Logo
Chương 259: Ma thú thống lĩnh tam phương hợp kích! Thành chủ cắn thuốc ngạnh kháng, đánh ba không rơi vào thế hạ phong!

Oanh!

Lại một viên hỏa cầu to bằng cái thớt lao vào đội hình ma thú.

Vụ nổ tạo thành sóng lửa dữ dội nuốt chửng hàng chục con ma thú trong nháy mắt. Chúng thậm chí còn chưa kịp kêu rên đã hóa thành than đen vặn vẹo.

Mùi khét của thịt cháy lẫn lộn với mùi lưu huỳnh xộc thẳng vào mũi, ngưng tụ thành đám mây dày đặc không tan trên bầu trời chiến trường.

Hồng Nham Thành chủ lơ lửng giữa không trung, trông như một vị thần linh bước ra từ ngọn lửa, nhưng gương mặt trắng bệch lại tố cáo tình trạng của hắn.

Mồ hôi chảy dọc theo quai hàm căng thẳng, bốc hơi ngay trên không trung vì nhiệt độ quá cao.

Bàn tay nắm chặt pháp trượng thủy tinh, các đốt ngón tay trắng bệch vì dốc hết sức lực. Sự run rẩy khó nhận ra kia cho thấy ma lực của hắn sắp cạn kiệt.

Phóng thích ma pháp quy mô lớn thế này là một gánh nặng cực lớn đối với hắn.

“Tất cả ma thú, tiếp tục tiến công!”

Tần Phong ra lệnh, giọng lạnh băng, không chút cảm xúc, truyền đến mọi ngóc ngách chiến trường.

“Chiến Tranh Phong, tiến lên!”

Ầm ầm!

Đáp lại hắn là một tiếng động nặng nề đến tận cùng.

Chiến Tranh Phong, ngọn núi di động mà các ma thú coi là thần điện, bắt đầu nghiền nát từng tấc một về phía Hồng Nham Thành theo ý chí của Tần Phong.

Ngọn núi ma sát với mặt đất phát ra những tiếng rên rỉ. Mỗi lần di chuyển đều khiến toàn bộ bình nguyên rung chuyển dữ dội.

Trên tường thành, quân lính canh giữ hoảng sợ kêu la.

“Ngọn núi kia… Ngọn núi kia đang động!”

“Điên rồi! Con thằn lằn khổng lồ đó điên rồi! Nó muốn lái cả ngọn núi tới!”

Chiến Tranh Phong tiến đến gần vị trí cách cửa thành tám trăm mét, với một tốc độ chậm chạp nhưng không thể ngăn cản.

Khoảng cách này đã lọt vào tầm bắn của một loại vũ khí chết người.

Trên đỉnh núi, tòa Thủy Bạo Tháp phòng ngự được chế tạo hoàn toàn từ kim loại kỳ dị, khảm viên ma hạch hệ Thủy hiếm có, chợt bừng sáng.

Hào quang màu xanh lam lưu chuyển, ngưng tụ thành một điểm sáng chói mắt.

Vút!

Một đạo ngấn nước ngưng tụ đến mức tận cùng xé rách không khí, phát ra tiếng rít sắc bén.

Mục tiêu của nó không phải tường thành, mà là đội pháp sư vừa hoàn thành một vòng niệm chú ở phía sau.

Ẩm ầm!

Ngấn nước nổ tung giữa đám người.

Đó không phải là nước, mà là năng lượng hủy diệt thuần túy, bị nén đến mức tối đa.

Sóng xung kích kinh khủng của vụ nổ tức thì hất tung hơn mười pháp sư mặc áo choàng cùng những viên gạch dưới chân họ, nổ thành màn sương máu.

Một lỗ hổng lớn bất ngờ xuất hiện trên trận địa hỏa lực tầm xa của loài người.

“Chết tiệt! Tầm bắn của cái tháp đó xa đến vậy!”

Một chỉ huy loài người muốn rách cả mắt, khàn giọng gầm thét.

Vút! Vút! Vút!

Thủy Bạo Tháp phòng ngự không ngừng tấn công, từng đạo ngấn nước chết người liên tiếp bắn ra.

Mỗi đợt tấn công chính xác đều gây ra một trận gió tanh mưa máu trên tường thành, cướp đi hàng chục sinh mạng.

Phòng tuyến vốn chỉ vừa đủ vững chắc nhờ hỏa lực áp chế của đội pháp sư, trong nháy mắt trở nên thủng trăm ngàn lỗ.

Hồng Nham Thành chủ trơ mắt nhìn binh lính của mình ngã xuống liên tục trước thứ công kích quỷ dị kia. Ngọn lửa trong đôi mắt hắn âm u như thể sắp trào ra nước.

Không do dự thêm, hắn lấy ra một lọ dược tề luyện kim lộng lẫy, lập lòe màu xanh thẳm từ trong ngực, ngửa đầu uống cạn một hơi.

Một dòng lũ ma lực bành trướng và đậm đặc bùng nổ trong cơ thể hắn. Trì ma lực gần như khô cạn của hắn được lấp đầy nhanh chóng bằng tốc độ mắt thường có thể thấy được.

“Muốn công thành? Nằm mơ giữa ban ngày!”

Thành chủ gầm lên một tiếng giận dữ, thân hình lại cất cao, giơ cao pháp trượng thủy tỉnh trong tay. Viên bảo thạch trên trượng bộc phát ánh sáng chưa từng có.

“Hỏa Diễm Thẩm Phán!”

Oanh!

Trên bầu trời, một pháp trận hỏa diễm khổng lồ bao trùm phạm vi rộng hơn xuất hiện vô cớ.

Vô số cột lửa nóng bỏng và mạnh mẽ hơn trước đó trút xuống từ pháp trận, nhắm thẳng vào đại quân ma thú đang xông lên, muốn biến khu vực này thành một biển dung nham.

Ngay khi pháp trận hình thành.

Giọng nói lạnh băng của Tần Phong vang lên bên cạnh Thủy Bạo Tháp phòng ngự.

“Chính là lúc này!”

Một giây sau.

Vút!

Ánh sáng của viên ma hạch hiếm có trên Thủy Bạo Tháp phòng ngự tăng vọt, rung động điên cuồng.

Một đạo ngấn nước màu xanh lam gấp ba lần so với trước, xé rách không trung, đến sau mà đến trước, mang theo uy thế hủy diệt tất cả, lao thẳng đến thành chủ trên không!

Cùng lúc đó, hai chiến trường còn lại cũng bộc phát những đợt tấn công mạnh nhất.

Chiến trường phía Bắc.

Độc Giác Tím Tê phát ra tiếng thét dài rung trời. Trên chiếc sừng xoắn ốc dữ tợn trên đỉnh đầu nó, ánh sáng màu tím chói mắt ngưng tụ đến cực điểm.

“Tím Lôi Xuyên Vân!”

Một tia sét màu tím to như thùng nước từ sừng độc phun ra, ngang tàng như thần phạt giáng xuống, xé rách không gian, đánh chính xác vào vị trí của thành chủ.

Chiến trường phía Nam.

Viêm Long Thằn Lằn đột nhiên mở rộng đôi cánh sau lưng. Mỗi một phiến vảy màu đỏ thắm trên người nó đều dựng ngược, hỏa nguyên tố kinh khủng hội tụ trong cổ họng.

“Long Viêm Bạo Liệt!”

Nó mở ra cái miệng rộng như chậu máu, một quả cầu ngưng kết, bị nén đến cực hạn, thậm chí còn xuất hiện ngọn lửa màu vàng sẫm trên bề mặt, sau đó hóa thành một vệt sáng, đột nhiên phun ra.

Nơi nó đi qua, ngay cả không khí cũng bị đốt cháy, tạo ra một đường hầm chân không vặn vẹo.

Ba thống lĩnh ma thú, vào thời khắc này không hẹn mà cùng, phát động đòn trí mạng đã ấp ủ từ lâu.

Ba đòn tấn công từ ba hướng khác nhau tạo thành một thế bao vây hoàn hảo trên không trung, phong tỏa mọi đường lui của thành chủ.

Đồng tử của Hồng Nham Thành chủ co rút lại thành một cây kim nguy hiểm.

“Liên thủ?”

Hắn nghiến răng nghiến lợi, mỗi chữ đều như được gạt ra từ giữa kẽ răng. Pháp trượng trong tay hắn điên cuồng vung vẩy, tạo thành vô số tàn ảnh.

“Tam Trọng Hỏa Hoàn!”

Oanh! Oanh! Oanh!

Ba vòng sáng khổng lồ được tạo thành từ hỏa diễm nguyên tố thuần túy nhất liên tiếp hình thành quanh người hắn, lớp lớp bao bọc, giống như ba tấm khiên lửa vững chắc không thể phá vỡ, bảo vệ hắn ở trung tâm.

Một giây sau.

Ba đòn tấn công hủy thiên diệt địa đánh mạnh vào vòng lửa.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa không thể diễn tả bằng lời nổ tung giữa không trung.

Sóng xung kích năng lượng kinh khủng hóa thành luồng khí hình khuyên mà mắt thường có thể thấy được, giống như một cơn lốc tận thế quét ngang toàn bộ chiến trường.

Trên tường thành, vô số binh lính loài người bị lực lượng này hất tung, vỡ nội tạng ngay trên không trung.

Trên mặt đất, hàng loạt ma thú cấp thấp bị ảnh hưởng bởi dư chấn, thất khiếu chảy máu, kêu thảm ngã xuống.

Khi bụi mù và dòng loạn nguyên tố cuồng bạo chậm rãi tan đi.

Hồng Nham Thành chủ lại xuất hiện, vẫn lơ lửng tại chỗ.

Nhưng ba vòng lửa chỉ còn lại một lớp ở giữa, ánh sáng ảm đạm, đầy vết nứt như mạng nhện, như thể sắp sụp đổ bất cứ lúc nào.

“Chỉ có vậy thôi sao?”

Ánh mắt của Hồng Nham Thành chủ càng thêm điên cuồng và khinh miệt.

“Muốn công phá Hồng Nham Thành, các ngươi còn kém xa lắm!”

“Lưu Tinh Hỏa Vũ!”

Hồng Nham Thành chủ lại cưỡng ép thúc đẩy ma lực, trên bầu trời, hàng trăm quả cầu lửa lại xuất hiện.

Lần này, mục tiêu của chúng không còn phân tán mà tập trung vào chiến trường chính diện bị thiệt hại nặng nề nhất, hung hăng nện xuống!

Ầm ầm!

Tiếng nổ nối thành một dải, ánh lửa ngút trời. Vô số ma thú bị nổ thành than cốc trong tiếng kêu tuyệt vọng, hóa thành tro tàn.

Chỉ riêng đợt tấn công bão hòa tập trung này đã khiến mặt bắc đại quân ma thú tổn thất hơn ngàn tinh binh.

Đáy lòng Tần Phong dâng lên một thoáng ngưng trọng, đôi mắt băng lãnh phản chiếu biển lửa kia.

Không có con ma thú nào có thể sống sót sau những đợt tấn công như vậy, chứ đừng nói đến việc giết chết tên đại ma pháp sư hệ Hỏa kia.

Ba thống lĩnh ma thú, bao gồm cả hắn, chỉ có thể liên tục tiêu hao Ma Lực Trị của hắn trong tình huống không sử dụng át chủ bài.

Đồng thời, sau nhiều lần thử dùng kỹ năng đơn thể khóa chặt thống lĩnh ma thú nhưng thất bại, Hồng Nham Thành chủ cũng thay đổi chiến lược.

Hắn phát hiện những gã xảo quyệt này rất khó bị tiêu diệt trực tiếp, nên dứt khoát không lãng phí ma lực quý giá nữa, mà liên tục phóng thích kỹ năng sát thương phạm vi lớn.

Hắn sử dụng phương thức hiệu quả nhất để tàn sát ma thú thông thường, nhằm giảm bớt áp lực phòng thủ cho tường thành.

Khi ma lực cạn kiệt, hắn lập tức uống dược tề hồi phục ma lực cao cấp.

Lối đấu pháp không màng chi phí này khiến Hồng Nham Thành lung lay sắp đổ gượng gạo chống lại cuộc tấn công điên cuồng của ba đường ma thú đại quân.

Chiến trường lâm vào bế tắc đẫm máu và tàn khốc.