Từ Trong Trò Chơi Rút Ra Kỹ Năng, Ta Phát Đạt
【 Truyện sảng khoái + xuyên không + hệ thống + không tu tiên + đơn nữ chính + bố bỉm sữa + thương chiến 】 Chu Vũ Thần vốn là một lập trình viên của công ty game, sau khi bị công ty cắt giảm biên chế, đã lập nghiệp thành công. Không ngờ lại mắc ung thư gan, xuyên không đến một thế giới song song, còn mang theo trò chơi do chính mình nghiên cứu. Chỉ cần chăm chú học tập, nâng cao độ thuần thục, Chu Vũ Thần liền có thể thu hoạch được kỹ năng tương ứng trong trò chơi. Dùng thời gian bốn năm, Chu Vũ Thần cuối cùng đã kích hoạt trò chơi. Ngay khi hắn chuẩn bị càn quét tứ phương thì đột nhiên nữ thần gọi điện thoại cầu cứu....... "Chúc mừng người chơi thu hoạch được chân thực quyển trục." "Chúc mừng người chơi quốc thuật đạt đến cảnh giới Đại Sư." "Chúc mừng người chơi kỹ năng hacker độ thuần thục đạt đến tinh thông cấp 99%."......Quốc Vận Chi Chiến: Ta Dùng Yêu Tộc Trấn Chư Thiên
Linh khí khôi phục, người tròn 16 tuổi đều sẽ thức tỉnh hệ thống sức mạnh của mình. Có người triệu hồi Cự Long, có người triệu hồi Tiên Tổ, lại có người triệu hồi Tà Thần. Còn ta, ta phải dùng danh nghĩa của yêu để tái tạo thần thoại viễn cổ!" "Chỉ là Hoa Hạ mà cũng dám so với Thần linh nhiều hơn chúng ta?" "Khoan đã, thứ hắn đang cầm trong tay là gì? Chẳng lẽ là danh sách Thần chỉ sao?" Đem danh xưng tục tĩu của Thần chỉ văn minh các ngươi quy kết vào chất liệu, danh xưng tục tĩu của Thần chỉ ta thì quy kết vào mực. Ngươi lấy cái gì mà so với ta?Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát
(Thường ngày + Nhẹ nhàng + Đi biển bắt hải sản + Thần Hào) Tôi từ bỏ việc học ở một trường cao đẳng trọng điểm, ở lại làng chài của gia đình hai năm. Từ "con cưng của trời" trong miệng mọi người trong thôn, tôi biến thành kẻ lưu manh bị ai gặp cũng ghét. Cho đến một ngày, tôi phát hiện mình có thể nhìn thấy giá trị vận may của mình, và có thể đổi công cụ bắt hải sản từ một màn hình ảo. Từ đó, cuộc đời tôi như bật hack. Một nhúm cát xúc, dễ dàng kiếm mấy ngàn mỗi ngày; một chiếc xẻng sắt, tôi đào được một thùng cua gạch; một cần câu trong tay, tôi cảm giác như mình thầu cả biển cả, biển cả thuộc về mình, cá mú, cá chim...Phố Dài
Lần đầu tiên Hướng Dụ gặp Cận Phù Bạch, anh cởi bỏ chiếc áo sơ mi đắt tiền trên người xuống, sau đó tiện tay vo viên lại thành một đống rồi đưa cho cô lúc này đang ngồi ở dưới đất. “Kê xuống dưới ngồi đi, dưới đất lạnh lắm.” … Lần thứ hai gặp anh là ở một thành phố xa lạ liên tục có mưa bão. Máy bay delay, tàu hỏa mãi không chạy, nhân viên khách sạn lịch sự nói với Hướng Dụ: “Xin lỗi cô, khách sạn của chúng tôi đã hết phòng trống rồi!” Cận Phù Bạch dựa ở một bên, bộ dạng uể oải, anh hỏi cô: “Tôi sống ở căn hộ trên tầng thượng, cô có muốn lên đó không?” … Người đàn ông này, anh ấy tựa như con phố dài không nhìn ra được điểm dừng trong giấc mộng.