Logo
Chương 37: Thần thông không kịp thiên số

Lòng đất rung chuyển.

Đoàn người đi bộ gần một canh giờ, mới chỉ đi được nửa đường. Rừng rậm bốn phía ẩn chứa đầy rẫy nguy hiểm, khiến họ không dám tăng tốc độ.

Đám người xếp thành một hàng dài. Mi Hồng Anh, Bạch Đông Lâm và lão già đi ở giữa đội hình, che chắn phần nguy hiểm lớn nhất cho những tu sĩ đi đầu và cuối.

Chưa đi hết nửa đường đã có bảy tám người chết. Người thì bị độc trùng cắn, ngay lập tức hóa thành vũng nước xanh. Người thì bị ngọn lửa từ hư không bùng lên thiêu thành tro bụi. Kẻ lại bị hoa ăn thịt người nuốt chửng. Chết đủ kiểu, hễ gặp phải là chắc chắn vong mạng.

Lúc này, họ chẳng khác nào những người phàm yếu ớt, thay vì những tu sĩ thần thông quảng đại. Họ chỉ còn cách phó thác sinh tử cho vận may.

Bỗng nhiên, trong rừng xuất hiện thêm những người khác — những kẻ xui xẻo bị sét đánh văng đến sa mạc để tìm kiếm bảo vật!.

Khu rừng trở nên náo loạn, thỉnh thoảng lại thấy người giẫm phải cạm bẫy, tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tục.

Mi Hồng Anh thấy vậy, mắt sáng lên. Ngay lập tức, ả ra lệnh cho đội tăng tốc. Các cạm bẫy trong rừng được bố trí theo một khoảng cách nhất định. Giờ có thêm đám người kia giẫm bẫy hộ, độ an toàn sẽ tăng lên đáng kể!

Quả nhiên, khi càng nhiều tu sĩ tiến vào rừng rậm, xác suất giẫm phải cạm bẫy giảm xuống. Đám người lập tức dốc toàn lực chạy, chẳng mấy chốc đã vượt qua mấy chục dặm, thoát ra khỏi khu rừng.

Ngoại trừ vài kẻ xui xẻo kích hoạt cạm bẫy chết ngay tại chỗ, hơn hai mươi người còn lại đều sống sót rời khỏi rừng.

Vừa ra khỏi rừng, mọi người đều sững sờ trước cung điện khổng lồ hiện ra trước mắt. Ngẩng đầu không thấy đỉnh, nhìn ngang không thấy cạnh. Cả tòa cung điện dường như được đúc từ một khối kim loại đen duy nhất, không một kế hở!

Trước cung điện là một quảng trường rộng lớn, nơi dựng một tấm bia đá sừng sững, khắc hai hàng chữ lớn màu đỏ chói:

"Thần thông không bằng số trời, tuyệt thiên, tuyệt địa, tuyệt tiên!"

Bạch Đông Lâm khẽ biến sắc. Tuyệt tiên? Chẳng phải Mi Hồng Anh nói là tuyệt thiên, tuyệt địa, tuyệt nhân sao? Xem ra ả cũng không biết mọi chuyện.

Số trời! Số trời!

Thì ra là vậy. Bạch Đông Lâm như chợt hiểu ra, đại khái đã hiểu vì sao nơi quỷ dị này lại có kiểu khảo nghiệm kỳ lạ đến vậy.

Bí cảnh của người khác thì khảo nghiệm chiến lực, thiên phú, hoặc nghị lực ý chí!

Còn nơi quái quỷ này lại hoàn toàn khảo nghiệm vận may! Hay còn gọi là mệnh cách khí vận!

Xem ra chủ nhân cung điện này hẳn đã từng gặp vận rủi, chết vì số trời, nếu không đã chẳng có chấp niệm lớn đến vậy.

Bạch Đông Lâm không suy nghĩ lan man nữa, đi theo đám người đến trước cung điện kim loại. Trước cung điện đặt một chiếc rương bằng đồng, trên nắp có một lỗ hổng, bên trong mờ mịt khói đen, không nhìn rõ có gì.

Đây là muốn rút thưởng sao?

Mi Hồng Anh liếc nhìn đám người, chậm rãi nói:

"Mỗi người các ngươi lấy ra một vật từ trong rương, giao cho ta, ta sẽ giải trừ huyết khế trên người các ngươi!"

Quả nhiên đúng như Bạch Đông Lâm dự đoán, đây là một cái rương rút thưởng. Còn phần thưởng là gì thì không ai biết.

Nhiều tu sĩ khẽ biến sắc. Dù biết cái rương này có thể không đơn giản, làm không khéo có thể mất mạng, nhưng sự cám dỗ của việc được giải trừ huyết khế là quá lớn. Hơn nữa, họ có lựa chọn nào khác đâu?

Khi huyết khế chưa được giải trừ, mạng của họ vẫn thuộc về Mi Hồng Anh!

Song bào thai Đan Vũ lập tức đứng dậy. Ca ca của cô, Đan Văn, đã chết ở ngã ba thứ ba.

Cô cẩn thận đưa tay vào rương. Miệng lỗ tràn ngập khói đen, hoàn toàn không nhìn thấy bên trong, rút được gì đều nhờ vào vận may!

Mọi người nín thở theo dõi. Đan Vũ mặt đầy vẻ quyết tâm, nắm lấy một vật, chậm rãi rút tay ra. Mở bàn tay, đó là một tấm ngọc bài màu đỏ!

Sống sót rồi!

Đan Vũ mồ hôi nhễ nhại ngồi bệt xuống đất. Quá kích thích! Cô vừa như thể ngửi thấy mùi vị của tử vong.

"Không tệ!"

Mi Hồng Anh hài lòng gật đầu. Không ngờ lại có khởi đầu tốt đẹp như vậy, hơn nữa lại còn là ngọc bài đỏ rất quan trọng!

Sau khi Đan Vũ đưa ngọc bài cho ả, ả không hề nuốt lời, tay bấm pháp quyết. Trên da Đan Vũ tái hiện những phù văn màu đỏ, vặn vẹo di động, dần dần tụ lại thành một giọt tinh huyết, rồi từ từ bay ra khỏi cơ thể Đan Vũ, trở về tay Mi Hồng Anh.

Đan Vũ sắc mặt tái nhợt, co quắp trên mặt đất, vô cùng suy yếu. Đây là di chứng của việc lấy ra huyết khế.

Mi Hồng Anh cũng vì lẽ đó mà không sợ bọn họ sau này tìm ả gây phiền phức. Vả lại, những người này đều đã đến bờ vực tỉnh thần chuẩn bị sụp đổ. Nếu không cho họ một tỉa hy vọng, có lẽ họ sẽ không ngoan ngoãn nghe lời.

Hơn nữa, sau cửa ải này, họ cũng chẳng còn giá trị lợi dụng. Chi bằng ả dứt khoát làm ra quyết định này, một mũi tên trúng mấy đích!

Những người còn lại thấy Mi Hồng Anh giữ lời, cũng đều thở phào nhẹ nhõm, tinh thần đang trên bờ vực sụp đổ được xoa dịu.

Một tu sĩ khác run rẩy bước lên, chậm rãi đưa tay vào rương. Sờ soạng một hồi, anh ta nắm lấy một vật, chậm rãi rút tay ra.

Đó là một mảnh kiếm gãy, trên lưỡi còn dính vết máu. Sắc mặt người đàn ông đại biến. Mảnh kiếm khẽ rung lên, một đạo kiếm quang khổng lồ ngay lập tức nuốt chửng anh ta, đến cặn bã cũng không còn!

"Đáng tiếc, người tiếp theo!"

Trong tiếng thúc giục của Mi Hồng Anh, từng người lên "rút thưởng"!

Có người may mắn rút được ngọc giản, khoáng thạch quý, bình đan dược, ngọc bài các loại. Những người này đều vô sự, giao đồ vật cho Mi Hồng Anh và được giải trừ huyết khế!

Kẻ nào không may thì thảm, móc phải độc trùng bị độc chết, móc phải hỏa diệm bị thiêu chết, bị sét đánh chết, bị đao kiếm chém chết, chết đủ kiểu, ngược lại cũng không quá thống khổ, đều là chết ngay lập tức.

Lần này tỉ lệ tử vong không cao, khoảng một chọi một. Mi Hồng Anh cũng thu được mười mấy món bảo bối, vui mừng đến nỗi mặt mày hớn hở!

Hiện trường chỉ còn ba người chưa rút thưởng. Mi Hồng Anh liếc nhìn Bạch Đông Lâm, ám chỉ hắn đi rút thưởng.

Bạch Đông Lâm ngớ người. Quen với việc nằm thắng, hắn nhất thời không phản ứng kịp, ngượng ngùng cười nói:

"Ta cứ tưởng chúng ta là cùng một phe, xem ra ta hiểu lầm rồi, ngại quá, ha ha ha!"

Mi Hồng Anh nhíu mày. Quả nhiên đám thể tu đều là một lũ não toàn cơ bắp sao? Tên này không sợ chết hay sao mà còn cười được?

Mi Hồng Anh không bảo Bạch Đông Lâm đi dò đường tự tìm đường chết, dĩ nhiên không phải vì ả để ý đến cái túi da tuấn tú của Bạch Đông Lâm, chỉ là hiếm khi gặp được một thể tu, hơn nữa tên này lại không cùng một bọn với những tu sĩ kia.

 đã có chút tin rằng Bạch Đông Lâm chỉ đơn thuần muốn đến Lôi Trạch Vực, chỉ là vô tình bị cuốn vào ván cờ này.

Đáng tiếc ả sẽ không bỏ qua hắn. Để hắn lại sau cùng chỉ là một thói quen mà thôi, giống như có người ăn cơm sẽ ăn món ngon trước, có người sẽ để món ngon lại sau cùng mới ăn.

Ả là người sau. Bạch Đông Lâm là một thể tu hiếm thấy, tương đối đặc biệt và thú vị mà thôi, nên ả mới để hắn lại sau cùng.

Bạch Đông Lâm không nói thêm gì, bình tĩnh đi đến trước rương. Không biết vận may của mình thế nào đây?

Vừa nghĩ, hắn vừa đưa tay vào, cảm nhận được vô số vật phẩm bên trong, căn bản không thể phán đoán được tốt xấu, chỉ có thể trông chờ vào vận may.

Hả? Cái này là... Bạch Đông Lâm cảm thấy mình chạm vào một vật tròn trịa, hẳn là một món đồ tốt.

Ngay lập tức, hắn rút tay ra nhìn, lập tức mặt mày xám xịt. Vậy mà lại là một cái đầu lâu khô nhỏ xíu màu đen!

Đầu lâu khô màu đen hóa thành một làn khói đen, ngay lập tức tiến vào não hải Bạch Đông Lâm, lao thẳng đến linh hồn. Cả người hắn ngã xuống đất ngay tức khắc!

Mi Hồng Anh tiếc nuối lắc đầu, không biết là tiếc cho Bạch Đông Lâm hay tiếc vì mình lại mất đi một món bảo bối.

Ả lấy ra một tấm ngọc bài đỏ đưa cho lão già. Hai người sóng vai đi về phía cung điện, ngọc bài trên tay lóe lên ánh sáng đỏ, hai người liền xuyên qua cánh cửa lớn.

Hơn mười người còn sống sót nhìn thấy cảnh này, cũng đều bò dậy, từng người đi vào cung điện.

Họ đã biết rõ quy tắc trong lúc rút thưởng. Chỉ có người đã rút thưởng một lần mới có thể tiến vào cung điện, hoặc người có ngọc bài đỏ trong tay cũng có thể đi vào.

Những bảo vật nghịch thiên thật sự có lẽ đều ở trong cung điện, họ đương nhiên không muốn bỏ qua. Hơn nữa, muốn rời khỏi nơi quái quỷ này, chỉ có thể tìm đường trong cung điện.

Khi mọi người đã đi hết, Bạch Đông Lâm mở mắt đứng dậy. Linh hồn hắn xác thực đã bị đầu lâu khô màu đen tiêu diệt, nhưng ngay lập tức đã sống lại mà thôi.

Đừng hoảng, thao tác cơ bản.

Cảm thấy đám người tìm bảo vật trong rừng còn một lúc nữa mới ra, Bạch Đông Lâm quyết định không chờ bọn họ, chuẩn bị trực tiếp động thủ.

Nếu ta rút sạch phần thưởng, thì chỉ có thể trách các ngươi vận khí không tốt. Vì những người đến sau mà mặc niệm một lát.

Xoa xoa hai bàn tay, hắn đứng trước rương, cười hắc hắc nói:

"Vậy ta không khách khí!"

Xắn tay áo lên, thô bạo đưa tay vào.