Imai Jimmy tiến lên khá thuận lợi, nhờ Uchiha Kei và Namikaze Minato kiểm chế đối phương.
Ngoài việc gặp phải một vài cạm bẫy đã được bố trí sẵn trên đường, mọi thứ đều ổn thỏa.
Sau khi tốn chút thời gian giải quyết hết các cạm bẫy, Imai Jimmy tiếp tục di chuyển. Dù việc này làm mất của cậu không ít thời gian, nhưng dù sao vẫn tốt hơn nhiều so với việc bị nổ chết một cách vô nghĩa.
Nghe tiếng chấn động xung quanh, Imai Jimmy biết hai vị đội trưởng Uchiha Kei và Namikaze Minato đang giao chiến với địch. Giờ cậu chỉ có thể dựa vào chính mình.
"Kể cả họ không chiến đấu, tên đáng sợ Uchiha Kei kia cũng sẽ chẳng đến giúp mình đâu?"
Imai Jimmy thầm nghĩ. Gương mặt cậu giờ không còn nụ cười vô hại, ngây ngô như một người bình thường nữa.
Nụ cười đó chỉ là một lớp ngụy trang, cậu đã quá quen với việc luôn giữ nụ cười đó trên môi, chỉ là hiện tại cậu không thể cười nổi.
Cậu biết nhiệm vụ này nguy hiểm, nhưng không thể trốn tránh. Cậu hiểu rõ trên người mình có lẽ đã dính thức Phi Lôi Thần Thuật của Namikaze Minato.
Dù vậy, Imai Jimmy vẫn thích Namikaze Minato hơn. Dù thực lực của Minato đáng sợ, anh ta vẫn là một người đáng tin cậy.
Còn Uchiha Kei, đồng đội kiêm đội trưởng hiện tại của cậu, lại là một kẻ lãnh huyết đến mức Imai Jimmy phải cau mày.
Từ Kei, Imai Jimmy cảm nhận được sự âm lãnh đến đáng sợ. Dù đến nay Uchiha Kei dường như chưa làm điều gì khác thường, Imai Jimmy vẫn cảm nhận được một mặt khác ẩn sau vẻ ngoài điềm tĩnh của hắn.
Đó là một loại cảm xúc giống như của cậu, thậm chí còn đáng sợ và cố chấp hơn. Hơn nữa, sự thông minh của gã cũng khiến Imai Jimmy kinh hãi.
Có loại người này làm đồng đội chỉ có thể nói là bất hạnh. Mọi kế hoạch, mọi hành động của hắn đều có mục đích rõ ràng. Dù hắn có vẻ đang làm việc tốt hay vì lợi ích của đội, mục đích cuối cùng của hắn vẫn chỉ là vì bản thân!
Một kẻ lãnh khốc, thông minh và tỉnh táo như vậy rất khó để người khác yên tâm, huống chi giờ hắn còn sở hữu Sharingan, thực lực càng trở nên mạnh mẽ hơn.
"Uchiha Kei, tên đáng sợ." Imai Jimmy thầm nghĩ: "Hyuga Ayako cũng chẳng phải dạng vừa. Một người đàn bà đầy tâm cơ và dã tâm. Sao lần này đồng đội của mình lại là hai người này?"
Than vãn cũng vô ích, Imai Jimmy cảm nhận được chấn động ngày càng mạnh, cậu biết mình phải tăng tốc.
Dù cậu không quan tâm Konoha có thắng hay không, cậu vẫn quan tâm việc bản thân có thể an toàn trở về hay không. Nhiệm vụ này thành công, họ sẽ có thể bình an trở về Konoha, nếu không, cậu có lẽ thật sự phải rời khỏi làng.
Imai Jimmy gánh vác quá nhiều thứ, quá nhiều điều không thể nói ra, thậm chí có những thứ cậu không muốn gánh vác.
Tiến lên một mạch, Imai Jimmy nhanh chóng đến được khu vực cầu Kannabi. Sau khi cẩn thận kiểm tra tình hình xung quanh, cậu gỡ bỏ vài cái bẫy rồi nhảy xuống.
Tuy vậy, Imai Jimmy không dám lơ là. Namikaze Minato đã nói rõ, bên ngoài anh đã dò xét được hai kẻ địch, nhưng trời mới biết còn có những kẻ địch nào khác đang chờ sẵn dưới cầu hay không.
Vì vậy, Imai Jimmy vẫn rất cảnh giác, dù tiếng chấn động xung quanh đã nhỏ dần.
"Không có ai thật sao?" Sau khi xuống dưới, Imai Jimmy không vội gài bùa nổ mà nheo mắt quan sát xung quanh một lúc.
Sau gần một phút kiểm tra, lông mày cậu mới giãn ra, dường như đã xác định không có địch xung quanh.
Imai Jimmy nhanh chóng lấy bùa nổ từ túi đựng nhẫn cụ. Ninja nào cũng mang theo ít nhiều loại nhẫn cụ thường dùng này.
Tuy nhiên, số lượng bùa nổ trên người Imai Jimmy không nhiều. Dù Uchiha Kei đã cho cậu số bùa nổ của mình, đáng tiếc là bản thân Uchiha Kei cũng không có nhiều bùa nổ.
Imai Jimmy phải tính toán kỹ vị trí đặt bùa nổ để đảm bảo cây cầu có thể sập xuống một cách trọn vẹn.
Sau một hồi tính toán và suy nghĩ, Imai Jimmy cẩn thận chọn vị trí và bắt đầu gài bùa nổ.
Nhưng đúng lúc này, tiếng gió rít đột ngột vang lên sau lưng Imai Jimmy. Bất ngờ, mắt Imai Jimmy trợn tròn, rồi cậu từ từ ngã xuống đất.
"Thằng nhóc vẫn chỉ là thằng nhóc." Một giọng nói vang lên sau lưng Imai Jimmy, giọng điệu khinh miệt: "Konoha hết người rồi sao, mà lại điều động loại nhãi ranh như ngươi đến đây?"
Một bóng người chậm rãi hiện ra, là một ninja làng Đá trạc hai, ba mươi tuổi, mặc trang phục tác chiến màu đỏ. Rõ ràng gã này cũng nắm giữ bí thuật ngụy trang, ẩn thân.
Dù sao thì Imai Jimmy cũng là một thành viên của đội phòng ngự. Quan sát thi thể cậu một chút, gã lập tức phát hiện ra điều bất thường. Nhất là khi phía sau gã đột nhiên vang lên tiếng gió rít quen thuộc, gã lập tức biết mình có lẽ đã bị đánh lén!
"Keng!"
Ninja làng Đá này phản ứng cực nhanh. Gã xoay người và dùng kunai đỡ trúng nhẫn đao của Imai Jimmy, đồng thời lợi dụng sức mạnh của mình đẩy Imai Jimmy ra!
Imai Jimmy ngã xuống đất, hai tay cầm đao lạnh lùng nhìn chằm chằm ninja làng Đá trước mặt. Còn bên cạnh chân gã, "thi thể" Imai Jimmy kia tan ra, để lộ thân phận là một ảnh phân thân đất, đã hoàn toàn biến thành một vũng bùn nhão.
"Không tệ đấy chứ." Ninja làng Đá nhếch mép cười: "Ngươi phát hiện ra ta bằng cách nào vậy?"
"Loại người như ngươi trên đường đi ta đã gặp một lần rồi." Imai Jimmy bình tĩnh nói: "Từ khi xuống đây tôi đã phát hiện ra ông, chỉ tiếc là không đánh lén thành công. Xem ra tôi phải tốn nhiều sức hơn rồi."
Ai là thợ săn, ai là con mồi, thật khó nói. Ít nhất, trong mắt Imai Jimmy và tên ninja làng Đá đáng ghét này, cả hai đều là thợ săn, còn đối phương mới thực sự là con mồi.
Trong chốc lát, cả hai đều im lặng. Công kích bằng lời nói có thể kích động một ninja, nhưng đối mặt với một ninja có nội tâm băng lãnh và cứng cỏi, công kích bằng lời nói chỉ là lãng phí nước bọt.
Không phải ai cũng có khả năng châm chọc khiến đối phương nổi điên. Imai Jimmy không có, Uchiha Kei cũng không lợi hại đến mức đó.
"Chết đi."
Sự im lặng dù sao cũng chỉ là tạm thời. Ninja làng Đá luôn tự cho mình là thợ săn. Gã không nghĩ mình sẽ thua một thằng nhóc mười bốn, mười lãm tuổi!
Nắm chặt kunai trong tay, ninja làng Đá bộc phát tốc độ đáng sợ, lao về phía Imai Jimmy và vung đao chém xuống.
Imai Jimmy hừ lạnh một tiếng khinh miệt. Trên lưỡi đao của cậu xuất hiện một lớp chakra màu xanh lam.
Imai Jimmy thể hiện tốc độ cực nhanh. Khi sắp tiếp xúc, cậu đột ngột cúi thấp đầu, vừa vặn tránh được nhát chém. Chỉ có vài sợi tóc bị cắt đứt, bay lả tả trong không trung.
Nhưng nhẫn đao của cậu không hề dừng lại, đưa tay vung lên khiến ninja làng Đá không thể không lùi lại né tránh.
Hai người giao chiến chớp nhoáng rồi lùi lại. Imai Jimmy cảm thấy tay phải hơi tê, cậu biết sức mạnh của gã này không phải thứ mình có thể đối đầu trực diện.
"Xem ra, không thể giữ lại gì nữa rồi."
