Phủi lớp tro bụi bám trên bìa da đen, ba chữ lớn « Thất Thương Quyền » đập vào mắt.
Luyện Thất Thương, bảy người đều bị thương.
Trước tổn thương mình, sau mới đả thương địch thủ.
Hai chữ "Thương mình" thu hút Bạch Đông Lâm, hắn cẩn thận lật từng trang.
Tổn tâm, thương phổi, phá gan nát ruột. Tổn tỳ, hao tinh, ý bàng hoàng.
Tam tiêu bế tắc, kinh mạch đút đoạn.
Dùng khí kình chấn động huyệt đạo, dùng sóng chấn động của huyệt đạo câu thông linh khí đất trời, cưỡng ép nạp khí vào thể.
Kinh mạch nghịch chuyển, linh khí vận hành theo Thái Dương Tiểu Tràng Kinh, Thủ Thái Âm Phế Kinh, Thủ Quyết Âm Tâm Bao Kinh, thi triển ra công kích cường đại vượt xa phàm tục!
Càng nghiên cứu tỉ mỉ, Bạch Đông Lâm càng cảm thấy môn võ kỹ này tinh diệu và lợi hại. Vậy mà có thể dùng thân thể phàm nhân, cưỡng ép lợi dụng linh khí đất trời!
Sử dụng linh khí đất trời để phát ra công kích, đương nhiên vượt xa võ giả phàm tục.
Đáng tiếc, sử dụng môn võ kỹ này nhẹ thì kinh mạch đứt đoạn, võ công phế bỏ, nặng thì mất mạng ngay tại chỗ!
Đây là một môn võ kỹ liều mạng, chỉ có khi rơi vào đường cùng mới có giá trị sử dụng để đánh cược một chút hy vọng sống.
Thảo nào nó bị ném vào góc, phủ đầy bụi, với địa vị hiện tại của Bạch gia, rất khó xảy ra loại tình huống cần lấy mạng đổi mạng này.
Nhưng có lẽ, môn võ kỹ này đã phát huy tác dụng không thể xóa nhòa trong những ngày đầu Bạch gia lập nghiệp.
Lần này đúng là nhặt được bảo bối!
Môn võ kỹ này quả thực được tạo ra dành riêng cho hắn!
Lực sát thương của võ kỹ chỉ là thứ yếu, hiệu quả phụ là dẫn linh khí đất trời vào cơ thể, tàn phá thân thể, rõ ràng thỏa mãn điều kiện kích hoạt "Tổn thương nghịch chuyển".
Bạch Đông Lâm dường như thấy một đợt năng lượng cường hóa đang vẫy gọi mình.
Hắn hài lòng cầm ba quyển bí tịch rời khỏi Vũ Các, không thể chờ đợi được muốn thử ngay.
Trong sân, đám lão đầu vẫn chìm đắm trong việc riêng, Bạch Đông Lâm đi ra họ cũng chẳng thèm liếc mắt, đúng là biến nơi này thành viện dưỡng lão rồi!
Lắc đầu, hắn tự mình rời đi, trở về Thanh U Tiểu Trúc.
Trong sân phủ đầy tuyết dày, Bạch Đông Lâm không để ý, lấy « Bạch Ngọc Thối Thể Quyết » ra. Hắn đã luyện thể viên mãn từ lâu, trùng tu tự nhiên dễ dàng.
Khoanh chân ngồi trên đất, thúc giục khí huyết khí kình vận chuyển theo một lộ tuyến huyền ảo.
Khi công pháp được vận hành, toàn thân khí huyết chấn động, nhiệt độ cơ thể tăng lên cực nhanh, khiến cả khu vườn dường như bước vào mùa hè.
Tuyết đọng trên mặt đất tan chảy nhanh chóng, tụ thành dòng suối nhỏ chảy róc rách qua sân.
Khi những dấu vết tu luyện công pháp cũ trong cơ thể từng chút một bị xóa bỏ, cảm giác ngăn cách trước đây trong cơ thể cũng biến mất, da thịt cân cốt tủy hòa hợp thống nhất.
Mặc dù thực lực tổng thể không tăng lên nhiều, dù sao thân thể hắn đã được cường hóa đến mức quá phận.
Nhưng sự thống nhất chỉnh thể này giúp hắn dễ dàng kiểm soát lực lượng của mình hơn. Khí huyết khí kình vận chuyển nhanh hơn, lực lượng thu phóng tự nhiên hơn, thực lực tăng lên rõ rệt một thành.
Bạch Đông Lâm mở mắt, bàn tay lóe lên ánh ngọc thạch đánh xuống nền nhà, in một dấu chưởng sâu hoắm, đá xanh hóa thành bột phấn.
"Không tệ!"
Hài lòng gật đầu, hắn lấy Thất Thương Quyền Phổ ra. Tu luyện võ kỹ này có lẽ sẽ phức tạp hơn nhiều, nó đã mơ hồ thoát ly phạm trù phàm tục.
Để luyện thành Thất Thương Quyền, quan trọng nhất là dùng sóng chấn động của huyệt đạo dẫn dắt linh khí, chỉ cần làm được bước này, những thứ khác đều là thứ yếu.
Bạch Đông Lâm tĩnh tâm thúc giục khí huyết, khẽ chấn động bảy huyệt đạo đặc thù, tăng dần cường độ. Theo như sách nói, bảy huyệt đạo cần có tần số chấn động khác nhau, đồng thời phải thành công cùng lúc mới có thể dẫn động linh khí.
Tần số chấn động này không thể truyền dạy, huyệt đạo của mỗi người có chút khác biệt, chỉ có thể tự mình dò dẫm.
Giống như một mật mã bảy chữ số, chỉ có thể thử đi thử lại. Nếu ngộ tính và thiên phú cao, có thể cảm nhận được ảnh hưởng của tần số đối với linh khí, sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Một canh giờ sau.
Thất bại.
Bạch Đông Lâm mệt mỏi rã rời, liên tục điều chỉnh tần số, quá hao tổn tâm lực, tinh thần ý chí bị tàn phá.
Hắn biết không thể nóng vội, cứ từ từ tiến hành. Võ kỹ này có ý nghĩa quan trọng với hắn, tốn thêm chút sức cũng đáng.
Tâm thần mệt mỏi, Bạch Đông Lâm cũng không có hứng thú tiếp tục tu luyện khinh công thân pháp.
Lúc này trời đã tối, hắn thay quần áo, chuẩn bị dạo chơi trong thành. Đã lâu không đến Bạch Hạc Lâu ăn cá, nhân tiện có thể đến thưởng thức.
Bạch Đông Lâm vừa bước ra khỏi Bạch phủ, ngay lập tức thu hút sự chú ý của những kẻ có tâm.
Trong một con hẻm nhỏ bí ẩn, hai bóng đen lén lút ghé đầu vào nhau, tay cầm một cuốn tranh lật nhanh, mỗi trang đều vẽ một bức chân dung tinh xảo.
"Có phải hắn không?"
"Không sai được! Thập tam thiếu gia của Bạch phủ chủ mạch, con trai út của Bạch Lệ!"
"Có điều, thập tam thiếu gia này là do một nha hoàn sinh ra, liệu có được Bạch Lệ coi trọng không?"
"Yên tâm, Bạch gia cực kỳ coi trọng con cháu huyết mạch của mình, đó là tộc quy của họ! Hắc hắc hắc!"
Một kẻ trong đó phát ra tiếng cười âm trầm, dường như cực kỳ coi thường cái gọi là tộc quy.
"Tốt, ta lập tức về thông báo cho đội trưởng, tiến hành bắt giữ!"
Lời còn chưa dứt, một kẻ đã nhảy lên nóc nhà, nhanh chóng rời đi.
Kẻ còn lại lén lút theo đuôi Bạch Đông Lâm. Bạch Đông Lâm vẫn vừa đi vừa nghỉ, nếm chút quà vặt này, lại nếm chút quà vặt kia, hoàn toàn không ý thức được mình bị theo đõi.
Đến Bạch Hạc Lâu, được Kim Mãn Đường ân cần chiêu đãi, hắn lên tầng cao nhất, ngồi cạnh cửa sổ. Tầng này vắng vẻ, chỉ có một bàn khách.
Giá cả mỗi tầng của Bạch Hạc Lâu khác nhau, tầng cao nhất đương nhiên là đắt nhất, đương nhiên cảnh đẹp, tầm nhìn và dịch vụ cũng tốt nhất.
Phía sau lớp sa mỏng còn có mỹ nhân đánh đàn tấu nhạc.
Ăn cá bạc, uống chút rượu, nghe tiểu khúc, sự mệt mỏi do luyện võ tan biến phần nào.
Nhìn cảnh tuyết bên ngoài cửa sổ, dòng người qua lại trên đường phố, không khỏi cảm thán chúng sinh đều đang bôn ba, phàm nhân bôn ba vì ba bữa cơm một ngày, người tu luyện bôn ba vì trường sinh thành tiên.
Sinh mệnh thật là giày vò!
Ăn no nê, Bạch Đông Lâm nhàn nhã bước ra khỏi tửu lâu. Vừa đi chưa được mấy bước, một người nhỏ bé đã lao vào mình. Theo phản xạ, hắn muốn tránh né, nhưng lại cảm ứng được điều gì đó, nên cố tình dừng lại.
Mặc kệ người nhỏ bé đụng vào ngực mình, lấy đi yêu bài rồi quay đầu bỏ chạy.
Thú vị thật, một võ giả Chân Khí cảnh lại đi làm trộm, còn trộm ngay trên người mình nữa chứ.
Với bản lĩnh của mình, Bạch Đông Lâm không sợ xảy ra chuyện gì, nên chậm rãi đi theo.
Người nhỏ bé chạy cũng không nhanh, dường như sợ hắn không theo kịp, một hồi quẹo trái rẽ phải, tiến vào một con hẻm vắng vẻ.
Vừa bước vào hẻm, một hắc y nhân đã xuất hiện sau lưng, một chưởng đao bổ xuống cổ hắn!
Bạch Đông Lâm liền điều khiển da thịt ở cổ, khiến nó mềm ra, nếu không cánh tay của hắc y nhân kia sẽ bị chấn gãy mất.
Ngay lúc đó, Ảnh Đế nhập thể, hắn kêu lên một tiếng đau đớn, nghiêng đầu ngã xuống đất.
"Hắc hắc, không ngờ lại dễ dàng thành công như vậy!”
"Thập tam tử của Bạch Lệ này thật là tự đại ngu xuẩn, uổng công chúng ta chuẩn bị bao nhiêu thủ đoạn, đúng là hổ phụ khuyển tử."
Nằm trên đất, Bạch Đông Lâm thầm nghĩ, có thể nhanh tay lên chút được không, dưới đất lạnh quá!
Hai hắc y nhân tự đắc một hồi, không dám chậm trễ, sợ chậm trễ sẽ có biến, nhấc Bạch Đông Lâm lên, nhảy lên nóc nhà, nhanh chóng rời đi.
Hả? Tên nhóc này nhìn gầy gò, sao nặng thế?
