Logo
Chương 196: Long Thái

Tiêu Quang hỏi: "Ngươi rất muốn gặp Hoàng Thượng sao?"

"Không phải ta muốn gặp hắn, mà là hắn muốn gặp ta." Dương Ninh đáp: "Giữa trưa cơm cũng không ăn, vội vàng chạy tới đây, cứ tưởng được ban cho chút đồ ít ỏi, ai ngờ ngược lại. Cứ thế này, cơm tối cũng bị lỡ mất."

"Ngươi mong Hoàng Thượng ban thưởng thứ gì?" Tiêu Quang cười nói: "Hoàng Thượng sẽ không tùy tiện ban thưởng đâu. Trừ phi lập đại công, nếu thưởng phạt không rõ ràng thì hỏng bét."

Dương Ninh khoát tay: "Ngươi không hiểu."

Tiêu Quang nói: "Hoàng Thượng vừa mới đăng cơ, trăm công nghìn việc, rất nhiều việc cần đích thân giải quyết, lại phải tích lũy kinh nghiệm. Ngươi đã vào đến nội cung rồi, cứ bình tĩnh, đừng nóng vội, đợi thôi. Chẳng lẽ đến Hoàng Thượng mà ngươi cũng không đợi được?"

"Đâu phải vậy." Dương Ninh đáp: "Bất quá, cái gì quá cũng không tốt. Hoàng Thượng mới lên ngôi, nhiều việc phải từ từ mà làm. Nếu muốn một sớm một chiều giải quyết hết mọi việc cho viên mãn thì e rằng lại phản tác dụng.”

Tiêu Quang khẽ nhíu mày, định nói gì đó thì bên ngoài vọng vào tiếng: "Thái hậu giá lâm!"

Tiêu Quang và Dương Ninh đồng thời biến sắc. Dương Ninh thầm nghĩ sao lại lòi ra cả Thái hậu thế này? Thái hậu đương nhiên là mẹ của Hoàng đế, sao lại xuất hiện ở đây?

Tiêu Quang vội bước nhanh tới, nắm lấy tay Dương Ninh, có chút sốt ruột nói: "Không xong rồi, phu nhân đến rồi."

Dương Ninh nghĩ Thái hậu đến thì cũng hơi lạ, nhưng cũng không có gì ghê gớm. Thấy Tiêu Quang cau mày, hắn hỏi: "Sao thế? Ngươi sợ Thái hậu à? Chẳng lẽ sợ chuyện ăn điểm tâm?"

Tiêu Quang nhìn quanh, mắt dùng lại ở chỗ giá sách khuất trong góc, chỉ vào đó: "Ngươi trốn sau giá sách đi. Thái hậu đến, không được để nàng thấy."

Dương Ninh nói: "Ngươi có bị làm sao không? Ta là Cẩm Y Hầu, Thái hậu đến, ta phải ra nghênh đón chứ, sao lại phải trốn tránh?"

"Bảo ngươi trốn thì cứ trốn." Tiêu Quang kéo Dương Ninh đến bên giá sách, nói: "Đây là nơi Hoàng Thượng học, bình thường không cho phép ngoại thần vào. Hôm nay ngươi ở đây, Thái hậu thấy được nhất định sẽ nổi giận."

"Không cho phép ngoại thần vào?" Dương Ninh lúc này lại càng hồ đồ, thầm nghĩ nếu không cho ngoại thần vào thì sao Phạm công công lại dẫn mình đến đây? Mình ngồi ở đây cả buổi rồi, cũng có ai đuổi mình đi đâu.

Thấy Tiêu Quang vẻ mặt ngưng trọng, không biết hắn nói thật hay giả, Dương Ninh đành trốn sau giá sách, thầm nghĩ phen này vào cung đúng là hối hận. Vốn đã đợi cả nửa ngày, giờ lại còn phải trốn trốn tránh tránh, khéo còn rước họa vào thân, xem ra vẫn là chuồn khỏi Hoàng cung càng sớm càng tốt.

Sau giá sách là ván gỗ lim dày cộp, che khuất tầm nhìn, không thể thấy tình hình trong phòng.

Một loạt tiếng bước chân vang lên, rồi tiếng cửa phòng bị đẩy ra. Dương Ninh vừa nghe thấy có người vào, còn đang nghĩ có phải Thái hậu không thì nghe thấy một giọng nói: "Nhi thần khấu kiến mẫu hậu!"

Dương Ninh nghe giọng nói, cả người chấn động.

Hắn nghe rõ mồn một, người vừa nói chính là Tiêu Quang, mà Tiêu Quang lại xưng hô Thái hậu là "Mẫu hậu". Dương Ninh lập tức kinh hãi tột độ.

"Hoàng Thượng, con làm gì vậy?" Dương Ninh lại nghe thấy một giọng nói có phần nghiêm nghị: "Sao lại mặc bộ xiêm y này?"

Hắn là Hoàng đế?

Tiêu Quang là Hoàng đế?

Hắn chính là Long Thái Hoàng đế vừa mới lên ngôi?

Dương Ninh hoảng sợ tột độ, đầu óc quay cuồng, lập tức hiểu ra mọi chuyện, hận không thể tự tát mình một cái.

Hắn cứ tưởng Tiêu Quang nói chuyện bạo dạn là vì biết mình giả mạo Cẩm Y Hầu, giờ mới biết, đây vốn là địa bàn của người ta, tự nhiên nói chuyện không cần kiêng kỵ.

Nếu không phải Hoàng đế, sao lại dám thản nhiên dùng điểm tâm?

Dương Ninh chỉ trách mình quá hồ đồ, vậy mà không kịp phản ứng. Tiêu Quang lại chính là Đại Sở Hoàng đế vừa lên ngôi, quả thực khiến Dương Ninh đại kinh ngạc.

Trong đầu hắn những hình ảnh rời rạc dần kết nối lại, rất nhanh đã hiểu ra đầu mối.

Trước đây đã có người nói, Đông Tề Quốc cử hành lễ sắc lập Thái tử, Đại Sở Hoàng thái tử đích thân dẫn đoàn đến tham dự đại lễ. Lúc đó trong kinh thành mây đen giăng kín, thậm chí có nhiều người còn cho rằng Hoàng thái tử vẫn còn ở Đông Tề.

Hiện tại xem ra, Hoàng thái tử ở Đông Tề đã nhận được tin tiên Hoàng đế bệnh tình nguy kịch, nên bí mật rời Đông Tề, ngày đêm chạy về Kiến Nghiệp.

Nhưng hành tung của Hoàng thái tử đã bị người theo dõi. Người bình thường có thể không cảm nhận được nhiều về sự thay đổi quyền lực ở nước Sở, nhưng thực tế bên trong đã có phong vân nổi sóng. Những kẻ không muốn Hoàng thái tử kịp thời trở về kinh thành chắc chắn không ít, chúng đã phái thích khách chặn giết dọc đường.

Việc mình tình cờ gặp Tiêu Quang, nhất định là sau khi hắn trải qua nhiều gian nan hiểm trở. Mục đích của hắn là trước khi tiên Hoàng đế băng hà, phải kịp trở về kinh thành.

Tiên Hoàng đế bên này hiển nhiên cũng đã chuẩn bị, biết Hoàng thái tử có thể bị cản trở trên đường, nên phái Hắc Đao Doanh đi tiếp ứng.

Nếu không thì chỉ là một tiểu thái giám, sao có thể khiến Hắc Đao Doanh phải xuất mã tiếp ứng?

Dương Ninh còn nhớ rõ, khi Đoạn Thương Hải và những người khác phát hiện tung tích Hắc Đao Doanh ở miếu đổ nát, phản ứng của họ đều rất ngạc nhiên. Theo họ, Hắc Đao Doanh thậm chí sẽ không vì một hầu tước thế tử mà xuất động, một khi xuất động, nhất định là có chuyện lớn. Lúc này nghĩ lại, đương nhiên là vì Tiêu Quang chính là Hoàng thái tử, Hoàng thái tử gặp nguy nan, Hắc Đao Doanh tự nhiên sẽ xuất động tiếp ứng.

Những mảnh ghép trong đầu Dương Ninh được hắn miễn cưỡng lắp ghép lại, thẩm nghĩ dù mình không đoán đúng hoàn toàn, thì cũng không sai lệch nhiều.

Lại nghe thấy Tiêu Quang nói: "Nhi thần chỉ muốn tự mình thử xem những bộ quần áo và trang sức của cung nhân có thoải mái không, xem có chỗ nào cần cải tiến không."

Dương Ninh thầm nghĩ thằng nhóc này nói dối không chớp mắt, giọng điệu bình tĩnh như thật.

"Cải tiến quần áo và trang sức?" Giọng Thái hậu vang lên: "Những việc này không cần Hoàng Thượng đích thân quan tâm. Hơn nữa, quần áo và trang sức của cung nhân cũng không phải một hai năm, bao nhiêu năm nay vẫn vậy, cần gì phải cải tiến?"

Dương Ninh nghe giọng Thái hậu, không hề già nua, mà nghe như người hơn ba mươi tuổi. Thầm nghĩ Tiêu Quang cũng chỉ mười sáu mười bảy tuổi, việc phụ nữ sinh con không nên quá muộn, theo lý mà nói, vị Thái hậu này chắc không quá bốn mươi tuổi.

Long Thái Hoàng đế cung kính nói: "Là nhi thần vượt quá giới hạn, xin mẫu hậu trách phạt.”

Thái hậu dịu giọng: "Hoàng Thượng vừa mới đăng cơ, muốn đổi mới, chăm lo việc nước, đương nhiên là tốt, nhưng không phải cái gì cũng phải phủ định rồi làm lại. Đại Sở ta lập quốc đã ba đời Hoàng đế khổ tâm kinh doanh, mới đến tay con. Các vị tiên đế đều anh minh thần vũ, rất nhiều quy trình đều đã định sẵn, không thể tùy tiện thay đổi."

Long Thái đáp: "Nhi thần đã biết. Mọi việc đều tuân theo tổ chế, nhi thần không dám sửa đổi."

Dương Ninh nghe giọng Long Thái tuy rất cung kính, nhưng lại cảm thấy có chút kỳ quái. Thầm nghĩ đây là đối thoại giữa mẫu tử, hơn nữa trong phòng không có ai khác, giọng Long Thái dường như quá cung kính, mẫu tử ở riêng, dù là người trong hoàng thất, cũng không nên cung kính như vậy.

Cung kính quá mức, lại thành ra khách khí, thiếu đi sự ấm áp giữa mẹ con.

"Hoàng Thượng có lòng thương cảm tổ tiên gây dựng sự nghiệp gian nan, khiến Bổn cung rất vui mừng.” Thái hậu nói: "Hoàng Thượng, vốn định sai người mời con sang Bổn cung, nhưng nghĩ những ngày này con bận rộn, nên Bổn cung tự mình đến, muốn cùng Hoàng Thượng bàn một việc."

Long Thái đáp: "Mẫu hậu có gì phân phó?"

"Hoàng Thượng, con đã mười sáu tuổi rồi, theo lý mà nói, đã nên lập gia đình." Thái hậu khẽ thở dài: "Chỉ là mấy năm trước chiến tranh liên miên, tiên đế trăm công nghìn việc, ăn không ngon ngủ không yên, tự nhiên không có tinh lực thu xếp hôn sự cho con, Bổn cung cũng phải chăm sóc tiên đế, nên cũng trì hoãn lại." Dừng một lát, bà nói tiếp: "Hôm nay Hoàng Thượng đã đăng cơ, cũng nên mau chóng xử lý hôn sự. Càn khôn âm dương, hậu cung không có Hoàng hậu, dù sao vẫn là không ổn."

Long Thái vẫn cung kính đáp: "Mẫu hậu, nhi thần vừa mới đăng cơ, việc quan trọng nhất là học cách xử lý quốc sự. Nhi thần cho rằng, đợi khi có thể một mình xử lý chính sự, trưởng thành hơn nữa thì thành hôn cũng không muộn."

"Tu thân tề gia trị quốc bình thiên hạ." Thái hậu nói: "Cổ nhân đã dạy rõ, muốn tề gia, trước tu thân, muốn trị quốc, phải tề gia trước. Hoàng Thượng chưa thành gia, làm sao tề gia? Không thể tề gia, thì làm sao trị quốc? Hoàng Thượng, cách tốt nhất để một người đàn ông trưởng thành là lập gia đình, như vậy mới có thể nhanh chóng trưởng thành."

Dương Ninh trốn sau giá sách, lúc này lại nghe rõ thêm vài phần.

Xem ra hôm nay Thái hậu đến là vì hôn sự của Long Thái, Thái hậu muốn nhanh chóng cho Hoàng đế đại hôn, nhưng giọng Long Thái lại có vẻ không muốn vừa mới đăng cơ đã vội vàng thành hôn.

Sau một hồi im lặng, Long Thái hỏi: "Mẫu hậu muốn nhi thần cưới Tư Mã Uyển Quỳnh?"

Thái hậu có vẻ không vui, nói: "Uyển Quỳnh là biểu tỷ của con, từ nhỏ thông minh lanh lợi, nay đã là một thiếu nữ tri thức hiểu lễ nghĩa, thông minh hiền thục. Hoàng Thượng nên biết, trước chiến sự ở Tần Hoài, tiên đế đã có ý để Uyển Quỳnh vào cung làm Thái tử phi, chỉ là bị chiến sự trì hoãn mà thôi."

"Nhưng phụ hoàng chưa từng đề cập việc này với nhi thần." Long Thái đáp.

Thái hậu càng không vui: "Ý Hoàng Thượng là nói Bổn cung nói dối?"

"Nhi thần không dám." Long Thái vội nói: "Nhi thần biết, việc lập hậu là đại sự quốc gia, không phải nhi thần thích ai, muốn ai vào cung làm hậu, không thích ai, thì không cần vào cung."

"Hoàng Thượng có thể lấy quốc gia làm trọng, đó là phúc phận của Đại Sở." Thái hậu nói: "Vậy ý Hoàng Thượng là nói không thích Uyển Quỳnh? Về dung mạo, nhân phẩm hay dòng dõi xuất thân, Uyển Quỳnh đều không thể chê vào đâu được. Trong thiên hạ, Bổn cung thật sự không nghĩ ra ai có tư cách làm Hoàng hậu hơn Uyển Quỳnh."

"Mẫu hậu đừng gấp gáp." Long Thái nói giọng bình thản: "Nhi thần chỉ cảm thấy, việc đại sự như vậy, có nên truyền đòi các trung thần trong triều cùng nhau thương nghị không?"

"Bổn cung thấy không cần thiết." Giọng Thái hậu có phần lạnh lùng: "Đây là việc hoàng gia, không cần để những ngoại thần kia bàn ra tán vào."

Dương Ninh nghe vậy, thầm nghĩ xem ra hai mẹ con này vì việc hôn sự mà có vẻ lạnh nhạt. Thái hậu rõ ràng là kiên quyết muốn cho Tư Mã Uyển Quỳnh kia làm Hoàng hậu, nhưng Long Thái lại có vẻ có cân nhắc khác. Tư Mã Uyển Quỳnh lại còn là biểu tỷ của Long Thái, không biết là thiên kim tiểu thư của nhà vương công quý tộc nào.