Lưu Tuân chuẩn bị cáo từ.
Hắn không có được cái tầm nhìn của lão cha, dù không bị mắng, nhưng vẫn thấy xót của.
Lâm Phàm vội giữ họ lại, tỏ ý cảm tạ.
Sau đó, bảy món linh vật đã được chuẩn bị sẵn tiến lên, mỗi người Lưu gia một bình ngọc.
"Vất vả chư vị rồi."
"Lãm Nguyệt Tông không có gì đáng giá, chút lòng thành, xin nhận cho.”
Vừa đấm vừa xoa.
Dù là nhà đầu tư thiên sứ, cũng không thể để họ chịu thiệt mãi, phải cho họ chút lợi lộc.
Như vậy, sau này mới dễ bề sai khiến!
Đạo lý này Lâm Phàm hiểu rõ, bởi vậy, dù những người này ở Lưu gia địa vị không cao, với Lâm Phàm, đó chỉ là thất phẩm Huyền Nguyên đan, nguyên liệu đầy đủ thì muốn bao nhiêu có bấy nhiêu!
Thậm chí, dù Tiêu Linh Nhi không có ở đây, hắn cũng có thể dễ dàng luyện chế.
Dù sao, Tiêu Linh Nhi biết, hắn đều biết cả!
Sở dĩ chưa từng ra tay, vì đệ tử làm được, cớ gì tông chủ phải nhúng tay?
Nói nhỏ là chuyện vặt, nói lớn là quốc gia đại sự, lẽ nào nguyên thủ quốc gia lại đi làm ba cái việc lặt vặt? Dù làm được, cũng phải sắp xếp ổn thỏa, để cấp dưới làm, trừ phi họ thực sự bó tay.
Mà việc của Lâm Phàm là động não bố cục, nắm bắt đại cục, và biết dùng người!
Chém giết?
Đó là việc của kẻ lỗ mãng và đám lâu la.
Mình thân là người lãnh đạo, không phải vạn bất đắc dĩ thì không cần ra tay.
Hơn nữa, đó cũng là một cách tự vệ.
Giấu nghề không bao giờ là chuyện xấu.
Vốn tưởng chỉ là việc khổ sai, ai ngờ còn có quà?
Đám tử đệ Lưu gia lập tức vui vẻ hẳn lên.
Lưu Tuân từ chối vài câu, nhưng không thực sự kiên quyết, hắn đang xót của, dĩ nhiên không cố sống cố chết từ chối.
Bất quá, họ không tiện mở ra ngay trước mặt, chỉ đoán trong đó chắc chắn là đan dược.
Sau khi trở về Lưu gia bằng truyền tống trận, đám tử đệ Lưu gia nhao nhao mở bình ngọc ra xem, không khỏi giật mình.
"Thất phẩm?!"
"Ta cũng là thất phẩm!"
"Đều là một viên thất phẩm Huyền Nguyên đan!!!"
"Hít!!!"
"Vị Lâm tông chủ này hào phóng thật!"
"Ta dù đã nhập đệ tứ cảnh, nhưng thất phẩm Huyền Nguyên đan này bán đi cũng được giá lắm!"
Họ vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ.
Lưu Tuân nhìn vẻ mặt hớn hở của họ, lại nhớ đến lúc mình gọi họ đi bày trận, họ nhăn nhó còn hơn ăn phải ớt, bỗng nhiên có chút hiểu ra.
Thảo nào!
Thảo nào lão cha lại chọn như vậy.
Hắn âm thầm suy ngấm.
"Một chuyện đại hỉ."
Lâm Phàm triệu tập tất cả mọi người trong môn đến Lãm Nguyệt Cung nghị sự.
Các trưởng lão dĩ nhiên biết chuyện gì đã xảy ra.
Tiêu Linh Nhi cũng đoán được bảy tám phần.
Phạm Kiên Cường thì ngơ ngác, nhưng Lâm Phàm không tin.
Chỉ có bảy tên linh vật là thật sự không biết chuyện gì.
"Hộ tông đại trận mới đã thành, hiện tại, Lãm Nguyệt Tông ta đã có hai mươi lăm tòa Linh Sơn! Chỉ là hai mươi bốn tòa trong đó đều vừa trải qua tàn phá nghiêm trọng, cần phải tái thiết."
"Việc này, cần chúng ta đồng tâm hiệp lực, cùng nhau giải quyết."
Nghe vậy, bảy tên linh vật đều choáng váng, Phạm Kiên Cường cũng không kém.
"Hai, hai mươi lăm tòa Linh Sơn?"
"Hít!!!"
"Chẳng phải mỗi người một tòa còn thừa?"
"Lãm Nguyệt Tông ta phát đạt rồi?"
"Cứ như nằm mơ."
Họ khó có thể tin.
Rõ ràng chẳng biết gì, sao đột nhiên lại giàu có thế này?
Năm vị trưởng lão trong lòng càng ngổn ngang trăm mối.
Vui vẻ, hưng phấn là tất nhiên, nhưng cũng không khỏi phiền muộn và thổn thức.
Làm Lãm Nguyệt Tông lớn mạnh là giấc mơ của họ.
Đã có lúc, họ cho rằng, giấc mơ chỉ là giấc mơ, mãi mãi không có ngày thành hiện thực.
Thậm chí, còn suýt bị diệt môn.
Cũng chính vì thế, họ mới đùn đẩy nhau, cuối cùng chọn Lâm Phàm làm tông chủ, hay nói đúng hơn là kẻ chịu trận.
Nhưng ai ngờ, sau khi Lâm Phàm lên nắm quyền, liền quyết đoán thay đổi, sửa đổi tông quy, chỉ trong vòng hai ba tháng ngắn ngủi, Lãm Nguyệt Tông đã khởi sắc!
Không những thực lực của mọi người trong môn tăng lên nhiều, mà ngay cả số lượng Linh Sơn cũng tăng gấp mấy chục lần, còn có Tiêu Linh Nhi thiên tài như vậy!!!
Mỗi lần nghĩ đến đây, họ đều vô cùng may mắn.
May mắn đã chọn đúng trong lúc nước sôi lửa bỏng.
Mấy tháng này, cứ như một giấc mơ.
Lâm Phàm không vội vàng quở trách họ, chỉ vui vẻ nhìn, đợi họ dần bình tĩnh lại mới nói: "Mặt khác, chúng ta hiện đã có hai mươi lăm tòa Linh Sơn, vậy thì phải quy hoạch cho tốt."
"Từ nay về sau, Lãm Nguyệt Tông chia làm nội môn và ngoại môn, tứ trưởng lão, ngũ trưởng lão tạm giữ chức ngoại môn trưởng lão, đại trưởng lão, nhị trưởng lão, tam trưởng lão giữ chức nội môn trưởng lão."
"Tả Thanh Thanh, Khâu Vĩnh Cần, bảy người các ngươi là nội môn đệ tử."
"Về phần ngoại môn đệ tử, sau này có người thích hợp sẽ dần bổ sung."
"Tiêu Linh Nhi, Phạm Kiên Cường là thân truyền đệ tử."
"Trong hai mươi lăm tòa Linh Sơn hiện tại, chọn ra năm tòa thích hợp nhất để trồng linh dược, xem như việc chỉnh lý, cải tạo ngoại môn."
"Việc này, Trần trưởng lão, Đoàn trưởng lão, hai người các ngươi phụ trách."
Tứ trưởng lão, ngũ trưởng lão lập tức tiến lên một bước, chắp tay lĩnh mệnh: "Tuân lệnh tông chủ."
"Mười tòa trong đó, là nội môn, việc cải tạo do ba vị đại trưởng lão toàn quyền phụ trách."
Tô Tinh Hải ba người dĩ nhiên không có ý kiến.
"Mười tòa Linh Sơn còn lại."
Lâm Phàm trầm ngâm một chút: "Sơn môn chúng ta đang ở là chủ phong của tông môn, cần bày Tụ Linh Trận, tăng cường linh khí, cũng cần cải tạo một phen."
"Chín tòa còn lại, năm vị trưởng lão mỗi người một tòa."
"Bốn tòa còn lại chia theo công năng."
"Phân biệt là Đan Phong, Luyện Khí Phong, Tàng Kinh Phong, Vấn Phong, trong đó thiết Luyện Đan Các, Luyện Khí Phường, Tàng Kinh Các, v.v..."
Đây là quy hoạch mà Lâm Phàm đã chuẩn bị sẵn.
Luyện Đan Các, Tàng Kinh Các thì không cần nói nhiều, cái gọi là Vấn Phong, thực chất là nơi công khai giảng dạy, sau này các trưởng lão giảng đạo, truyền pháp sẽ diễn ra trên đỉnh Vấn Phong.
"Tiêu Linh Nhỉ, ngươi tọa trấn Luyện Đan Các!"
"Luyện Khí Phường tạm thời do tam trưởng lão quản lý."
"Về phần Tàng Kinh Phong."
Lâm Phàm nhìn về phía Phạm Kiên Cường: "Ngươi đến đó."
"Hả?!"
Phạm Kiên Cường giật mình: "Sư tôn, con?”
"Con không được đâu, thực lực của con thấp, không có sở trường gì, cái này cái này cái này..."
Giả, ngươi giỏi giả vờ!
Lâm Phàm chau mày: "Vi sư tin tưởng ngươi."
Phạm Kiên Cường run rẩy: "Đừng mà sư tôn, hay là..."
"Ta đã quyết, trấn thủ Tàng Kinh Các, trừ ngươi ra không ai thích hợp hơn!”
Lòng Lâm Phàm sáng như gương.
An toàn của Tàng Kinh Các là quan trọng nhất.
Nếu bàn về thực lực, người mạnh nhất trong tông hiện tại dĩ nhiên là đại trưởng lão, nhưng nếu tính thêm át chủ bài, và cho Phạm Kiên Cường chút thời gian chuẩn bị, hắn chưa chắc đã thua đại trưởng lão!
Trấn thủ Tàng Kinh Các, chẳng phải hắn là người thích hợp nhất sao?
Thấy Lâm Phàm không chịu nhả lời, Phạm Kiên Cường chỉ đành ủ rũ cúi đầu đồng ý.
Vẻ mặt này của hắn, khiến những người còn lại của Lãm Nguyệt Tông nhao nhao nhíu mày.
Sau đó, trên dưới Lãm Nguyệt Tông bắt đầu bận rộn.
Hai mươi lăm tòa Linh Sơn, tất cả đều được cải tạo!
Mọi người đều hiểu, lần này, Lãm Nguyệt Tông thực sự sẽ cất cánh!
