Có thuộc hạ lo lắng hỏi.
- Vậy để bọn họ trả! Quên Vương gia ta ở Chu Tiên Trấn có biệt danh “người sắt” rồi sao? Tín dự, ở Chu Tiên Trấn, chúng ta chính là tín dự!
Vương Khả trầm giọng nói.
- A? Bằng bản sự gạt được tiền, còn phải trả cho bọn hắn sao?
Vương Khả bình tĩnh nói.
- A? A!
- Chờ lấy sạch linh thạch ở Chu Tiên Trấn, Vương gia chúng ta liền lập tức rời đi!
Vương Khả cười nói.
- Lợi ích lớn, phong hiểm tự nhiên cũng lớn! Bây giờ chúng ta thiếu linh thạch, lần này quét sạch các tiên trấn, đầy đủ lấp lỗ thủng của chúng ta rồi.
Vương Khả trầm giọng nói.
- Gia chủ, ngài lợi hại như vậy, không có lưu lại thủ đoạn ở phía sau sao? Đi như vậy, thật quá đáng tiếc!
Có thuộc hạ không nỡ nói.
Vương Khả hít sâu một cái nói.
- A? Ngân hàng? Bảo hiểm? Đó là cái gì?
Thuộc hạ mờ mịt hỏi.
Vương Khả khe khẽ thở dài:
- Vâng!
Đám thuộc hạ đồng thanh nói.
- Chu Tiên Trấn chỉ là bắt đầu, tiếp đó, các tiên trấn khác phải dựa vào các ngươi!
Vương Khả nhìn đám thuộc hạ tâm phúc nói.
Đám thuộc hạ cung kính nói.
- Được rồi! Đi xuống đi!
Lúc này Vương Khả mới hài lòng dựa lưng vào ghế.
- Vâng!
Nhưng lúc này, lại có một thuộc hạ chạy vào đại sảnh.
- Gia chủ, ngoài cửa đến một nam tử, nói là bằng hữu chí thân của ngài, muốn gặp ngài!
Tên thuộc hạ kia cung kính nói.
- Ta có bằng hữu sao? Bộ dáng gì?
- Bộ dáng? Thân hình hơi mập, mặc nho bào màu đen, trong tay cầm quạt xếp, nhìn không ra tu vi sâu cạn, nhưng khuôn mặt có chút, có chút...
Nam tử kia nhất thời không biết hình dung như thế nào.
Nhưng tựa hồ Vương Khả đoán được là ai, biến sắc:
- Khuôn mặt, có phải cực kỳ hèn mọn hay không?
Vẻ mặt thuộc hạ kia cổ quái nói.
Vương Khả sầm mặt lại, lập tức đứng dậy:
- Gia hỏa không biết xấu hổ này, sao lại tìm tới đây rồi?
Vương Khả còn chưa nói hết, liền thấy một nam tử mập mạp mặc nho bào đi vào đại sảnh.
Nam tử áo đen nhiệt tình chào hỏi Vương Khả.
Hai đệ tử Vương gia ở sau lưng lập tức lao đến, vẻ mặt khổ sở nói:
- Gia chủ, chúng ta không ngăn được hắn!
Tựa hồ Vương Khả đã ngờ tới, phất phất tay:
- Vâng!
Vẻ mặt đám đệ tử Vương gia mờ mịt lui ra ngoài đại sảnh.
- Vương huynh, bây giờ ngươi sống thật thoải mái, ở chỗ này tiêu dao tự tại, lần trước dọn nhà, sao không nói với ta một tiếng, làm hại ta tìm ngươi 10 năm!
Nam tử áo đen cười nói.
- Trương Chính Đạo, ngươi là mũi chó sao, ta đã trốn tránh ngươi như vậy, ngươi còn có thể tìm tới được?
- Vương huynh, sao mỗi lần ngươi đều dữ dằn với ta? Ngươi có biết, 10 năm này không có ngươi, ta mỗi ngày ăn ngủ không yên, ngày ngày tưởng niệm không!
Trương Chính Đạo tiện hề hề đi tới.
- Cút, ngươi hại ta còn chưa đủ thảm sao? Sau sự tình lần trước, đến bây giờ ta còn vận rủi quấn thân, ngươi lại chạy rất nhanh! Hừ!
- Lần trước? Lần trước không thể trách ta, hai chúng ta đi đào mộ tổ của Yêu Vương, đây vốn là sự tình thất đức, dính chút xúi quẩy là bình thường, không phải ngươi cũng được rất nhiều chỗ tốt sao?
Trương Chính Đạo cười nói.
- Còn không phải tại ngươi không nghe ngóng tình huống rõ ràng!
Vương Khả trợn mắt nói.
Ánh mắt của Trương Chính Đạo sáng lấp lánh nói.
- Ngươi là muốn ta giúp ngươi tìm đối tượng để ngươi ăn vạ sao?
Khuôn mặt của Vương Khả đen lại nói.
- Cái gì mà ăn vạ, chúng ta là cướp phú tế bần, ngươi xem, hiện tại ta nghèo rớt mồng tơi rồi, còn nữa, ngươi hàng ngày cũng hô nghèo, chúng ta đây là thật nghèo, cần những kẻ vi phú bất nhân kia khẳng khái giúp đỡ! Đầu óc của ngươi nhạy bén, ta thì mặt dày, hai ta hợp tác, vô địch thiên hạ!
Vương Khả híp mắt nhìn đối phương, căn bản không hề bị lay động.
P/s: Bạn nào không hiểu "sản phẩm tài chính" là gì, có thể google "sản phẩm tài chính" để tìm hiểu thêm nhé, nói đơn giản thì nó như cổ phiếu và trái phiếu ngoài đời ấy.
Có thể lấy “mặt dày” mà đắc chí, thậm chí còn nói dõng dạc, trong những người Vương Khả quen biết, cũng chỉ có Trương Chính Đạo này có thể làm được!
- Vương huynh, hiện tại có một việc lớn, ta nể tình cảm nhiều năm, mới đến tìm ngươi phát tài!
Vương Khả híp mắt nhìn Trương Chính Đạo, bây giờ sản phẩm tài chính vừa mới bắt đầu bố trí, cần mình chủ trì đại cuộc. Làm sao có thời gian đi địa phương khác phát tài?
- Việc lớn? Ngươi có thể cho ta bao nhiêu tiền? Trước tiên nói nghe xem!
Vương Khả mở miệng hỏi.
- Tiền? Không có tiền!
