Trong đại điện Thành Chủ phủ, Trương Thiện Nhẫn ngồi trên vị trí chủ tọa, sắc mặt âm trầm.
Mười mấy người ngồi trong điện, đều là những thế lực hàng đầu ở Cực Ác Chi Thành, ai nấy thần sắc dò xét.
Mười mấy thế lực liên hợp lại, bọn họ chẳng hề sợ Trương Thiện Nhẫn, giờ cũng chẳng cần giấu giếm, trực tiếp nói rõ ý đồ đến.
"Trương thành chủ, chúng tôi đây là muốn giúp một tay thôi. Không phải vì mỏ yếm thạch, mà là muốn giúp ngươi diệt trừ hung thú dưới lòng đất!"
"Đúng vậy, Trương thành chủ. Nơi nào có mỏ yếm thạch, nơi đó thường có vô số hung thú. Nếu lũ hung thú này tập hợp quá đông, xông vào thành thì sao?"
"Phải phải. Tiêu diệt hung thú xong, mỏ yếm thạch ta chia hai tám, ngươi hai, ta tám.”
"Chúng tôi vất vả giúp thành chủ tru sát hung thú, lấy chút phí tổn cũng đâu có quá đáng?"
Trương Thiện Nhẫn nghe vậy, mặt càng thêm đen lại. Bọn vô sỉ này thật là quá đáng, sắp đuổi kịp hắn rồi.
Trong mắt Trương Thiện Nhẫn thần sắc biến ảo, dường như đang giằng xé tư tưởng kịch liệt. Một lát sau, hắn thở dài một hơi, như thể thỏa hiệp nói:
"Các vị tìm đến tận cửa, bản thành chủ có quyền cự tuyệt sao? Chia sẻ yếm thạch cũng được thôi, nhưng các vị phải đáp ứng ta một điều kiện. Nếu không, thà ta không cần yếm thạch cũng chẳng để các vị chiếm tiện nghi!"
Thấy Trương Thiện Nhẫn không kiên trì, mọi người mùng rỡ, nhưng không đám ép quá đáng, sợ lão cáo già này cá chết lưới rách, bèn thành khẩn hỏi:
"Trương thành chủ có điều kiện gì cứ nói, hợp lý là chúng tôi đồng ý ngay!"
Sắc mặt Trương Thiện Nhẫn hòa hoãn đôi chút, gật nhẹ đầu nói: "Ta chỉ có một yêu cầu rất đơn giản, mỗi thế lực phải điều động toàn bộ tinh nhuệ, đồng thời phải xung phong đi đầu."
"Không giấu gì các vị, mỏ yếm thạch mà bản thành chủ phát hiện lần này không hề nhỏ, hung thú dưới lòng đất rất nhiều. Đi ít người, e là không xong."
Đám người trong đại điện nhìn nhau, do dự một hồi rồi cũng đồng ý. Mười mấy thế lực liên hợp lại, họ chẳng sợ Trương Thiện Nhẫn giở trò gì. Hơn nữa, sống sót ở Hắc Ngục này vốn đã rất gian nan, Trương Thiện Nhẫn cũng chẳng hơi đâu tính toán động cơ của họ.
Tranh giành địa bàn thế lực?
Ở Hắc Ngục này, ngoài linh khí năng lượng ra, những thứ khác đều vô nghĩa. Trương Thiện Nhẫn đã nắm giữ Cực Ác Chi Thành, thế lực lớn nhất, phí công vô ích tính toán họ cũng chẳng có lợi lộc gì.
Đáng tiếc, họ không biết rằng Hắc Ngục đã xuất hiện một biến số là Bạch Đông Lâm. Trong tình huống thông tin sai lệch, kế hoạch trăm ngàn sơ hở của Trương Thiện Nhẫn lại tiến triển vô cùng thuận lợi.
Mọi người thống nhất thời gian xuất phát, rồi ai nấy hớn hở rời khỏi Thành Chủ phủ, trong lòng vui vẻ nghĩ đến số yếm thạch thu được lần này có thể kéo dài tính mạng thêm bao lâu.
Trương Thiện Nhẫn trầm ngâm một lát, vẫn quyết định báo cho Bạch Đông Lâm một tiếng. Nếu kế hoạch lần này thành công, chủ thượng sẽ không thiếu người sử dụng trong một thời gian dài.
Vừa kết thúc xong một đợt thí nghiệm, Bạch Đông Lâm nhận được truyền âm của Trương Thiện Nhẫn. Anh do dự một chút, rồi quyết định đích thân đến đó một chuyến, dù sao cũng chỉ chậm trễ một chút thời gian thôi.
Kế hoạch của Trương Thiện Nhẫn không tệ. Nếu thuận lợi, hơn trăm vạn tội phạm ở Cực Ác Chi Thành này đều sẽ là vật trong túi của anh, đủ để anh đẩy thí nghiệm sang giai đoạn tiếp theo.
Trả lời Trương Thiện Nhẫn xong, Bạch Đông Lâm thu lại suy nghĩ, lại lấy ra một mẫu thí nghiệm khác, tiếp tục bắt đầu. Trước mắt, anh vẫn chưa tìm ra phương pháp nhìn trộm bên trong linh khiếu, chỉ có thể lấy mạng người mà thử, liên tục thử, rồi sẽ tìm ra cách chính xác.
Mặt trời lặn rồi lại mọc. Năm vòng đại nhật như lò lửa trên thượng khung nướng không khí trên mặt đất cháy bỏng đến hơi vặn vẹo.
Thời tiết khắc nghiệt cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của các thế lực hàng đầu Cực Ác Chi Thành. Họ vẫn còn đang ảo tưởng đến viễn cảnh thu hoạch được số lượng lớn yếm thạch. Trời vừa hửng sáng, họ đã bắt đầu triệu tập thủ hạ.
Cả thành lập tức gà bay chó chạy. Một dòng người bắt đầu đổ ra ngoài thành. Động tĩnh lớn như vậy đánh thức đám tội. phạm cả ngày không có việc gì trong thành.
"Chuyện gì vậy?" Lần trước có động tĩnh lớn như vậy là mấy trăm năm trước, khi hung thú công thành. Rất nhiều tu sĩ ngưng thần cảm ứng, nhưng không phát hiện ra khí tức hung thú, trong lòng càng thêm nghi hoặc. Nhưng họ cũng không dám tiến lên hỏi han. Sống ở Hắc Ngục lâu, tham sống sợ chết đã mài mòn đi sự hăng hái trong lòng họ.
Bạch Đông Lâm mặc hắc giáp, cùng Vương thống lĩnh đứng sau lưng Trương Thiện Nhẫn, trông như một thân vệ bình thường.
Trương Thiện Nhẫn dẫn đầu hơn vạn hắc giáp binh sĩ. Đây đã là toàn bộ thủ hạ của hắn. Nhưng lần này có chủ thượng đích thân ra tay, những thủ hạ này cũng chỉ làm dáng mà thôi, có lẽ căn bản không dùng đến.
Thành Chủ phủ cùng mười mấy thế lực khác tập hợp xong trên bãi đất trống ngoài thành. Mười mấy thế lực kia có ít thì hai ba ngàn người, nhiều thì bốn năm ngàn, cộng lại cũng có hơn bốn vạn người.
Tuy thực lực tổng hợp trang bị có phần yếu hơn Hắc Giáp Vệ của Trương Thiện Nhẫn, nhưng hơn ở số lượng người, cũng khó trách họ không hề sợ hãi.
"Toàn quân xuất phát! Đi đến Hắc Ám Sơn Mạch!"
Trương Thiện Nhẫn giơ tay hô lớn. Tám gã tráng hán nhấc một chiếc chiến xa bằng đồng thau, bước những bước dài, bộ pháp vững vàng, tốc độ không hề chậm. Bạch Đông Lâm, Trương Thiện Nhẫn và Vương thống lĩnh ngồi trên chiến xa. Những thế lực khác cũng vậy.
Với sức lực khủng khiếp của tu sĩ, nhấc chút đồ này nhẹ như không có gì.
Vượt qua hạp cốc, mọi người bước chân cực nhanh, không tốn bao nhiêu thời gian đã đến một khu vực trong Hắc Ám Sơn Mạch.
Trương Thiện Nhẫn dẫn đầu, dẫn đại quân quanh co trong dãy núi, cuối cùng tiến vào một thung lũng bí ẩn rồi dừng lại.
"Trương thành chủ, mỏ yếm thạch ở trong thung lũng này sao?"
Lúc này đã có người nóng lòng hỏi. Trương Thiện Nhẫn nhảy xuống chiến xa đồng thau, dẫn đầu đi về phía trong thung lũng, vừa đi vừa nói lớn:
"Không sai. Sâu trong thung lũng này có một động lớn thông xuống lòng đất. Đây là nơi mà bản thành chủ vô tình phát hiện. Hôm qua ta đã sai Vương thống lĩnh đến thăm dò trước, và phát hiện dấu vết của yếm thạch bên trong."
Thung lũng này cực lớn. Hơn năm vạn người tiến vào bên trong cũng không thấy chật chội. Quả nhiên như Trương Thiện Nhẫn nói, họ đi không lâu thì thấy ở sâu trong thung lũng có một cửa hang khổng lồ, đen ngòm sâu hun hút, dốc thẳng xuống lòng đất.
"Không sai! Ta cảm nhận được khí tức của hung thú! Còn có mùi của yếm thạch! Ôi, mùi vị thật tuyệt vời!"
"Ha ha ha, Trương thành chủ quả nhiên không nói ngoa!"
Đến lúc này, mười mấy vị thủ lĩnh mới yên lòng, Trương Thiện Nhẫn không hề lừa gạt họ.
"Đã vậy, mời các vị đi trước!"
Trương Thiện Nhẫn đưa tay ra hiệu. Mười mấy vị thủ lĩnh cũng không để ý. Thủ hạ chết rồi thì lại chiêu mộ, trong thành còn đầy. Rất nhiều kẻ vô công rồi nghề, cho chúng một miếng ăn, chúng chạy còn nhanh hơn chó!
Trong lòng họ lại âm thầm khinh bỉ Trương Thiện Nhẫn ra về thương cảm thuộc hạ. Đều là tội phạm cực ác ở Hắc Ngục, ai mà chẳng biết ai, còn giả vờ làm gì.
Họ ra lệnh một tiếng, dẫn bốn vạn thuộc hạ tiến vào trong động. Dù cảm thấy phe mình đông người thế mạnh, nhưng những người này cũng không dám quá mức sơ suất, lần lượt tế ra vũ khí. Lúc này không cần cân nhắc tiết kiệm năng lượng, có mỏ yếm thạch tự nhiên có thể bổ sung lại.
Bạch Đông Lâm đứng cạnh Trương Thiện Nhẫn, nhìn đại quân phía trước nối đuôi nhau đi vào, chậm rãi hỏi:
"Trương Thiện Nhẫn, nói đi, bước quan trọng nhất trong kế hoạch của ngươi là gì? Làm thế nào để bắt sống hơn bốn vạn người này?"
Với thực lực của anh, lại thêm bất tử bất diệt, nếu những người này không bỏ chạy mà đối đầu, ngược lại có thể tốn chút thời gian chém giết gần hết, nhưng muốn bắt sống toàn bộ thì không thể nào làm được. Dù sao đây không phải bốn vạn con heo, mà là tu sĩ Thần Thông Pháp Tướng cảnh!
Lúc này Trương Thiện Nhẫn không còn thừa nước dục thả câu nữa. Trong mắt hắn lóe lên về giảo hoạt, cười khẽ hai tiếng nói:
"Hắc hắc, chủ nhân, sâu trong động này quả thực có một mỏ yếm thạch khổng lồ, nhưng đó là chuyện của mấy trăm năm trước."
"Mấy trăm năm trước, thuộc hạ may mắn phát hiện ra nơi này, vốn cho rằng vớ được của trời cho, ai ngờ lại gặp phải quái dị đáng sợ ở sâu trong động. Đến mặt cũng không thấy, quái dị kia trong nháy mắt đã định trụ linh hồn của thuộc hạ. Nếu không phải tiêu hao một món đồ bảo mạng, thuộc hạ đã sớm chết."
"Hiện tại mấy trăm năm trôi qua, quái dị kia đã thôn phệ toàn bộ năng lượng của mỏ yếm thạch, thực lực e rằng..."
"Chúng ta chỉ cần trốn ở phía sau, không tiến vào phạm vi tấn công của quái dị. Để chúng bị định trụ linh hồn, chúng ta ở phía sau phong cấm rồi mang đi là được. Ban đầu thuộc hạ không chắc có thể mang hết chúng đi, nhưng giờ có chủ nhân ở đây, nhất định có thể tóm gọn một mẻ!"
Bạch Đông Lâm khẽ gật đầu, Trương Thiện Nhẫn, lão già này, đúng là một nhân tài!
Nhưng lúc này tâm trí anh lại không đặt vào những người kia. Con quái dị bên trong khơi gợi sự hiếu kỳ của anh, một đòn quỷ dị có thể định trụ linh hồn người khác.
Anh cũng muốn xem thử, con quái dị kia có thể định trụ được anh không.
