Logo
Chương 240: Một trận chiến phất nhanh! Giết xuyên toàn trường, tiền thưởng nắm bắt tới tay mềm!

“Có ngon nhào vô đây đánh một trận!”

Trương Hàn rống lên.

“Tự tìm đường chết!”

Cuồng Phong Dực Sư cười khẩy, xoay người vung một Phong Nhận.

Phong Nhận màu xanh lục hình bán nguyệt xé gió lao tới, Nham Giáp mà Trương Hàn tự hào bấy lâu nay trở nên mỏng manh như giấy trước lưỡi đao gió.

Thêm một vệt sáng nữa tan biến.

“Chết tiệt!”

Minh Lỗi Chi mắt đỏ ngầu, liều mạng xông lên.

“Nham Thạch Đâm!”

Mặt đất rung chuyển dữ dội, hàng chục chiếc gai đá sắc nhọn bất ngờ trồi lên, hòng chặn đường Cuồng Phong Dực Sư.

“Trò trẻ con.”

Cuồng Phong Dực Sư vỗ cánh tạo lốc, thân hình linh hoạt luồn lách giữa những gai đá, dễ dàng áp sát Minh Lỗi Chi.

Phanh!

Thân thể đá tảng của Minh Lỗi Chi bị một trảo đánh bay.

Dù chiến lực của Minh Lỗi Chi chưa tới ngưỡng ngàn, nhưng cũng xấp xỉ, nhờ vào phòng ngự trâu bò nên không bị hạ gục ngay tức khắc.

Nhưng Cuồng Phong Dực Sư dĩ nhiên không bỏ qua hắn, liên tục tấn công.

Răng rắc!

Cuối cùng, thân thể Minh Lỗi Chi bị xé toạc thành nhiều mảnh, cũng bị loại khỏi chiến trường.

Trong nháy mắt, ba chiến lực mạnh nhất phe mình đều bị loại bỏ.

Trong những chiến dịch quy mô lớn thế này, tác dụng của ma thú cao cấp mang tính quyết định!

Tuy thực lực tổng thể của ma thú khu Đông Hai nhỉnh hơn đối phương, nhưng trước cỗ máy giết chóc kinh khủng mang tên Cuồng Phong Dực Sư, ưu thế đang bị san bằng nhanh chóng.

Hàng ngũ phe mình bắt đầu liên tục rút lui.

Số lượng ma thú còn sống sót ngày càng ít.

Bọn ma thú từ trấn nhỏ biên giới thấy vậy, khí thế lập tức lên cao.

“Chỉ có chút thực lực đó thôi á? Còn dám tấn công chúng ta?”

“Cười chết mất! Chẳng hiểu sao chúng nó có gan tuyên chiến nữa!”

“Nghe nói chúng nó chiếm được Hồng Nham Bình Nguyên? Chắc là nhờ đám ma thú bản địa lợi hại trong dãy núi A Kira thôi, chứ đám phế vật này làm được gì!”

“Ha ha ha! Chờ thắng trận này, chúng ta sẽ chiếm lại khu của chúng nó, khu Đông Hai sẽ thuộc về chúng ta!”

Tiếng chế giễu không ngớt bên tai.

Những âm thanh đó cũng lọt vào tai Tần Phong.

Trong đôi mắt đen láy của hắn lóe lên sát ý lạnh lẽo.

“Luyện tập đến đây là đủ rồi.”

Ầm!

Tần Phong ra tay.

Hắn không dùng bất kỳ kỹ năng hoa mỹ nào, chỉ kích hoạt hình thái cơ bản nhất, Thân Thể Chiến Thép.

Trên thân thể màu bạc bí ngân, vô số gai sắt và lưỡi đao nhọn hoắt mọc ra trong nháy mắt.

Hắn như một Ma Thần sát lục từ địa ngục bước ra, lao thẳng vào đội hình đối phương.

Phốc! Phốc! Phốc!

Không ma thú nào có thể cản hắn dù chỉ một chút.

Dù là Tinh Lương hay Hi Hữu.

Trước móng vuốt và đuôi sắt sắc bén của hắn, tất cả đều chỉ có một kết cục duy nhất - bị xé nát ngay lập tức!

Tần Phong không chiến đấu, mà là đồ sát.

Hiệu suất cao đến mức khiến người ta kinh hồn.

Số lượng ma thú đối phương giảm mạnh với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

“Chuyện gì xảy ra?”

“Con thằn lằn đó... mạnh quá!”

“Nhanh! Cản nó lại!”

Bọn ma thú vừa còn huênh hoang nay mặt mày đầy vẻ kinh hoàng.

Cuồng Phong Dực Sư cũng chú ý đến sự khác thường này.

Khi nó thấy cảnh Tần Phong đồ sát gần như nghiền ép, con ngươi co rút lại.

“Cùng lên! Giết nó!”

Cuồng Phong Dực Sư gầm lên giận dữ, lập tức từ bỏ việc truy sát các ma thú khác, dẫn theo hơn chục ma thú cấp cao còn sót lại, vây công Tần Phong.

“Đến hay lắm.”

Tần Phong hừ lạnh một tiếng, không lùi mà tiến tới.

“Gió Núi Khiếu Thiên!”

Phong Nguyên lực kinh khủng điên cuồng hội tụ trước người hắn.

Một đạo Phong Nhận cực lớn xé toạc bầu trời, chém thẳng vào Cuồng Phong Dực Sư!

“Phong Chi Bích Chướng!”

Cuồng Phong Dực Sư không dám khinh thường, hai cánh đột ngột khép lại trước người, một bức tường gió màu xanh lục dày đặc hình thành trong nháy mắt.

Ầm ầm!

Hai luồng Phong Nguyên lực cường đại va chạm dữ dội, tạo nên tiếng nổ long trời lở đất.

Phong Chi Bích Chướng của Cuồng Phong Dực Sư vỡ tan tành, thân thể to lớn bị chấn lùi liên tiếp về phía sau.

Ngay lúc đó!

Thân thể cao lớn của Tần Phong như một viên đạn pháo, xông đến trước mặt trong nháy mắt.

Đuôi sắt màu bạc lấp lánh ánh kim loại lạnh lẽo, mang theo sức mạnh vô song, quét ngang ra!

Ba!

Không khí bị quất nổ vang chói tai.

Cuồng Phong Dực Sư không kịp phản ứng, bị một kích nặng nề này quật trúng.

Răng rắc!

Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên rõ mồn một.

Thân thể to lớn của nó như diều đút dây, bay ngược ra ngoài, đâm đổ mấy con ma thú trên đường.

“Rống!”

Những ma thú cấp cao còn lại gào thét, từ mọi hướng lao tới.

Hỏa diễm, băng sương, nọc độc, đủ loại kỹ năng trút xuống như mưa.

Tần Phong lại không tránh không né.

“Bí Thiết Chỉ Giáp!”

Ông!

Một lớp ánh sáng bạc bao phủ toàn thân, như mặc một bộ lân giáp bằng bí thiết, lực phòng ngự tăng vọt.

Mọi đòn tấn công rơi vào người hắn chỉ tóe lên những tia lửa, thậm chí không để lại một vết xước.

“Đến lúc kết thúc rồi.”

Tần Phong đảo mắt nhìn toàn trường, nhanh chóng lao vào đám ma thú, vung vẩy đuôi thăn lằn.

Phanh!

Phanh!

Bất kỳ ma thú nào dính phải đều chết ngay lập tức, mọi phòng ngự đều vô dụng như giấy dán.

Địa mạch rung chuyển!

Tần Phong lại thi triển kỹ năng, mặt đất chấn động, nứt ra những khe hở khổng lồ, không ít ma thú rơi xuống đó.

Trong nháy mắt, hơn một nửa số ma thú còn sống sót của trấn nhỏ biên giới bị tiêu diệt, số còn lại cũng tràn ngập sợ hãi, không còn sức chiến đấu.

Chỉ còn lại con Cuồng Phong Dực Sư bị thương nặng, đang cố gắng bò dậy.

Nó nhìn bóng dáng thằn lằn như Ma Thần trước mắt, trong mắt tràn đầy kinh hoàng khó tin.

Xoẹt!

Một tỉa hàn quang lóe lên.

Đầu Cuồng Phong Dực Sư bay lên không trung.

Khi con ma thú cuối cùng của trấn nhỏ biên giới ngã xuống, ý thức của Tần Phong quay trở lại, toàn bộ không gian bình nguyên cũng sụp đổ theo.

Một giây sau, hắn phát hiện mình vẫn nằm trên Chiến Tranh Phong Cự Nham, như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là một giấc mơ.

Mệt mỏi do chiến đấu tiêu hao, toàn bộ biến mất không dấu vết.

Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong chớp mắt.

“Kết thúc rồi sao?”

Tiếng của Minh Lỗi Chi, Chu Đại Tráng và Trương Hàn gần như đồng thời vang lên.

Bọn họ “chết” trước, nên ý thức cũng quay lại cùng lúc.

Bốn người lập tức mở bảng hệ thống.

Liên tiếp thông báo hệ thống khiến họ lộ vẻ mừng rỡ.

【Chúc mừng! Khu Đông Hai dãy núi A Kira đã chiến thắng trấn nhỏ biên giới Đông Viêm Thành!】

【Trấn nhỏ biên giới Đông Viêm Thành trở thành khu tạm thuộc của khu Đông Hai dãy núi A Kira, kéo dài một tuần.】

【Vì trấn nhỏ biên giới Đông Viêm Thành thua trận lần đầu trong tuần, 10% tài sản (vật phẩm quy đổi theo giá hệ thống) của tất cả người sống sót trong khu sẽ bị trừ, coi như phần thưởng cho phe thắng.】

[Tổng cộng: 1 kim tệ, 49 ngân tệ, 972 đồng tệ.]

【Dựa trên đóng góp của bạn trong trận chiến này để tính toán…】

【Đóng góp của bạn: 25%.】

【Chúc mừng bạn nhận được: 37 ngân tệ, 493 đồng tệ】

“Lại có thể chia được nhiều của cải thế này?”

Tần Phong nhìn số tiền tăng thêm trong tài khoản của mình, trong lòng mừng rỡ.