Logo
Chương 209: Lôi đài

Người kia bị Dương Ninh túm lại, còn tưởng mình gây ra chuyện gì, nghe Dương Ninh nói vậy thì thở phào nhẹ nhõm, cười đáp: "Công tử, bên kia có chuyện hay lắm, ngài mau đi xem đi. Người ta mở lôi đài tỷ võ, đã ba ngày nay rồi, hôm nay là ngày cuối, lát nữa là biết ai thắng ai bại đấy."

Dương Ninh ngạc nhiên hỏi: "Lôi đài tỷ võ?"

"Là Điền gia mở võ đài." Người nọ giải thích: "Ai đoạt được lôi đài thì được thưởng một trăm lạng bạc trắng, nghe nói còn có lễ vật bí mật nữa."

"Một trăm lạng bạc trắng?" Dương Ninh bật cười. Nếu là trước kia, một trăm lạng bạc trắng có lẽ cũng đáng kể, nhưng dạo gần đây hắn toàn tiếp xúc với những thứ tiền vạn, một trăm lạng bạc trắng quả thật chẳng đáng là bao. Hơn nữa, chỉ vì trăm lạng bạc trắng mà lên lôi đài thì... Cao thủ thật sự chắc chắn không tự hạ giá mình đi đánh đấm vì chút tiền đó. "Cái lễ vật thần bí kia là gì?"

Người nọ cười hề hề, đáp: "Nghe nói là đồ cực phẩm, có người còn đồn là Điền gia muốn kén rể. Nhưng mà rốt cuộc là cái gì thì ai mà biết được, chúng tôi chỉ đoán mò thôi."

"Ừm...?" Dương Ninh kiếp trước nghe "tỷ võ kén rể" suốt, nhưng chưa từng thấy bao giờ. Lúc này, hắn thấy hơi hứng thú: "Ý anh là Điền gia mở võ đài để kén rể?”

"Tôi cũng chỉ nghe người ta đồn vậy thôi, Điền phu nhân cũng không nói rõ. Đến cùng là chuyện gì thì chịu, ai mà biết được." Người nọ có vẻ sốt ruột: "Công tử, tôi đi xem trước đây, muộn quá là không chen được vào đâu."

Dương Ninh buông tay, người nọ ba chân bốn cẳng chạy mất.

Dương Ninh quay sang nhìn Tây Môn Chiến Anh, cười hỏi: "Chiến Anh, hay là chúng ta đi xem thử?"

Tây Môn Chiến Anh chẳng thèm để ý, bụng bảo dạ, dù sao thì cũng chỉ tốn một buổi chiều của ta, đến tối hắn cũng phải về phủ thôi. Ta quản hắn làm gì, cứ kệ đến tối rồi tính.

Thần Hầu Phủ tuyển quan viên cấp thấp rất nghiêm ngặt, có người phải mất mấy tháng trời mới qua được. So với bọn họ, một buổi chiều chẳng là gì cả.

Đoạn Thương Hải lúc này cũng xích lại gần, nói: "Hầu gia, cái lôi đài tỷ võ của Điền gia mở mấy ngày nay rồi. Mấy người lên tỷ võ đều là hạng tép riu, cao thủ thật sự chẳng ai thèm đâu."

"Một trăm lạng bạc trắng mà đòi cao thủ thật sự ra mặt làm trò khỉ cho người ta xem à?" Dương Ninh nói: "Cái Điền gia này đã muốn mở lôi đài thì phải chơi lớn một chút, bày ra trăm lạng hoàng kim xem, may ra mới có người có công phu thật sự tới."

Đoạn Thương Hải cười đáp: "Cho nên mới nói đàn bà làm việc, bụng dạ hẹp hòi, chẳng ra gì." Đột nhiên ý thức được điều gì, hắn nghiêng đầu, thấy Tây Môn Chiến Anh đang lườm mình. Đôi mắt đẹp của nàng lúc này sắc bén như dao găm. Đoạn Thương Hải biết mình lỡ lời, vội cười nói: "Tây Môn cô nương, ta... ta không có ý nói cô."

Tây Môn Chiến Anh cười khẩy một tiếng, không nói gì.

Dương Ninh lại tò mò hỏi: "Lời này của ngươi là có ý gì?"

"Hầu gia, cái võ đài của Điền gia này, ngày đầu tiên thuộc hạ đã biết rồi, chỉ là ở kinh thành chuyện cổ quái mỗi ngày có hàng trăm hàng ngàn, thuộc hạ nghĩ Hầu gia chẳng để ý đến chuyện nhỏ nhặt này nên không bẩm báo." Đoạn Thương Hải giải thích: "Cái Điền gia này làm nghề buôn bán dược liệu!"

"Ừm...?" Dương Ninh hỏi: "Cũng là mở tiệm thuốc?" Hắn thầm nghĩ dạo này mình hay chạm mặt với mấy tiệm bán thuốc nhỉ.

Đoạn Thương Hải vội đáp: "Không phải, Hầu gia. Điền gia làm nghề dược liệu khác với tiệm thuốc thông thường. Vĩnh An Đường của chúng ta, các tiệm thuốc đều bán thành phẩm - thuốc đã bào chế sẵn. Điền gia thì khác, họ buôn bán dược liệu thô."

"Dược liệu thô?" Dương Ninh hơi nghi hoặc: "Khác nhau ở chỗ nào?"

Tây Môn Chiến Anh đứng bên nghe, dường như đã tìm được cơ hội để xả giận, lộ vẻ khinh thường. Dương Ninh liếc nàng một cái, nói: "Sao, cô thấy ta không hiểu thì hả hệ lắm à? Chẳng lẽ cô biết chắc? Người ngoài ngành thì làm sao mà biết được. Ta đâu phải đại phu, không biết thì có gì lạ."

Tây Môn Chiến Anh định cãi, nhưng nghĩ đến việc cứ đôi co với hắn thì chẳng bao giờ dứt, nên dứt khoát im lặng.

"Hầu gia, dược liệu thô là dược liệu chưa qua chế biến, còn nguyên bản." Đoạn Thương Hải hơi xấu hổ, "Dược liệu trong tiệm thuốc đều đã được xử lý, mua về là dùng được ngay. Dược liệu thô thì khác, còn phải phơi sấy, chế biến các kiểu. Tiệm thuốc thì làm ăn với bệnh nhân, còn Điền gia lại làm ăn với tiệm thuốc."

"Ừm...?" Dương Ninh lúc này mới hiểu ra: "Vĩnh An Đường cũng làm ăn với Điền gia?"

"Có làm." Đoạn Thương Hải nói: "Ở kinh thành cũng có hơn chục nhà buôn dược liệu như Điền gia. Kinh đô và vùng lân cận cũng có không ít người làm nghề này. Nhưng dược liệu thô của Điền gia phần lớn được chở từ Ba Thục về, nguồn gốc chính tông, nên ở kinh thành cũng có chút danh tiếng. Vĩnh An Đường nhập hàng rất nhiều dược liệu từ Điền gia."

"Ngươi vừa nói đàn bà làm việc bụng đạ hẹp hòi, là ý gì?" Dương Ninh nghỉ ngờ: "Chẳng lẽ Điền gia dược hành là do phụ nữ làm chủ?”

"Đúng là như vậy." Đoạn Thương Hải cười đáp: "Hầu gia không biết đó thôi, Điền gia dược hành ở kinh thành đã kinh doanh được ba đời rồi. Từ khi Đại Sở lập quốc, Điền gia đã là một trong những nhà buôn dược liệu đầu tiên vào kinh. Điền gia vốn là người Ba Thục, khi đó chiến tranh vừa dứt, thương bệnh rất nhiều, lại thêm một thời gian ngắn có dịch bệnh hoành hành. Điền gia rất tinh mắt, vốn chỉ là một dược nhân nhỏ bé ở Ba Thục, đã tìm được cơ hội buôn bán dược liệu từ Ba Thục vào kinh thành, rất nhanh đã thành công. Đến thời Điền Trọng Thịnh, gia nghiệp đã không nhỏ, ở kinh thành cũng đã sớm có cơ sở. Nhưng đáng tiếc, ba năm trước, Điền Trọng Thịnh tự mình áp tải dược liệu từ Ba Thục về kinh thì gặp phải bọn cướp. Không những mười mấy xe dược liệu bị cướp sạch, mà người cũng bị giết."

Dương Ninh giật mình, cau mày nói: "Vậy Điền gia chẳng phải là sạt nghiệp rồi?"

"Xảy ra chuyện lớn như vậy, nhiều người đều nghĩ Điền gia không thể gượng dậy nổi." Đoạn Thương Hải nói: "Điền gia tuy vẫn còn chút sản nghiệp, nhưng mười mấy xe dược liệu kia không phải là con số nhỏ, bị cướp sạch thì Điền gia gần như trắng tay. Lúc ấy, Điền gia còn nợ nần chồng chất, lại bị người ta ép buộc. Ai cũng cho rằng kinh thành từ nay về sau sẽ không còn Điền gia dược hành nào nữa. Nhưng không ai ngờ rằng, Điền Trọng Thịnh tuy chết rồi, nhưng góa phụ của ông ta lại rất giỏi, thực sự đã vực dậy được. Chỉ trong vòng chưa đến hai năm, không những trả hết nợ nần, mà Điền gia dược hành ở kinh thành vẫn làm ăn phát đạt." Hắn giơ ngón tay cái lên: "Điền phu nhân kia, quả thật có chút bản lĩnh."

Dương Ninh hỏi: "Vậy sau này không tìm được hung thủ?"

"Chuyện xảy ra ở đất Thục, nghe nói quan viên địa phương cũng điều tra, nhưng cuối cùng vẫn không đi đến đâu, đến nay vẫn chưa có kết quả.” Đoạn Thương Hải đáp: "Đất Thục vùng khỉ ho cò gáy, đạo tặc cướp của giết người, trốn lên núi thì ai mà tìm được? Điền gia lại chỉ là một nhà buôn dược liệu nhỏ, quan viên đất Thục cũng chẳng dốc toàn lực đi tìm hung thủ làm gì,"

Dương Ninh khẽ vuốt cằm, thầm nghĩ Điền gia này thật là xui xẻo. Hắn ngạc nhiên hỏi: "Điền gia làm nghề dược liệu, sao đột nhiên lại mở lôi đài?"

"Vì sao thì thuộc hạ cũng không rõ." Đoạn Thương Hải đáp: "Nhưng từ khi mở lôi đài thì náo nhiệt hẳn lên. Tuy không có cao thủ thật sự nào, nhưng ban đầu cũng có rất nhiều lưu manh côn đồ vì một trăm lạng bạc trắng mà lên lôi đài thử vận may, đánh đấm om sòm. Không biết bây giờ tình hình ra sao rồi."

Dương Ninh cười nói: "Vừa rồi thằng nhóc kia nói còn có một món lễ vật thần bí, còn nói muốn kén rể. Chẳng lẽ Điền phu nhân thủ tiết ba năm, giờ muốn tìm một người bầu bạn?" Hắn chẳng để ý đến Tây Môn Chiến Anh đứng bên, hỏi: "Đoạn Thương Hải, ngươi nói cái Điền phu nhân kia trông như thế nào?"

"Nghe nói lớn lên cũng không tệ." Đoạn Thương Hải cười hắc hắc: "Hầu gia, ngài có muốn qua xem không?"

Tây Môn Chiến Anh nghe hai người đối thoại, nhíu mày, hừ lạnh một tiếng.

Dương Ninh coi như không nghe thấy, nói: "Đoạn Thương Hải, ngươi cũng lớn rồi, người ta bằng tuổi ngươi, con cái chắc cũng thành thân rồi. Hay là chúng ta qua đó xem trộm một chút, nếu thật là Điền phu nhân kén rể, ngươi còn ngại gì nữa, cứ lên đó trổ tài một phen, cưới Điền phu nhân về là xong."

Đoạn Thương Hải lúng túng đáp: "Hầu gia, ngài... ngài đang nói đùa đấy chứ?"

"Không phải nói đùa." Dương Ninh nghiêm túc nói: "Ngươi ở Hầu phủ làm việc đã nhiều năm, ngươi không nghĩ đến thì ta cũng phải lo lắng cho ngươi chuyện chung thân đại sự chứ."

Tây Môn Chiến Anh không nhịn được nữa, quay mặt đi, cười khẩy: "Vô sỉ!"

"Chiến Anh, lời này của cô là có ý gì?" Vất vả lắm cô nàng này mới thốt ra một câu, Dương Ninh lập tức nói: "Cô mắng ai vô sỉ? Lại thế nào không hổ then rồi hả?”

Tây Môn Chiến Anh ngậm miệng, không tranh cãi.

Dương Ninh hừ một tiếng, chắp tay sau lưng, đi về phía đông. Đoạn Thương Hải do dự một chút rồi đi theo. Tây Môn Chiến Anh oán hận nhìn bóng lưng Dương Ninh, chờ hắn đi được chừng mười bước thì cắn răng, dậm chân một cái, vẫn là đi theo.

Thực ra, tìm được lôi đài rất dễ. Cứ đi thẳng về phía đông, sắp đến ngã tư thì thấy phía trước đông nghịt người, ồn ào náo nhiệt. Trong đám người quả thật có một cái lôi đài, không lớn lắm, treo hai lá cờ. Một lá viết "Thừa mời anh hùng giác nghệ", lá kia viết "Tất có hậu lễ tương thưởng".

Giờ phút này, trên đài đang có hai người ngươi tới ta đi, đánh nhau hăng say.

Đoạn Thương Hải lưng hùm vai gấu, lại có sức lực, đã Hầu gia muốn xem thì hắn tự nhiên xông pha trước. Hắn chen vào đám đông, mở đường, để Dương Ninh thoải mái đến gần dưới đài.

Trên đài hai người, một người tuổi hơn bốn mươi, thân hình vạm vỡ, da ngăm đen, cùng đối thủ của hắn, người khoảng ba mươi tuổi, trông hơi thư sinh.

Nước Sở cấm dân gian mang binh khí, nên lôi đài tỷ thí cũng chỉ là quyền cước, không có vũ khí.

Dương Ninh nhìn lướt qua, thấy phía sau lôi đài không xa, bày ba cái bàn lớn. Ba ông lão mặc áo xanh, đội mũ nhỏ, ngồi nghiêm chỉnh, vẻ mặt hết sức chăm chú.

Dương Ninh thầm nghĩ chẳng lẽ ba vị này là cao thủ, đang giám sát trận đấu? Nhưng nhìn trang phục của ba ông lão, rất giống người hầu trong phủ. Hắn nghĩ một lúc thì hiểu ra, ba người này chắc là hạ nhân của Điền phủ.

Hắn thấy một ông lão nhắm mắt, còn tưởng ông ta dưỡng thần, nhưng cái đầu ông ta gật gù như gà mổ thóc. Dương. Ninh biết ngay là ông ta đang ngủ.

Trên đài đánh nhau hăng say, mà ông lão này vẫn ngủ được, có lẽ mấy ngày nay, ông ta đã "quen mắt" với những trận đấu này, đến nỗi không còn chút hứng thú nào.