Cùng lúc đó, Tôn Tiểu Không đã nghe thấy âm thanh hệ thống:
[Hoàn thành nhiệm vụ: Bắt cóc Đường Tam Tạng, giam giữ trong vòng một tháng không bị giải cứu, đồng thời phá hoại Phật tâm của Đường Tam Tạng...]
[Thu hoạch nhất phẩm Công Đức Kim Liên]
[Thu hoạch một quả bàn đào]
Trong không gian hệ thống, lẳng lặng đặt một quả bàn đào và một cánh Kim Liên.
"Không tệ!" Thấy cánh Kim Liên, Tôn Tiểu Không không khỏi kinh ngạc.
Nhất phẩm Công Đức Kim Liên vốn chỉ là một cánh Kim Liên.
Tôn Tiểu Không không nói hai lời, lấy ngay cánh Kim Liên ra, ngồi xếp bằng lên trên.
Cảm giác thần thanh khí sảng, phảng phất có vô tận sức mạnh từ cánh Kim Liên tràn vào thân thể hắn.
Ngồi trên cánh Kim Liên, Tôn Tiểu Không lấy bàn đào từ không gian hệ thống ra.
Ở Bàn Đào Viên trên Thiên Đình, Tôn Ngộ Không từng thấy vô số bàn đào, cũng nếm qua không ít.
Nhưng những trái đào kia so với trái này, không bằng một sợi lông.
Bàn đào trong tay Tôn Tiểu Không có ánh sáng lưu chuyển trên bề mặt, ẩn chứa linh lực dồi dào.
Chưa ăn mà chỉ ngửi thôi, Tôn Tiểu Không đã cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, thực lực tăng lên.
"Ăn trái bàn đào này, cảnh giới của ta nhất định sẽ đột phá!" Tôn Tiểu Không không chút do dự, há miệng ăn bàn đào.
Vừa cắn một miếng, vị ngọt thanh mát lan tỏa, thịt đào hóa thành một dòng lưu quang, tràn vào cơ thể Tôn Tiểu Không.
Hắn cảm thấy trong bụng có một nguồn năng lượng cường hoành vô song, đi qua toàn thân, đến từng ngóc ngách, tăng cường thực lực của hắn.
"Ta muốn đột phá... Không được, ta không thể đột phá Chuẩn Thánh cảnh giới!" Sắc mặt Tôn Tiểu Không nghiêm túc.
Đột phá lên Chuẩn Thánh, sau đó đột phá nữa sẽ thành Thánh Nhân.
Ở thế giới Hồng Hoang, dù nói dưới Thánh Nhân đều là sâu kiến, nhưng Thánh Nhân cũng chỉ là con sâu kiến lớn hơn, là con rối của Thiên Đạo, cũng là con rối của Đạo Tổ Hồng Quân.
Cho nên Tôn Tiểu Không phải đi một con đường khác.
Hắn muốn đột phá đến Hỗn Nguyên Kim Tiên.
"Độ khó hơi cao!" Tôn Tiểu Không cau mày.
Trong đội thỉnh kinh, từ sau lần Đường Tam Tạng biến mất, Lục Nhĩ Mi Hầu suýt bị Phật môn tiêu diệt.
Việc này khiến Lục Nhĩ Mi Hầu kinh hồn bạt vía.
Lục Nhĩ Mi Hầu sợ Đường Tam Tạng gặp chuyện, hiện giờ có thể nói là kề cận không rời.
Ngay cả khi Đường Tam Tạng đi vệ sinh, hắn cũng muốn đi theo bên cạnh.
Còn Đường Tam Tạng, Phật tâm đã tan vỡ.
Dù hắn nửa tin nửa ngờ người tự xưng là Tôn Ngộ Không trong sơn động, nhưng lại thấy lời người kia rất có lý.
"Ai, Ngộ Không của ta..." Đường Tam Tạng lặng lẽ thở dài.
Thật ra, thân phận của cả hai "Ngộ Không" hắn đều nghỉ ngờ.
"Hắn là Lục Nhĩ Mi Hầu?" Đường Tam Tạng nhìn Lục Nhĩ Mi Hầu, rồi lén niệm Kim Cô Chú.
"Sư phụ, người nhìn ta làm gì?" Lục Nhĩ Mi Hầu mặt tỉnh bơ, ngơ ngác nhìn Đường Tam Tạng.
"Không có gì, có người tuy là khỉ, nhưng không phải con khỉ kia, có Phật tuy là Phật, nhưng tâm lại là ma." Đường Tam Tạng thản nhiên nói.
"Tôn Ngộ Không" trước mặt đầu đội "vòng kim cô" nhưng niệm Kim Cô Chú lại không có phản ứng, hẳn là Lục Nhĩ Mi Hầu.
Nhưng Tôn Ngộ Không trong sơn động lại không đội vòng kim cô, hẳn là Tôn Ngộ Không tự mình tháo xuống.
"?" Lục Nhĩ Mi Hầu không hiểu gì, không biết Đường Tam Tạng đang nói gì.
Nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều.
Chỉ cho rằng lão hòa thượng Đường Tam Tạng lảm nhảm là chuyện bình thường.
"Sư phụ, chúng ta nên lên đường." Lục Nhĩ Mi Hầu thúc giục.
"Không vội, vi sư mệt mỏi, cần nghỉ ngơi một chút." Đường Tam Tạng ngồi trên tảng đá, trong đầu không ngừng suy tư về Địa Sát Thất Thập Nhị Biến phiên bản lỗi.
"Sư phụ, người đã nghỉ ngơi ba ngày rồi..."
Lục Nhĩ Mi Hầu chưa dứt lời, đã bị Trư Bát Giới cắt ngang: "Sư phụ mệt mỏi, nghỉ ngơi một chút thì sao?"
"Ngươi..." Lục Nhĩ Mi Hầu trừng mắt nhìn Trư Bát Giới.
Hắn cảm thấy Trư Bát Giới luôn đối nghịch với hắn.
"Không phục, muốn đánh nhau hả? Ngươi tưởng lão Trư sợ ngươi chắc?" Trư Bát Giới cười khẩy.
Sa Hòa Thượng thì ngơ ngác.
Hắn hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra.
Nhưng cảm thấy Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới và "Tôn Ngộ Không" đều thay đổi.
Chỉ là thay đổi ở đâu, hắn không nói được.
Lát sau, Quan Âm xuất hiện, Lục Nhĩ Mi Hầu, Trư Bát Giới và Sa Hòa Thượng đều hành lễ, chỉ riêng Đường Tam Tạng là không hề nhúc nhích.
Quan Âm khẽ nhíu mày, nói: "Đường Tam Tạng, ngươi nên lên đường đi lấy kinh."
"Mệt." Đường Tam Tạng bình thản đáp.
"Chậm nhất là ngày mai, nhất định phải xuất phát." Quan Âm truyền đạt thông điệp cuối cùng, ánh mắt nghi hoặc liếc nhìn Đường Tam Tạng.
Đường Tam Tạng này sao khác trước vậy?
Trước kia Đường Tam Tạng cung kính với bà biết bao, nhưng giờ ánh mắt lại cực kỳ lạnh nhạt, như thể bà không tồn tại vậy.
Quan Âm nghi hoặc rời đi.
"Là bần tăng... ta muốn lấy kinh, hay là Phật môn muốn lấy kinh?" Đường Tam Tạng cười lạnh trong lòng.
Hắn càng trì hoãn, Phật môn lại càng nóng nảy.
Quan Âm từ bi trước kia, vì hắn trì hoãn mà lộ chân tướng, bắt đầu lạnh mặt.
"Ta tu luyện Địa Sát Thất Thập Nhị Biến trước đã." Đường Tam Tạng ngồi xếp bằng.
"Hả?" Lục Nhĩ Mi Hầu và Trư Bát Giới đều ngẩn người.
Đường Tam Tạng đang tu luyện sao?
"Hắn tu luyện, hình như là Thất Thập Nhị Biến?" Lục Nhĩ Mi Hầu kinh ngạc thốt lên.
Hắn và Tôn Ngộ Không trước kia có thực lực tương đương, là vì cùng một sư phụ.
Người dạy họ đều là Bồ Đề Tổ Sư, mà Bồ Đề Tổ Sư thực ra cũng không phải người trong Phật môn, nếu không đã không đặt tên cho Tôn Ngộ Không là Ngộ Không.
"Không..." đây là điều Phật môn thích nhất.
Người khác không biết thân phận thật của Bồ Đề Tổ Sư, nhưng Lục Nhĩ Mi Hầu thì biết.
Bồ Đề Tổ Sư chính là quá khứ Phật Nhiên Đăng Cổ Phật của Phật môn.
"Chẳng lẽ Nhiên Đăng Cổ Phật cũng truyền thụ Thất Thập Nhị Biến cho Đường Tam Tạng?" Lục Nhĩ Mi Hầu kinh ngạc.
Một lát sau, hắn càng kinh ngạc hơn, hắn luôn cảm thấy Đường Tam Tạng đang dùng Thất Thập Nhị Biến, nhưng lại cảm thấy không phải...
Quan Âm cũng không rời đi, mà nấp trong bóng tối quan sát Đường Tam Tạng.
Mục đích của bà không phải giám sát Đường Tam Tạng, mà là không để Đường Tam Tạng mất tích.
Không ngờ, bà lại thấy Đường Tam Tạng đang tu luyện.
"Chuyện gì thế này? Sao Đường Tam Tạng lại tu luyện?" Quan Âm kinh ngạc, Đường Tam Tạng chỉ là phàm thai, sao có thể có công pháp tu luyện?
"Hắn tu luyện, hình như là Thất Thập Nhị Biến, lại không giống, Đường Tam Tạng mất tích mười ngày, chắc chắn đã xây ra chuyện gì, nhưng hắn không nói ra... Phải quan sát Đường Tam Tạng kỹ hơn, xem hắn có gì khác thường..." Sắc mặt Quan Âm nghiêm túc nhìn Đường Tam Tạng.
Bà cảm thấy Tây Du đã xảy ra biến cố.
Có người đang quấy phá.
Là ai, bà không biết.
Hôm sau, Đường Tam Tạng lên đường.
Nhưng Đường Tam Tạng không đi đường luôn, mà ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới.
Đi một ngày, nghỉ hai ngày.
"Cái tên Đường Tam Tạng này..." Sắc mặt Quan Âm âm trầm.
