Sau một trận truy kích, chạy xa mấy ngàn kilômét, ba người mới dừng lại, tìm một sơn cốc tĩnh mịch rồi ngồi xếp bằng.
Hắn không thể không cẩn thận, lỡ kinh động đến đại năng của Cổ Giới thì phiền phức lớn, dù khả năng không cao, cẩn thận vẫn hơn.
"Đại ca! Ngươi mạnh thật đấy!"
"Tiểu tăng Minh Tịnh, đa tạ thí chủ đã cứu mạng."
Bàng Diêu nhìn Bạch Đông Lâm chằm chằm như thể nhìn quái vật. Cả bọn cùng nhau tiến vào Cổ Giới tu luyện, sao thực lực lại khác biệt đến vậy!
Họ không nghỉ ngờ thân phận của Bạch Đông Lâm, bởi động tĩnh trên Thanh Đồng La Bàn của tu sĩ Cổ Giới, họ đã thấy. Thanh Đồng La Bàn là một loại bí bảo, có thể phân biệt được tu sĩ Càn Nguyên Giới.
Muốn phân biệt tu sĩ hai giới chỉ có thể dựa vào hai phương diện: chân linh và nhục thân. Dù chân linh của người hai giới đều xuất phát từ mẫu hà, nhưng sinh ra ở thế giới khác nhau vẫn có chút khác biệt tinh vi. Dẫu vậy, sự khác biệt này vô cùng nhỏ, chân linh lại ẩn sâu trong linh hồn, nên ngay cả Cổ Giới cũng không thể dựa vào điểm này để phân biệt thân phận.
Thanh Đồng La Bàn dựa vào nhục thân. Nhục thân người hai giới sinh ra ở thiên địa khác nhau, quang bản nguyên sinh mệnh khác biệt rất lớn, dùng bí bảo vẫn có thể phân biệt được. Chỉ cần đến gần Thanh Đồng La Bàn trong vòng ba mươi trượng, sẽ bị cảm ứng.
Thanh Đồng La Bàn rất hiếm, một tiểu đội trừ ma của Cổ Giới Liên Minh cũng chỉ được trang bị một cái. Vì vậy, chỉ cần giấu kỹ thân phận, tránh tiếp xúc với tu sĩ Cổ Giới, vẫn rất an toàn. Cổ Giới rộng lớn như vậy, đâu dễ dàng gặp phải Thanh Đồng La Bàn.
"Không cần khách sáo, tại hạ Cực Đạo Bạch Đông Lâm, cứu hai vị cũng chỉ là tiện tay thôi."
"Ra là cao đồ của Cực Đạo Thánh Tông, cửu ngưỡng cửu ngưỡng."
"A di đà phật, Bạch thí chủ là thể tu cùng thế hệ đáng sợ nhất mà tiểu tăng từng thấy."
Bàng Diêu và tiểu hòa thượng lộ vẻ "quả nhiên là vậy". Thực lực như vậy chỉ có thể xuất thân từ thể tu thánh tông. Thân thể Bạch Đông Lâm lại không có đặc điểm của yêu thú, rõ ràng không phải người Thần Huyết Thánh Tông, vậy chỉ có thể là Cực Đạo Thánh Tông.
Ba người bắt đầu giao lưu thân thiện. Bàng Diêu, gã mập cao lớn, là đệ tử Khí Tông. Khí Tông dùng luyện khí làm gốc, giỏi luyện chế các loại pháp bảo. Danh tiếng Khí Tông ở Càn Nguyên Giới rất tốt, bởi ai cũng muốn có một pháp bảo phù hợp với bản thân, đặc biệt là khí tu.
Tiểu hòa thượng là đệ tử Thánh Phật Tự, từ bé đã thông minh, tuổi nhỏ đã có phật tính cao thâm. Thánh Phật Tự cũng không đơn giản, có thể xếp vào top ba tông môn ở Phật Vực.
"Hai vị sao lại bị tu sĩ Cổ Giới Liên Minh nhìn thấu thân phận?”.
Thực lực hai người không tệ, chỉ cần cẩn thận, hẳn không đến mức bị tu sĩ Cổ Giới để mắt.
Tiểu hòa thượng chắp tay trước ngực, miệng lẩm bẩm sám hối, sắc mặt hơi xấu hổ. Bàng Diêu gãi đầu, cười lớn:
"Ha ha ha, bọn ta chỉ đào vài tòa mỏ linh thạch, ai ngờ đó lại là tổ mạch của một tiểu tông phái, bị phát hiện nên mới dẫn đến Cổ Giới Liên Minh."
"Xem ra tu sĩ Cổ Giới Liên Minh đã tổng động viên. Đáng tiếc, sau này không làm ăn này được nữa."
Bạch Đông Lâm cạn lời. Hai người này gan lớn quá! Mỏ linh thạch là mạng của tông môn, động vào mạng người ta, người ta không liều mạng mới lạ!
Thiên địa tuy lớn, mỏ linh thạch lại rất hiếm, không bị các thế lực tu luyện chiếm thì cũng bị đào hết linh thạch, hoặc lập tông môn. Đi đào mỏ của người khác còn nghiêm trọng hơn đào mả tổ nhà người ta!
Dù kinh ngạc hai người trông có vẻ hiền lành này lại làm ra chuyện như vậy, nhưng cũng chẳng sao. Nếu đổi lại hắn, có cơ hội cũng sẽ đi đào. Ai bảo hắn thiếu tài nguyên tu luyện. Hắn chuyển chủ đề:
"Không giấu gì hai vị, Bạch mỗ bị kẹt ở một nơi hiểm địa, gần đây mới thoát ra được, không biết tình hình Cổ Giới bây giờ thế nào?"
Bàng Diêu mặt mày khổ sở, đấm mạnh xuống đất:
"Ôi, một lời khó nói hết. Cổ Giới giờ loạn thành một mớ bòng bong. Không chỉ có Cổ Giới Liên Minh, gần đây còn xuất hiện một thế lực thần bí, khắp nơi lùng giết tu sĩ Càn Nguyên Giới, tình cảnh của chúng ta rất gian nan."
"Thật là thành chuột chạy ngoài đường, ai cũng muốn đánh!"
"Mẹ nó, lão Bàng ta chưa từng uất ức thế này. Ban đầu bọn ta đã tập hợp một đoàn đạo hữu, lại gặp mấy lần vây bắt, đều bị tách ra, chỉ còn lại ta và Minh Tịnh tiểu hòa thượng..."
"A di đà phật!"
Tiểu hòa thượng chắp tay trước ngực, vẻ mặt thương xót, hiển nhiên có không ít đồng môn bị lùng giết thảm.
Tông môn của hai người đều thuộc hàng đầu ở Càn Nguyên Giới, đâu chịu nổi nỗi nhục này. Dù trước khi lên đường, tiền bối trong tông môn đã nói Cổ Giới hung hiểm, nhưng không ngờ lại thảm đến vậy!
Còn nói muốn đi tìm cơ duyên tạo hóa, suýt chút nữa thì mất mạng vì đào bới mỏ linh thạch. Tìm cái rắm tạo hóa! Hai người thoáng chốc đều nản lòng thoái chí.
Qua trò chuyện với hai người, Bạch Đông Lâm biết được tình hình một hai tháng gần đây. Nơi họ đang ở là Thương Nguyệt Châu, Tù Nam Vương Triều.
Cổ Giới chia làm 108 châu, cùng mười tuyệt vực, tứ hoang địa. Mỗi châu, vực, địa đều rộng lớn không kém một đại vực của Càn Nguyên Giới, quả thực là một thế giới cực kỳ to lớn!
Thế giới khổng lồ như vậy, mấy trăm vạn đệ tử Càn Nguyên Giới chẳng đáng là bao. Cổ Giới Liên Minh có thể mò kim đáy bể lùng giết đám người đã đành, dù sao họ là thổ dân, người đông thế mạnh. Nhưng thế lực kia là thế nào?
Qua lời hai người, có thể thấy thế lực kia không hề kém Cổ Giới Liên Minh.
"Hai vị có tính toán gì tiếp theo?"
Hai người nhìn nhau. Bàng Diêu nghiêm nghị nói:
"Bạch huynh, ta và tiểu hòa thượng tính đến Phi Vũ Đế Quốc cạnh đây. Đạo hữu bên đó truyền tin tức, liên quan đến 'Thương'!"
Phụt, Bạch Đông Lâm nhịn không được bật cười. Nếu là người khác, có lẽ còn nửa tin nửa ngờ, nhưng hắn biết từ Táng Vực rằng 'Thương' không thể xuất hiện!
Đến mấy lão quái vật kia còn phải dùng "Kế hoạch Vĩnh Dạ” mới có cơ hội thu hoạch được 'Thương', bọn họ dựa vào cái gì? Dù chỉ là một chút manh mối cũng không thể có.
Tầng lớp cao của Càn Nguyên Giới, hoặc một số người trong đó, chắc chắn hiểu rõ tình hình Cổ Giới, vẫn giương cao ngọn cờ tìm vận may, phái họ đi chịu chết. Mặc kệ họ muốn làm gì, Bạch Đông Lâm hắn không tin lời quỷ quái của bọn họ nữa.
"Bàng huynh, còn có Minh Tịnh sư phụ, không phải Bạch mỗ nói lời xui xẻo, tin tức này chắc chắn là giả. Cho các vị một lời khuyên, đừng mơ tưởng đến 'Thương'. Thứ đó không phải thứ chúng ta có thể nhòm ngó. Những tin tức này chẳng qua là kế dụ địch thôi."
Hai người nhìn nhau. Từ ngữ khí của Bạch Đông Lâm, họ cảm nhận được sự chắc chắn. Dù họ chỉ ôm hy vọng mong manh, nhưng không chắc chắn như Bạch Đông Lâm. Xem ra Bạch huynh này biết rõ điều gì đó.
"A di đà phật, Bạch thí chủ, chúng ta vẫn quyết định đến xem sao. Nếu thật sự có âm mưu gì đằng sau, cũng nên khuyên can các vị đạo hữu, tránh mất mạng vô ích."
"Không sai, lão Bằng ta dù không có trái tìm bồ tát như tiểu hòa thượng, vẫn quyết định rời khỏi Tù Nam Vương Triều. Nơi quỷ quái này không biết chuyện gì xảy ra, đội lùng giết của Cổ Giới Liên Minh quá nhiều, ở đây không an toàn."”
Bạch Đông Lâm hơi suy tư, quyết định đi Phi Vũ Đế Quốc cùng hai người. Không vì gì cả, hắn đang cô đơn lẻ bóng, cứ như ruồi không đầu chạy loạn khắp nơi. Chi bằng đến căn cứ, sớm tìm được đồng môn Cực Đạo Thánh Tông, việc này liên quan đến kế hoạch trở về của hắn.
"Thôi được, Bạch mỗ sẽ cùng hai vị đến Phi Vũ Đế Quốc."
Bàng Diêu và tiểu hòa thượng mừng rỡ. Có cao thủ như Bạch Đông Lâm đi cùng, chắc chắn sẽ an toàn hơn nhiều.
Ba người bắt đầu đả tọa điều tức, khôi phục năng lượng trong cơ thể. Một canh giờ sau, cả ba người đứng dậy rời khỏi sơn cốc, hướng Phi Vũ Đế Quốc chạy đi.
Lần này không cần đi bộ, Bạch Đông Lâm không mang theo hai người. Chỉ Xích Thiên Nhai tuy tiện, nhưng tiêu hao rất nhiều, đặc biệt là khi mang theo hai người.
Dù Tù Nam Vương Triều lân cận Phi Vũ Đế Quốc, khoảng cách cũng không ngắn, phải tám chín vạn kilômét.
Để ẩn thân, họ không dám bay lượn trên không trung, chỉ có thể đi trong rừng sâu núi thẳm. May mà thực lực ba người không yếu, tốc độ cực nhanh, cũng không tốn bao nhiêu công sức.
Hai ngày sau, ba người vượt qua biên giới, tiến vào lãnh thổ Phi Vũ Đế Quốc.
Bàng Diêu thi triển bí pháp tông môn, liên lạc với đồng môn ở đây, sau nhiều lần xác minh thân phận, cuối cùng cũng vào được căn cứ.
Một cung điện nằm sâu dưới lòng đất mấy vạn mét.
Mẹ kiếp, đúng là thành chuột thật!
