Logo
Chương 139: Âm Quỷ nhập vào thân

Dương Ninh giật mình khi nghe ba chữ "Hoài Nam Vương," bèn hỏi: "Ngươi từng hầu hạ Hoài Nam Vương?"

Chân Bích đáp: "Ta từng làm việc ở Hoài Nam vương phủ khoảng hai năm, nhưng thực ra chủ yếu là hầu hạ thế tử Hoài Nam Vương."

"Thế tử Hoài Nam Vương?" Dương Ninh ngạc nhiên: "Nếu ngươi là ngự trù, sao lại đến Hoài Nam vương phủ? Mà đã đến đó rồi, sao lại chạy đến Đại Quang Minh Tự này?"

Vẻ mặt Chân Bích thoáng buồn, thở dài: "Nếu không có sư phụ, có lẽ ta đã chết rồi."

"Sư phụ?"

Tiểu hòa thượng Chân Minh biết Dương Ninh không rõ nhiều chuyện trong chùa, liền giải thích: "Sư huynh Chân Bích là đệ tử của sư thúc Tịnh Thiện. Sư thúc Tịnh Thiện phụ trách ngũ quan đường và việc mua sắm cho các kho trong chùa."

"Thì ra là vậy." Dương Ninh nói: "Sư huynh Chân Bích, huynh nói nếu không vào Đại Quang Minh Tự thì đã chết sớm, vì sao lại nói vậy?"

Chân Bích kể: "Sư đệ Tề có điều không biết, ta vốn là người hầu trong ngự thiện phòng. May mắn ta có chút năng khiếu về trù nghệ, đại sư phụ ngự thiện phòng thấy ta có tiềm năng nên tự mình dạy dỗ, cũng rất chiếu cố ta. Ta nhớ lần nọ, thánh thượng mở yến tiệc trong cung, ta làm món 'hoa thơm cỏ lạ chay', toàn món chay cả. Hoài Nam Vương sau khi dùng xong khen ta làm rất ngon, còn muốn gặp ta."

"Ta hiểu rồi." Dương Ninh nói: "Hoài Nam Vương thấy ngươi nấu ăn ngon, nhân tiện nịnh nọt thánh thượng nên xin ngươi về."

"Tề sư đệ quả nhiên thông minh." Chân Bích thở dài: "Không dám khoe khoang, nếu ta ở lại trong cung, đâu đến nỗi ra nông nỗi này. Dù không làm đại sư phụ điều khiển phòng ăn, ít nhất cũng là nhị sư phụ. Hoài Nam Vương khen ngợi tay nghề của ta, thánh thượng liếc mắt đã nhìn ra tâm tư của hắn, chưa kịp hắn mở lời đã bảo ta đến Hoài Nam vương phủ hầu hạ. Ta...ta đương nhiên phải tuân chỉ."

Dương Ninh khế gật đầu.

Hoàng đế vốn dĩ luôn muốn xoa dịu Hoài Nam Vương, ân sủng vô bờ bến. Trong mắt hoàng đế, một đầu bếp trong ngự thiện phòng cũng chẳng khác gì con ruồi, Hoài Nam Vương đã vừa ý thì cho đi cũng chỉ là một câu nói.

"Đến Hoài Nam vương phủ, người trong phòng bếp vương phủ không ít." Chân Bích nói: "Ta dù là ngự trù trong cung, đến vương phủ cũng chỉ là hậu bối!" Gương mặt lộ vẻ phẫn nộ: "Đám người đó nhìn ta không vừa mắt, tìm mọi cách gây khó dễ. Lúc đó ta mới biết, Hoài Nam Vương để ý đến ta là vì ta giỏi làm đồ chay. Thế tử trong vương phủ, ngày ba bữa chỉ ăn chay, không hề đụng đến đồ mặn."

Dương Ninh ngạc nhiên: "Đường đường là thế tử Hoài Nam Vương, ăn ngon mặc đẹp, vậy mà không ăn đồ mặn?"

Chân Bích hạ giọng: "Ban đầu ta cũng không hiểu, nhưng sau mới biết, vị thế tử kia có lẽ bị thứ dơ bẩn nào đó quấn lấy, để cầu Phật Tổ phù hộ, trừ bỏ âm quỷ trên người nên từ nhỏ đã ăn chay. Ta giỏi làm đồ chay nên Hoài Nam Vương mới cho ta vào vương phủ, chuyên lo ba bữa một ngày cho thế tử."

"Âm quỷ quấn thân?" Dương Ninh cười: "Chuyện này sao có thể? Chưa nói đến việc có hay không âm quỷ, cho dù thật sự có âm hồn, vương phủ là nơi nào chứ? Họ là hoàng thân quốc thích, vương phủ có vương khí, đâu phải nơi âm quỷ đám bén mảng tới."

"Nói thì nói vậy, nhưng sự thật đúng là như thế." Chân Bích ra dấu, nói khẽ: "Ta tận mắt thấy, thế tử Hoài Nam Vương đôi khi bị âm quỷ nhập vào thân, sẽ chạy loạn trong vương phủ, miệng nói lảm nhảm, có khi còn cầm đao kiếm. Có lần ta tận mắt chứng kiến hắn phát điên, suýt chút nữa chém chết một hạ nhân trong vương phủ!" Dù chuyện đã qua, trên mặt hắn vẫn lộ vẻ sợ hãi.

Dương Ninh nhìn vẻ mặt hắn, biết người này nói thật, cau mày hỏi: "Thế tử Hoài Nam Vương là thằng điên?"

"Không đúng, không đúng, tuyệt đối không phải." Chân Bích khẳng định: "Chỉ khi âm quỷ nhập vào thân, hắn mới điên điên khùng khùng. Bình thường thế tử là người khiêm tốn, hòa ái, đối đãi hạ nhân cũng rất tốt, là một người tốt." Cười khổ: "Nếu thế tử không bị nhập vào thân, hầu hạ hắn cũng không phải là khổ sai. Hắn dù là vương gia thế tử, nhưng không hề hà khắc, dù hạ nhân có chút sơ sẩy, hắn cũng cười xòa cho qua, không để bụng."

"Vậy ngươi lại làm sao đến Đại Quang Minh Tự?"

Chân Bích lại lộ vẻ tức giận: "Còn không phải do đám người trong phòng bếp. Ta ở vương phủ hai năm, vương gia và thế tử đều rất hài lòng về ta, sau đó còn đề bạt ta làm nhị sư phụ phòng bếp. Ta nhớ lần nọ, thế tử đột nhiên lại bị âm quỷ nhập vào thân, Hoài Nam Vương không biết bằng cách nào mời được sư phụ ta, chính là Tịnh Thiện đại sư bây giờ, đến vương phủ tụng kinh đuổi quỷ cho thế tử!"

Dương Ninh cười: "Thì ra các đại sư Đại Quang Minh Tự cũng biết làm phép đuổi quỷ."

Chân Bích hơi xấu hổ, nói: "Hôm đó ta làm món chay mang qua, nhưng trong món chay lại có đầu gà!" Nhìn Dương Ninh, hắn giải thích: "Đúng là đầu gà trống lớn bị chôn sống rồi chặt đầu, đặt trong hộp cơm, máu me be bét. Lúc mở ra, thế tử giật mình kinh hãi, vương gia vô cùng tức giận, hạ lệnh đánh chết ta ngay tại chỗ."

Dương Ninh nói: "Vậy dĩ nhiên là có người trong phòng bếp cố ý hãm hại ngươi."

"Đúng vậy, chính là có người muốn đẩy ta vào chỗ chết." Chân Bích bất mãn nói: "Hoài Nam Vương rất thông minh, biết ta dù có một vạn cái gan cũng không dám bỏ đầu gà vào cơm, nhưng lúc đó ông ta tức giận quá, đòi trị tội ta. May mắn sư phụ ở đó, nói với Hoài Nam Vương rằng ta có duyên với Phật, muốn đưa đến Đại Quang Minh Tự lễ Phật tham thiền. Hoài Nam Vương nể mặt sư phụ, đồng ý cho ta rời đi, ta mới giữ được mạng."

Dương Ninh nói: "Nếu nói vậy, Tịnh Thiện đại sư thật có ân cứu mạng với ngươi."

"Đúng vậy." Chân Bích cảm khái: "Cho nên ta theo sư phụ lên núi. Sư phụ biết ta giỏi trù nghệ, hỏi ta có muốn đến Ngũ Cốc Đường làm việc không. Cái mạng này của ta là sư phụ cứu, sư phụ đã hỏi vậy, ta đương nhiên bằng lòng. Từ đó về sau, ta luôn làm việc ở Ngũ Cốc Đường, cho đến tận hôm nay!"

Dương Ninh không ngờ Chân Bích từng trải qua chuyện này, bèn giơ ngón tay cái: "Khó trách món ăn của ngươi có hương vị đặc biệt, hóa ra là từng làm ở phòng điều thiện."

Trong mắt Chân Bích lộ vẻ đắc ý: "Tề sư đệ, không khoe khoang, những năm này ta rèn luyện ở Ngũ Cốc Đường, ngày đêm tiếp xúc với đồ ăn, trù nghệ tiến bộ vượt bậc. Nếu so món chay của ta với các ngự trù trong ngự thiện phòng, chưa chắc ta đã thua kém họ."

"Cái này ta tin." Dương Ninh nói: "Nhưng sư huynh Chân Bích, huynh đã trải lòng với ta, ta cũng có vài lời không biết có nên nói không."

"Ngươi cứ nói!"

Dương Ninh nói: "Huynh từng bị người xa lánh, bị người ức hiếp, thậm chí suýt mất mạng, có trải nghiệm đau thương. Ở Đại Quang Minh Tự này, cần gì phải ức hiếp các sư huynh đệ khác? Đều là vào núi tu hành, tụ họp một chỗ, cũng là duyên phận, không cần thiết phải phân chia hơn thua." Nhìn tiểu hòa thượng Chân Minh, Dương Ninh nói tiếp: "Ta rất kỳ lạ, vì sao các huynh lại nhắm vào Chân Minh?"

Chân Bích càng thêm xấu hổ, liếc nhìn Chân Si, ngượng ngùng nói: "Tề sư đệ, cái này... đây là chúng ta không đúng, sau này sẽ không có chuyện này nữa."

"Các huynh vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta." Dương Ninh nói: "Ta hỏi vì sao các huynh lại nhắm vào Chân Minh, có phải vì nó còn nhỏ tuổi?"

Chân Bích do dự một chút rồi nói: "Thật ra là do sư phụ ta và Tịnh Thuần sư bá có chút mâu thuẫn. Ta nghe người ta nói, hồi trẻ, Tịnh Thuần sư bá mấy lần khiến sư phụ ta khó xử, cho nên..."

Dương Ninh nói: "Ta đoán là có chuyện như vậy. Ta nói sư huynh Chân Bích, đây là Đại Quang Minh Tự, được xung là đệ nhất thiên hạ tự, phật hiệu chiếu khắp nơi. Chúng ta dù chỉ là nấu cơm, cũng nên có thời gian đọc hai quyển kinh Phật chứ. Ân oán giữa Tịnh Thuần đại sư và sư phụ huynh, có lẽ chính họ đã quên từ lâu, vậy mà các huynh còn ghỉ nhớ trong lòng. Người xuất gia mà còn hiếu thắng tranh đua, thật không nên.”

Chân Bích đưa tay gãi đầu: "Tề sư đệ nói rất đúng, là chúng ta sai, sau này sẽ không như vậy nữa. Chuyện hôm nay, Tề sư đệ đừng để bụng. Đúng rồi, Tề sư đệ định ở lại trên núi tu hành hay chỉ ở đây tu luyện ngắn ngày?"

Dương Ninh hỏi: "Hỏi cái này làm gì?"

"Không có gì, không có gì, chỉ là từ ngày mai, ta sẽ cho người mang thức ăn đến cho các ngươi." Chân Bích cười: "Tề sư đệ đang dưỡng thương trên núi, thân thể bất tiện, ta sẽ đặc biệt làm cơm cho người bệnh, huynh không cần phải đi lại vất vả."

Dương Ninh nghĩ bụng chuyện này cũng không tệ, cười nói: "Vậy có được không? Có phải phiền phức quá không?"

"Không sao, không sao." Chân Bích đáp ngay: "Ta sẽ sắp xếp, ta sẽ sắp xếp." Quay sang tiểu hòa thượng Chân Minh, hắn nói: "Sư đệ Chân Minh, trước kia sư huynh có gì không phải, đừng để bụng nhé. Sau này đồ ăn, đảm bảo ngươi ăn no ăn ngon.” Rồi quay sang Dương Ninh cười nói: "Tề sư đệ, các ngươi cứ dùng bữa, trời tối rồi, ta không tiện quấy. rầy. Hẹn gặp lại dịp khác.".

Hắn quả là người thức thời, dẫn Chân Si ra cửa. Lúc đi còn cẩn thận đóng cửa sân lại.

Tiểu hòa thượng Chân Minh ngồi xuống đối diện Dương Ninh, nói: "Thì ra trước đây họ cho con ít đồ ăn là vì sư phụ con năm xưa có hiềm khích với sư thúc Tịnh Thiện."

"Gieo nhân nào thì gặt quả nấy." Dương Ninh nói: "Việc gì xảy ra cũng đều có nguyên do. Nhưng sư phụ ngươi năm xưa xem ra cũng khiến sư phụ họ bẽ mặt lắm, cũng coi như rất 'ngầu'." Hạ giọng hỏi: "Tiểu sư huynh, từ khi ta đến đây, có phải luôn do ngươi chiếu cố không?"

Tiểu hòa thượng Chân Minh gật đầu: "Đúng vậy, sao vậy ạ?"

"À, ta nhớ khi tỉnh lại ta nằm trên cái giường kia." Dương Ninh quay đầu chỉ chiếc giường phía sau: "Ngươi từng nói, ta nằm ở đó hai ngày hai đêm."

"Đúng vậy ạ." Tiểu hòa thượng Chân Minh nói: "Sư phụ tự mình dẫn người mang huynh đến. Lúc đó sư thúc bá đã giúp huynh chữa thương, huynh vẫn chưa tỉnh lại, nên cứ nằm trên giường tĩnh dưỡng. Sư phụ đêm đó xuống núi đến hoàng cung, lúc đi dặn tiểu tăng chăm sóc huynh cho tốt, và khi huynh tỉnh lại thì truyền thụ 'Thanh Kinh'. Tiểu tăng đều làm theo lời sư phụ dặn."

"Vậy...vậy... Ngươi có thấy trên người ta có một kiện hàng không?" Dương Ninh do dự một chút rồi cẩn thận hỏi: "Dùng miếng vải đen bọc lại, bên trong là bản vẽ, ngươi có thấy không?"

Tiểu hòa thượng Chân Minh lắc đầu: "Không có ạ. Trữ sư đệ, huynh mất đồ gì sao? Ở đây không có người ngoài, tiểu tăng cũng không hề đụng vào đồ đạc của huynh."

Dương Ninh biết tiểu hòa thượng này chắc không nói dối, càng cảm thấy phiền muộn, thầm nghĩ mấy bản vẽ kia rốt cuộc ai đã lấy đi, chẳng lẽ là vị lão hòa thượng chữa thương cho mình cầm đi rồi?