Logo
Chương 287: Tàn lụi thần mộc chi chiến, long chi vảy ngược!

Xác định vị trí trên quyển trục, Tần Phong hạ thấp người, bốn móng đạp mạnh.

Thân thể to lớn như một mũi tên đỏ sẫm rời cung, xé gió lao đi trong khu rừng hoang tàn.

Càng tiến sâu, sự tĩnh mịch và mùi mục rữa càng nồng đậm.

Những cây cối xám xịt xung quanh cũng trở nên cao lớn, dữ tợn hơn, tựa như sống lại.

Từng đôi mắt vô hình rình mò hắn, kẻ lạ mặt, trong bóng tối.

Cuối cùng, sau hơn mười phút xuyên rừng, Tần Phong đột ngột dừng lại.

Trước mặt hắn, giữa một vùng đất tương đối trống trải hình lòng chảo, một gốc cự mộc khổng lồ đến khó tin đứng sừng sững giữa trời đất.

Nó quá lớn, thân cây đồ sộ phải mấy chục người ôm mới xuể.

Vô số cành cây màu xám đen vặn vẹo vươn lên trời, như một tán hoa tuyệt vọng che khuất bầu trời.

Cả cây không có lấy một chiếc lá, chỉ trơ trụi những cành cây, trên đó chi chít những đường vân xoắn ốc quỷ dị, tựa như khắc sâu những lời nguyền rủa ác độc từ thời viễn cổ.

Một luồng tử khí bao la, vượt xa tất cả những khu vực trước đó, hòa lẫn với uy áp cường đại, tỏa ra từ thân cây khổng lồ.

"Mạnh hơn chiến lực của ta một bậc, chắc chắn là nó, Mấy Ngàn Tàn Lụi Thần Mộc!"

Trong đôi mắt rồng của Tần Phong bùng lên ngọn lửa chiến ý.

Đây chắc chắn là một trận chiến khốc liệt, nhưng chỉ cần vượt qua giai đoạn đầu, và tích lũy đủ nộ khí của Á Long thì sẽ dễ đánh hơn nhiều.

Dường như cảm nhận được nguồn sinh mệnh lực thịnh vượng khác biệt của Tần Phong trên vùng đất chết này, thân cây khổng lồ của Tàn Lụi Thần Mộc nứt ra một khe hở to lớn, như thể mở ra một con mắt duy nhất.

Không có con ngươi, chỉ có bóng tối thăm thẳm và sự thù hận.

Thời gian dài đằng đẵng bị nguyền rủa giày vò, khiến cho thực vật vốn mang mộc nguyên tố tinh thuần này đã dị biến, và mang thêm sức mạnh của nguyền rủa.

Ầm!

Một đợt xung kích tinh thần vô hình bùng nổ, bao trùm Tần Phong trong nháy mắt.

[Ngươi chịu ảnh hưởng của 'Điêu Linh Ngưng Thị', tinh thần bị xung kích!]

Ngay lúc Tần Phong khựng lại, mặt đất dưới chân bỗng nhiên nổ tung!

Vút vút vút!

Hàng chục dây leo màu xám đen to bằng chén ăn cơm, như những con rắn độc ngủ đông đã lâu, mang theo tiếng xé gió sắc bén, bắn ra từ mọi phía, trói chặt tứ chi và thân thể Tần Phong trong nháy mắt!

Trên bề mặt dây leo, những dòng chữ xoắn ốc quỷ dị lưu chuyển ánh sáng đen đáng sợ.

Một luồng sức mạnh âm u, lạnh lẽo và độc ác điên cuồng tràn vào cơ thể Tần Phong, ăn mòn điên cuồng huyết nhục và sức mạnh của hắn.

[Ngươi chịu đòn tấn công 'Tử Chú Đằng Sát, chịu sát thương vật lý và nguyền rủa kéo dài!]

[Lực lượng của ngươi bị áp chế -10%, nhanh nhẹn bị áp chế -15%!]

"Cho ta đứt hết!"

Tần Phong giận dữ gầm lên, cơ bắp toàn thân đột nhiên căng lên, lực lượng kinh khủng bắn ra từ giữa những khe hở của lớp vảy đỏ sẫm.

Rắc! Rắc!

Những dây leo quấn quanh người hắn đút đoạn, chất lỏng đen ngòm bắn tung tóe.

Nhưng càng nhiều dây leo từ dưới đất trồi lên, lớp này ngã xuống, lớp khác tiến lên, dường như vô tận.

Cùng lúc đó, tán cây che khuất bầu trời của Tàn Lụi Thần Mộc bắt đầu lay động dữ dội.

Hàng trăm, hàng ngàn cành khô sắc nhọn như những ngọn giáo, mang theo khí tức tử vong, bắn tới Tần Phong từ trên trời giáng xuống!

"Song Cực Thổ Tức!"

Tần Phong há to miệng, không chút giữ lại.

Một luồng thổ tức á long hoàn mỹ kết hợp giữa cực băng và liệt hỏa, như ánh sáng trừng phạt của Thiên Đàng, phun ra!

Ngọn lửa nóng bỏng và băng sương lạnh lẽo hòa lẫn, trong nháy mắt biến phía trước thành một vùng đất hủy diệt.

Những cành khô lao tới vừa chạm vào thổ tức liền bị dòng năng lượng kinh khủng bốc hơi, tan thành tro bụi!

Thổ tức tiếp tục lao đi, hung hăng đánh vào thân cây khổng lồ của Tàn Lụi Thần Mộc!

Ầm ầm!

Tiếng nổ long trời lở đất vang vọng Lâm Hải.

Lửa và băng tinh điên cuồng tàn phá thân cây Thần Mộc, những mảng cháy đen và băng giá lan rộng, lớp vỏ cây cứng rắn như sắt bị xé toạc.

Nhưng điều khiến Tần Phong lo lắng là, thứ chảy ra từ những vết thương đó không phải là chất lỏng, mà là một loại sương mù màu xám đen đặc quánh.

Những làn sương mù này cuồn cuộn, và những vết thương tưởng chừng nghiêm trọng đó lại chậm rãi khép lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường!

"Khả năng hồi phục mạnh mẽ thật!”

Tần Phong giật mình, thứ này, đơn giản là biến thái hơn cả 【Ám Huyết Long Thể】 của hắn!

Đây căn bản không phải là một trận chiến có thể đánh nhanh thắng nhanh, mà là một cuộc chiến tiêu hao!

Và trên vùng đất bị nguyền rủa này, đánh tiêu hao với con Thần Mộc này chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Nhất định phải tìm ra điểm yếu của nó!

Hai cánh Tần Phong vỗ mạnh, thân thể to lớn bay lên trời, định vòng ra sau lưng Thần Mộc.

Nhưng Thần Mộc dường như không có điểm mù, dù Tần Phong bay đến hướng nào, con mắt độc nhất khổng lồ kia đều khóa chặt hắn.

Vô số dây leo và cành khô tấn công từ mọi góc độ, bện thành một tấm lưới trời.

Trận chiến kéo dài gần 10 phút.

Trên người Tần Phong đã xuất hiện những vết thương lớn nhỏ, máu rồng đỏ sẫm nhỏ xuống trên vùng đất xám đen.

Trong nháy mắt, nó bị sức mạnh nguyền rủa quỷ dị ăn mòn, hóa thành một làn khói đen.

Độ no bụng đang tiêu hao nhanh chóng, thể lực cũng không ngừng giảm sút.

Ngược lại, Tàn Lụi Thần Mộc, dù bị Song Cực Thổ Tức đánh trúng vài lần, khí tức hơi suy yếu, nhưng vẫn tràn đầy sức sống, thế tấn công không hề suy giảm.

"Không thể kéo dài thêm nữa!"

Trong mắt Tần Phong lóe lên vẻ kiên quyết.

Hắn đột nhiên lao xuống, bất chấp những cành khô bay lượn đầ trời, một lần nữa tiếp cận thân cây Thần Mộc.

Phập!

Một cành khô khổng lồ, to hơn cả ngọn giáo, chộp được sơ hở của Tần Phong, hung hăng xuyên qua cánh phải của hắn!

Cơn đau dữ dội truyền đến, Tần Phong rên lên một tiếng đau đớn, cả người bị lực cự lớn đè xuống đất.

"Chính là lúc này!"

Trong con mắt độc nhất khổng lồ của Tàn Lụi Thần Mộc, lóe lên một tia tàn nhẫn và tham lam mang tính người.

Trong khoảnh khắc, tất cả sức mạnh trong thung lũng đều được huy động.

Mặt đất hoàn toàn nứt toác, hàng trăm rễ cây khỏe nhất, như những mũi giáo xét xử từ Địa Ngục, hội tụ thành một dòng lũ hủy diệt.

Từ bên dưới, chúng cuồng bạo đâm xuyên Tần Phong đang bị ghim chặt!

Đòn tấn công này, nó muốn nghiền nát hoàn toàn sinh linh dám cả gan khiêu khích nó, biến thành chất dinh dưỡng để nó dung hợp nguyền rủa.

Bóng ma tử vong, nồng đậm hơn bao giờ hết.

Đôi mắt rồng của Tần Phong phản chiếu dòng lũ rễ cây hủy thiên diệt địa, nhưng trên mặt lại không hề có vẻ tuyệt vọng.

Ngược lại, một nụ cười điên cuồng nở trên khóe miệng dữ tợn của hắn.

"Cuối cùng... ép ta đến bước này sao."

Long huyết trong cơ thể Tần Phong, vào khoảnh khắc này, hoàn toàn sôi trào!

Một sức mạnh cao quý và cổ xưa bắt nguồn từ sâu thẳm huyết mạch, bùng nổ!

['Vảy Ngược Của Rồng (Ngụy Siêu Phàm)' đã kích hoạt!]

[Phẩm giai của ngươi đột phá đến Siêu Phàm Giai, kéo dài 10 phút!]

Ầm ——!

Một uy áp kinh khủng không thể diễn tả bằng lời, lấy Tần Phong làm trung tâm, bùng nổ!

Đó không còn là Long Uy nhàn nhạt của Á Long, mà là Long Uy gần như chân chính của Cự Long.

Giữa những khe hở của lớp vảy đỏ sẫm, ánh sáng đỏ rực rỡ như dung nham bắn ra.

Thân thể Tần Phong phình to và cao lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường trong ánh sáng đỏ.

Lớp vảy trở nên nặng nề hơn, sừng rồng trên đỉnh đầu cũng càng thêm sắc bén, lấp lánh ánh sáng lộng lẫy mang tính hủy diệt.