Logo
Chương 94: Mưa bụi Hải Đường

Dương Ninh vừa định dùng Hàn Nhận khoét lỗ trên vách đá thì nghe Cố Thanh Hạm nói: "Trữ nhỉ, tay ta không còn chút sức lực nào, không tự làm được!" Giọng nàng mềm nhũn, có chút nũng nịu.

Dương Ninh thu Hàn Nhận lại, khẽ nói: "Ta giúp nương." Anh dựa vào cảm giác tiến lại gần Cố Thanh Hạm. Lúc này mắt anh cũng đã quen với bóng tối trong kho, tuy vẫn còn mờ ảo nhưng cũng nhận ra dáng hình Cố Thanh Hạm. Anh thấy Cố Thanh Hạm ngồi dậy, liền đưa tay nhận lấy từ tay nàng rồi vòng ra sau lưng, giúp nàng bịt mũi.

Lúc này hai người ở quá gần. Dương Ninh tuy đã bịt mũi nhưng vẫn cảm nhận được hương thơm uyển chuyển như hoa hải đường thoảng qua chóp mũi. Không những vậy, mùi hương cơ thể Cố Thanh Hạm giờ phút này cũng lan tỏa ra, hai loại mùi thơm hòa quyện lại cùng nhau chui vào xoang mũi Dương Ninh. Anh chỉ cảm thấy dễ ngửi lạ thường, thầm nghĩ hít sâu vài hơi.

Nhưng anh cũng hiểu rằng, mùi hương hải đường này đến một cách bất thường, tuyệt đối không thể hít vào.

Anh giúp Cố Thanh Hạm che xong miệng mũi, định bước qua bên tường thì thấy thân thể Cố Thanh Hạm bỗng nhiên ngả ra sau. Dương Ninh phản xạ có điều kiện ôm lấy nàng, tay chạm vào chỗ mềm mại vô cùng. Mùi hương cơ thể trên người Cố Thanh Hạm càng thêm nồng đậm. Anh vội hỏi: "Tam nương, nương làm sao vậy?"

Cố Thanh Hạm được Dương Ninh ôm vào lòng, toàn thân nổi lên cảm giác khác thường, mặt nóng bừng, phát sốt, muốn ngồi dậy nhưng thân thể mềm nhữn, chỉ muốn nằm xuống, yếu ớt nói: "Trữ nhi, con... con thả ta nằm xuống, ta hơi mệt, con... con thả ta ra trước!" Giọng nàng vừa yếu vừa xốp giòn, lại mang theo vài phần nhu mị.

Dương Ninh lúc này cũng cảm thấy huyết khí trong cơ thể bỗng nhiên cuồn cuộn, hương thơm vờn quanh, lòng anh xao động, nhưng lập tức ổn định tâm thần, buông Cố Thanh Hạm ra, kéo giãn khoảng cách, khẽ nói: "Tam nương, nương đợi một chút, chúng ta... chúng ta sắp ra được rồi." Anh mơ hồ thấy thân hình mềm mại, xinh đẹp đẫy đà của Cố Thanh Hạm nằm trên mặt đất, liền cầm Hàn Nhận, lần nữa mò mẫm về phía bức tường.

Dương Ninh mò đến bên tường, lại cảm thấy toàn thân khô nóng, dứt khoát cởi bộ quần áo ngoài, nhưng căn bản không có tác dụng. Huyết khí trong cơ thể vẫn đang thiêu đốt, khiến lòng anh giật mình. Anh thầm nghĩ chẳng lẽ là kình khí trong đan điền phát tác?

Đoạn Thương Hải dặn anh không được hấp thụ nội lực của người khác nữa, anh tự nhiên ghi nhớ trong lòng, từ đó về sau cũng không có cơ hội hấp thụ. Nhưng giờ phút này huyết khí lại cuồn cuộn chuyển động, thật kỳ quái.

"Trữ nhi, con... con đang làm gì vậy?" Cố Thanh Hạm nằm trên mặt đất, thân thể mềm mại có chút vặn vẹo, giọng nói yếu ớt: "Ta giống như... giống như bị bệnh, người nóng bừng!"

Dương Ninh sững sờ, đột nhiên nghĩ đến điều gì.

Anh vốn cho rằng sự bùng cháy trong cơ thể mình là do kình khí trong đan điền gây ra, nhưng Cố Thanh Hạm không tu luyện võ công, lúc này cũng bị sốt, vậy chứng tỏ vấn đề không phải ở kình khí mà rất có thể là do mùi hương hải đường này.

Khi đối thủ bắt cóc Cố Thanh Hạm đã dùng mê hương, hiển nhiên là cao thủ trong việc này. Hương hải đường này chắc chắn là do đối phương gây ra.

"Trữ nhi, trên mặt đất lạnh lắm, con... con lại giúp ta." Giọng Cố Thanh Hạm càng thêm yếu ớt. Dương Ninh nghe vào tai chỉ cảm thấy ôn nhu dễ nghe lạ thường. Lúc này anh chỉ cảm thấy một luồng nhiệt khí từ đan điền bốc lên, thoáng chốc huyết mạch phún trương như thủy triều, không thể ngăn cản. Anh cảm thấy hoảng sợ, thầm nghĩ hương hải đường này chẳng lẽ là kích dục mê hương?

Cố Thanh Hạm nỉ non: "Con mau lại đây, con... con không nghe lời ta nữa hả?"

Dương Ninh biết nếu mình trúng kích dục mê hương thì Cố Thanh Hạm cũng không thể tránh khỏi. Định lực của Cố Thanh Hạm chưa chắc đã mạnh hơn anh. Nếu quá gần, một khi mất kiểm soát sẽ vô cùng tệ hại.

Anh không lo hai người sẽ xảy ra chuyện gì, dù sao anh chỉ là giả mạo Cẩm Y thế tử, trên thực tế không có quan hệ gì với Cố Thanh Hạm. Nhưng nếu lúc này làm ra chuyện thất thường gì thì thật có lỗi với Cố Thanh Hạm.

Hơn nữa, đối thủ đã tung kích dục mê hương, mục đích đương nhiên là để hai người giao hợp trong nhà kho. Anh tuy không biết đối thủ làm vậy để làm gì nhưng trong lòng biết rõ không thể để đối phương đạt được mục đích.

"Ôi!" Chợt nghe Cố Thanh Hạm khẽ kêu một tiếng, tựa hồ đụng phải vật gì. Dương Ninh vội hỏi: "Tam nương, nương... nương làm sao vậy?"

"Trữ nhi, chân ta!" Cố Thanh Hạm yếu ớt nói: "Con mau lại đây, ta... ta sắp chết rồi!" Nghe giọng nàng thì thấy khó chịu đến cực điểm.

Dương Ninh hít sâu một hơi, cố gắng tỉnh táo lại, lần mò đi qua, hỏi: "Có phải đụng vào đâu không?”

Vừa đến gần Cố Thanh Hạm, anh đột nhiên cảm thấy tay mình bị siết chặt. Tay ngọc dịu dàng của Cố Thanh Hạm nắm lấy cổ tay anh. Dương Ninh toàn thân chấn động. Cố Thanh Hạm nói: "Con... con giúp ta đứng dậy trước, ta không có sức lực, không dậy nổi!"

Lúc này ở gần, anh cảm nhận rõ ràng hô hấp của Cố Thanh Hạm dồn dập hơn trước.

Dương Ninh đang khô nóng khó chịu, nghe Cố Thanh Hạm gắt giọng: "Vừa nãy con không nghe lời ta phải không? Con... con bây giờ gan lớn rồi!" Nàng giơ tay lên, định tát vào mặt Dương Ninh. Nhưng người nàng bủn rủn vô lực, cái tát này không có chút sức lực nào, giống như vuốt ve. Lập tức cánh tay lại móc vào vai Dương Ninh, lười biếng nói: "Con... con giúp ta đứng lên đi."

Nhuyễn ngọc trong ngực, Dương Ninh cảm nhận được hơi thở gấp gáp của Cố Thanh Hạm, mùi thơm xông vào mũi, đầu óc nóng lên, phát sốt, nói: "Ta... ta đỡ nương đứng dậy!" Anh cảm thấy hơi thở của Cố Thanh Hạm ngay trước mặt mình, lờ mờ thấy gương mặt nàng cách mình hai ngón tay, hơi thở như lan. Ma xui quỷ khiến, anh lại tiến tới.

Cố Thanh Hạm ôm lấy cổ Dương Ninh, trán cũng lại gần, giọng nói như ảo mộng: "Con ôm ta, như vậy mới... mới thoải mái!”

Giọng nàng yếu ớt chui vào tai Dương Ninh, anh chỉ cảm thấy như âm thanh thiên nhiên. Tuy lờ mờ không thấy rõ gương mặt Cố Thanh Hạm nhưng trong đầu anh lại hiện ra khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ của nàng. Nghe tiếng thở dốc của Cố Thanh Hạm, ngày thường thì không có gì, nhưng giờ phút này lại cảm thấy mê người lạ thường. Môi anh xích lại gần, hơi thở bộc phát rõ ràng, thậm chí đã cảm nhận được nhiệt độ và hương thơm của đôi môi đỏ mọng. Anh xích lại gần, định hôn thì lúc này mới quên cả hai người đều đã bịt mũi.

"Trữ nhi, giúp ta... giúp ta xé ra, khó chịu quá!" Cố Thanh Hạm nói hàm hồ: "Ta... ta không thở nổi!"

Nghe câu này, Dương Ninh toàn thân chấn động. Tuy thân thể khô nóng khó chịu nhưng lúc này anh bỗng nhiên tỉnh táo lại một chút, lập tức đẩy Cố Thanh Hạm ra, lùi về phía sau mấy bước, dán sát vào vách tường.

Thần trí anh tuy hỗn loạn nhưng vẫn giữ vững một tia thanh minh.

Cố Thanh Hạm giờ phút này giọng nói mơ hồ, cử động câu nhân. Dương Ninh biết nàng là người đoan trang cẩn thận, trong tình huống bình thường tuyệt đối không thể có phản ứng như vậy, lúc này tất nhiên là bị mùi thơm kia mê hoặc, mất phương hướng.

"Con đẩy ta... đẩy ta làm gì?" Cố Thanh Hạm vẫn như nói mê: "Con mau lại đây!"

Dương Ninh đưa tay xoa mặt, toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi. Anh thầm nghĩ đối thủ quả nhiên hèn hạ, lại dùng thủ đoạn như vậy. Uy lực của loại thuốc kích tình này quả nhiên lợi hại, ngay cả Cố Thanh Hạm cũng mất phương hướng trong thời gian ngắn như vậy. Anh trầm giọng nói: "Tam nương, nương mau nghĩ xem Hầu phủ chúng ta có bao nhiêu người, mỗi người mỗi tháng cần bao nhiêu tiền?"

Anh chỉ mong Cố Thanh Hạm có thể nghĩ đến chuyện khác, chuyển hướng sự chú ý.

Anh cũng cố gắng không nghe tiếng thở dốc câu nhân của Cố Thanh Hạm, trong đầu nghĩ đến tại sao đối phương lại dùng thủ đoạn đê hèn như vậy. Đối phương hiển nhiên muốn dùng kích dục mê hương để anh và Cố Thanh Hạm giao hợp trong nhà kho này. Mục đích của bọn chúng là gì?

"Tề Trữ, ngươi là Cẩm Y thế tử, muốn kiểu phụ nữ nào cũng được, nhưng loại phụ nữ như vậy không phải ngươi muốn là có thể có.” Chợt nghe ngoài cửa có tiếng nói trầm thấp: "Chúng ta tạo cơ hội cho ngươi, nếu ngươi không nắm chắc thì lần sau sẽ không có cơ hội tốt như vậy đâu."

Dương Ninh cảm thấy tức giận, đứng dậy xông tới cửa, lạnh lùng nói: "Ti tiện vô sỉ, các ngươi làm vậy để làm gì?"

"Tam phu nhân của Tề gia xinh đẹp xuất chúng, xem thân hình kia kìa, chỗ cần mập thì mập, chỗ cần gầy thì gầy, thật là ngàn dặm mới tìm được một đại mỹ nhân." Tiếng nói trầm thấp kia nói: "Yêu vật như vậy, nếu ngươi bỏ qua không hưởng thụ thì đời này sống vô dụng rồi. Thế tử, làm sớm không bằng làm ngay, các ngươi cô nam quả nữ ở trong phòng, lại thêm hiệu quả của mưa bụi hải đường, tuyệt đối không thể nhịn được đâu."

"Mưa bụi hải đường?" Dương Ninh cười lạnh: "Ngươi cho rằng chỉ bằng chút mê hương này có thể khiến ta phạm tội?"

"Chúng ta có lẽ không thể ép ngươi vào khuôn khổ nhưng Tam phu nhân chẳng lẽ không thể?" Tiếng kia nói: "Đừng nói ngươi là nam tử huyết khí phương cương, cho dù là hoạn quan không có trứng, một khi hít phải mưa bụi hải đường cũng không chịu nổi. Ngươi yên tâm, ở đây không có ai khác, các ngươi cứ thoải mái hưởng thụ bên trong, chúng ta ở bên ngoài giúp các ngươi canh cửa. Ngươi bây giờ còn chưa nếm được hương vị của Tam phu nhân, đợi lát nữa chỉ cần nếm được, trong lòng chắc chắn cảm thấy cảm ơn chúng ta. Đến lúc đó chúng ta cho ngươi ra ngoài, ngươi có khi còn không muốn ra."

Dương Ninh nắm chặt Hàn Nhận trong tay, hận không thể xông ra ngoài ngay lập tức.

"Đây mới chỉ là bắt đầu, thời gian càng dài, dược hiệu càng lợi hại." Tiếng kia chậm rãi nói: "Thế tử hiện tại có lẽ còn đứng vững được, nhưng lát nữa đến thần tiên cũng khó mà khống chế được bản thân. Đến lúc đó, ngươi sẽ như cầm thú, mất hết lý trí, ngay cả bản thân mình đang làm gì cũng không biết. Chỉ cần không giao hợp thì dược tính khó mà giải được." Hắn cười một tiếng: "Ta thấy các ngươi tranh thủ thời gian mà làm việc đi, ít nhất còn cảm nhận được niềm vui. Đợi lát nữa đến bản thân mình cũng không biết đang làm gì thì khó mà thưởng thức hương vị của Tam phu nhân."

Người kia vừa dứt lời thì phía ngoài truyền đến vài tiếng chó sủa. Dương Ninh nhíu mày, thầm nghĩ sao những người này còn mang theo chó săn.

"Nóng quá!" Bên kia truyền đến tiếng Cố Thanh Hạm yếu ớt khó chịu: "Ta muốn uống nước!" Dương Ninh quay đầu lại nhìn, mơ hồ thấy Cố Thanh Hạm mò đến bên tường, ngồi dậy, hai tay tựa hồ đang xé rách xiêm y. Lòng anh giật mình, biết Cố Thanh Hạm trúng độc rất nặng.

Dương Ninh tuy vẫn giữ được một tia thanh minh nhưng lúc này lại như đặt mình trong lò lửa, nóng bỏng xao động, nhiệt lưu trong bụng nhấp nhô. Trong lòng anh chỉ nghĩ nếu mình thật sự đụng vào Cố Thanh Hạm trong tình huống này thì nàng chắc chắn sẽ chết. Anh ra sức áp chế dục niệm của mình.

Anh không dám đến gần Cố Thanh Hạm, lảo đảo chạy đến bức tường, cầm chặt Hàn Nhận, bắt đầu khoét tường. Anh lại lo bên ngoài nghe thấy nên vô cùng cẩn thận.