Chương 03: Đường Đi
"Tốt lắm, xem ra lần này người đã đủ cả rồi." Gã tráng hán nghiễm nhiên trở thành thủ lĩnh của đội, "Nhiệm vụ sắp bắt đầu, mọi người chuẩn bị sẵn sàng."
Như để đáp lời gã, từ xa vọng lại những vệt sáng dần hiện ra.
Ánh sáng càng lúc càng gần, hai luồng đèn pha xé toạc màn đêm.
Một chiếc xe buýt mới cáu cạnh, sang trọng chậm rãi dừng bên bến.
"Ít nói, quan sát nhiêu, làm việc gì cũng phải đảm bảo an toàn trước rồi mới làm, cố gắng đừng hành động một mình." Trước khi cửa xe mở, gã tráng hán tranh thủ dặn dò thêm vài câu, giọng hạ thấp.
Vừa dứt lời, cửa xe mở ra.
Một thanh niên nhảy xuống.
Tóc cắt cua, áo khoác hoodie xanh lam, quần jean bạc màu, dáng vẻ thư sinh, khoảng hai mươi tuổi.
Miệng cậu ta nhóp nhép như đang nhai kẹo cao su.
"Xin lỗi vì đã để quý khách chờ lâu. Do thời tiêt xấu nên xe bị trễ, mong quý vị thông cảm." Vừa cât tiếng, chàng trai trẻ đã khiến mọi người ngạc nhiên, hóa ra lại là con gái.
Cô gái tự giới thiệu: "Rất hân hạnh được làm hướng dẫn viên cho chuyến đi này của quý vị. Tôi tên Trịnh, mọi người cứ gọi tôi là Tiểu Trịnh, hoặc Trịnh đạo đều được."
"Trịnh đạo," có người đáp lời.
Tất cả đều ngầm hiểu không gọi cô là Tiểu Trịnh.
"Tốt lắm, mời mọi người lên xe," Trịnh đạo niềm nở mời gọi, "Thời tiết xấu, đường khó đi, chúng ta tranh thủ thời gian."
Mọi người lân lượt lên xe theo thứ tự từ trái sang phải, đâu tiên là gã tráng hán, sau đó là người phụ nữ có nôt ruồi duyên ở mép môi, thư ký nam, người trung niên hói đâu, Giang Thành, gã mập nhanh nhẹn và cô gái thanh thuần lên xe sau cùng.
Lên xe rồi mới thấy đã có những hành khách khác.
Một cặp tình nhân ngồi ở hàng ghế gần cuối xe bên trái, cô gái đang đọc tạp chí, bạn trai đeo bịt mắt và tai nghe, tựa đầu vào cửa sổ lim dim ngủ.
Còn có một phụ nữ trung niên dẫn theo một cậu con trai to lớn ngồi ở hàng ghế đầu sau lưng tài xế.
Chắc hẳn là hai mẹ con, có điều cậu con trai có vẻ không khỏe, thần sắc ủ rũ, ánh mắt lơ đãng, Giang Thành đi ngang qua thấy ngón tay cậu ta quấn đầy băng gạc.
Sau khi lên xe, Trịnh đạo chào hỏi mọi người tìm chỗ ngôi, rôi cửa xe đóng lại, cô ngôi ở bên phải tài xế.
Gã tráng hán ngồi ngay sau hai mẹ con kia, còn người phụ nữ có nốt ruồi ngồi sau lưng Trịnh đạo.
Giang Thành chọn hàng ghế thứ hai sau cặp tình nhân, vừa ngồi xuống thì một thân hình đồ sộ sà tới, "Huynh đệ, mình ngồi chung nhé!"
Giang Thành ngước lên, đúng là gã mập nhanh nhẹn. Cậu nói: "Được thôi, nhưng tôi không quen ngồi bên trong."
"Không sao, tôi chen chút là được."
Nửa phút sau, gã mập đã toại nguyện chen được vào, nhưng phần thân thể thừa ra vẫn chiếm một phân chỗ của Giang Thành, ép cậu phải xích ra ngoài.
Anh thư ký mấy lần muốn ngồi ghép với người khác nhưng đều bị từ chối lạnh lùng, cuối cùng cô gái thanh thuần nhường anh ta ngồi cạnh.
Người đàn ông trung niên ngồi một mình ở hàng ghế cuối, Giang Thành quay đầu nhìn, thấy sắc mặt ông ta u ám như muốn rớt nước.
"Huynh đệ, kể cho tôi nghe đây là chuyện gì vậy?" Gã mập ghé sát lại, hạ giọng hỏi, "Tôi ngủ một giấc rồi lạc đến đây."
Giang Thành kể lại những gì nghe được từ gã tráng hán, thêm mắm dặm muối. Nghe xong, gã mập suýt khóc, "Ở đây mà chết thì cả nhà sẽ bị treo ngược, chết bất đắc kỳ tử á?"
"Đúng vậy."
"Sao tôi thấy cậu chẳng sợ gì cả?"
Giang Thành quay đầu, giọng chân thành: "Vì tôi là trẻ mồ côi."
Đường đi khá êm ả, êm ả đến mức anh thư ký tưởng rằng mọi chuyện sẽ cứ thế trôi qua, nhưng tiếng phanh xe chói tai bất ngờ vang lên, nghiền nát tất cả những giấc mơ đẹp.
"Ầm!"
Lực quán tính kinh hoàng kèm theo những mảnh vụn thủy tinh vỡ tan, càn quét toàn bộ khoang xe như một cơn bão.
Xe đâm vào cái gì đó.
Anh thư ký núp giữa hai hàng ghế trên lối đi, chắn đường xuống xe của mọi người, há miệng định hét, nhưng gã tráng hán đã lôi anh ta ra khỏi xe, tát cho hai cái.
"Không muốn chết thì ngậm miệng lại!" Gã hung hăng đe dọa.
Anh thư ký phủ đầy bụi đất, co rúm trên mặt đất, mãi mới đứng dậy được, trốn ra phía sau cùng của đoàn.
Đúng vậy.
Xe gặp nạn.
Tài xế xuống xe kiểm tra, phát hiện do mưa lớn khiến đường bị sạt lở, làm thay đổi quỹ đạo di chuyển bình thường của xe, mất thăng bằng rồi đâm vào cây bên đường.
May mắn là không ai bị thương nặng, phần lớn chỉ bị những mảnh thủy tinh cứa sướt da.
Nhưng xe thì không đi được nữa, mà nơi này...
Giang Thành nhìn quanh, có thể nói là "khi ho cò gáy", chi có một con đường thắng tắp dẫn đến không biêt phương nào.
Mưa tuy đã nhỏ hạt, nhưng vẫn không ngớt.
"Quý khách, thành thật xin lỗi," Trịnh đạo xoa tay bước tới, trên cánh tay lấm tấm vài vệt máu, "Xem ra chuyến đi hôm nay coi như xong rồi."
Mới gặp nhau được vài tiếng, cô đã xin lỗi đến hai lần, nhưng ai cũng biết lần nào cô cũng không thật lòng.
Theo như lời giải thích của gã tráng hán, cô chỉ là một NPC thúc đẩy cốt truyện.
"Hay là thế này đi, tôi biêt ở phía trong rừng kia có một căn biệt thự, mọi người có thể đến đó trú mưa trước, đợi chúng tôi tìm được xe thì sẽ quay lại đón," Trịnh đạo chi vào khu rừng không xa nói.
Ngay cả một người mới như Giang Thành cũng cảm thấy đây không phải là một lựa chọn tốt, nhưng gã tráng hán và những người khác lại đồng ý, rồi quay người đi về phía rừng.
Nhiệm vụ chính thức... bắt đầu rồi!
Không khí vốn còn thoải mái bỗng chốc thay đổi.
"Đợi đã!" Trịnh đạo gọi họ lại, rồi chạy lên xe lấy xuống mấy chiếc ô, "Đừng để bị ướt."
"Cảm ơn."
Đi trên con đường lầy lội, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể ngã nhào. Mọi người đi bộ chừng nửa tiếng thì trước mặt xuất hiện một căn biệt thự ba tầng.
Biệt thự bị rừng rậm bao bọc kín mít, nếu không đến thật gần thì khó mà phát hiện ra.
"Chỗ này còn ai ở không vậy?" Cô gái thanh thuần khẽ nói.
Sự đổ nát của căn biệt thự là quá rõ ràng, ước chừng đã năm năm không có ai lui tới, trước cửa chất đầy những lớp lá rụng dày đặc.
"Không muốn ở thì cứ việc ở ngoài kia," gã tráng hán không thèm quay đâu, vừa che ô vừa bước vê phía biệt thự.
Giang Thành nhìn theo bóng lưng gã, cảm xúc của gã tráng hán dường như đang trở nên tồi tệ. Thực ra ai cũng nghe thấy cô gái thanh thuần chỉ đang lẩm bẩm mà thôi.
Nhưng Giang Thành lại ngửi thấy mùi vị sợ hãi trong sự bực bội và bất mãn của cả hai.
Đợi đến khi mọi người đi theo đến nơi, gã mập cùng che ô với Giang Thành thúc giục: "Nhìn gì đấy đại huynh đệ, mau qua đây đi."
"Ừm."
Gõ cửa không ai trả lời, gã tráng hán thử đầy thì không ngờ cánh cửa gỗ dày cộp lại hé ra một khe hở.
Cửa không khóa.
Đợi cánh cửa lớn mở rộng hoàn toàn, cảnh tượng bên trong đập vào mắt.
Phòng khách rộng rãi chỉ hơi có vẻ cổ kính, chứ không có cảm giác quá xập xệ. Trên sàn nhà phủ một lớp bụi mỏng, trên chiếc bàn ăn hình chữ nhật cũng vậy.
