Logo
Chương 290: Tuyệt cảnh! Băng quan tàng long!

Vút!

Một mũi tên kỳ dị, quấn quanh vô số dây leo nhỏ bé, từ góc độ hiểm hóc bắn về phía dưới chân Tần Phong.

Mũi tên cắm xuống đất, không nổ tung mà ngay lập tức biến thành tấm lưới lớn bện từ dây leo cứng cáp, bao trùm toàn bộ khu vực.

“Các ngươi tự tìm đường chết!”

Tần Phong gầm thét, không ngờ hai đám người đang chạy trối chết kia lại phối hợp ăn ý đến vậy, cùng nhau tính kế hắn.

Đột nhiên, một bên vỗ cánh né tránh đao quang của bọ ngựa ma thú, hắn vừa kịp tránh khỏi nguy hiểm.

Nhưng thân thể to lớn vẫn bị mạng lưới dây leo của Trương Đằng Mạn quấn lấy vuốt.

Chỉ một giây trì hoãn ngắn ngủi đó.

Nguy cơ trí mạng ập đến!

Ầm! Ầm! Ầm!

Ba cây tàn lụi thần mộc gần nhất đã áp sát!

Tán cây che khuất bầu trời của chúng kịch liệt lay động, hàng ngàn hàng vạn cành khô tựa trường mâu, hội tụ thành ba dòng lũ tử vong.

Từ ba phương hướng, chúng tấn công dồn dập, phủ đầu về phía Tần Phong đang bị vây hãm!

Bầu trời lúc này hoàn toàn bị màu xám đen tử vong bao phủ.

Đường lui bị phong tỏa hoàn toàn!

“Rống!”

Tần Phong phát ra tiếng gầm giận rung trời, ra sức giãy giụa.

Sức mạnh bộc phát từ long trảo, lớp vảy đỏ sẫm ma sát với dây leo cứng cáp tóe ra tia lửa chói mắt.

Răng rắc!

Lưới dây leo do trói địa chi tiễn tạo thành vỡ tan!

Nhưng đã quá muộn.

Ba dòng lũ tử vong tạo thành từ vô số cành khô đã phong tỏa mọi không gian né tránh của Tần Phong.

“Song cực thổ tức!”

Tần Phong há to miệng, dồn ép ma lực vừa khôi phục trong cơ thể, phun ra long tức hòa trộn băng hỏa, nghênh đón một dòng lũ cành khô!

Ầm ầm!

Trong tiếng nổ kinh thiên, vô số cành khô bốc hơi, tan nát.

Nhưng hai dòng lũ còn lại đánh trúng thân thể to lớn của Tần Phong!

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Trước công kích khủng khiếp như vậy, thân thể Tần Phong dễ dàng bị quấn chặt, trói buộc!

Sức mạnh nguyền rủa xâm nhiễm lớp vảy và huyết nhục.

Trong khoảnh khắc, cơn đau dữ dội lan khắp toàn thân!

Trong độc nhãn khổng lồ của ba cây tàn lụi thần mộc đồng thời lóe lên tia sáng tham lam và tàn nhẫn.

Chúng cảm nhận được khí tức của Tần Phong đang nhanh chóng bị ô nhiễm, suy yếu.

Đây là cơ hội thôn phệ tốt nhất!

Vút vút vút!

Mặt đất lại rung chuyển, nút toác, hàng trăm dây leo màu xám đen cỡ chén ăn cơm, như xúc tu từ địa ngục, bắn ra từ mọi hướng.

Chúng lập tức quấn lấy tứ chi, cổ, thân thể Tần Phong, trói chặt hắn tại chỗ.

Từng lớp từng lớp, trong nháy mắt tạo thành lồng giam dây leo khổng lồ!

Mặt ngoài dây leo xoắn ốc chú văn lóe lên hắc quang.

Từng đợt sức mạnh nguyền rủa âm lãnh, hòa lẫn lực xoắn mạnh mẽ, điên cuồng tràn vào cơ thể Tần Phong.

Ăn mòn huyết nhục, áp chế sức mạnh, muốn thôn phệ hắn hoàn toàn!

Tần Phong cảm nhận rõ sinh mệnh lực đang trôi đi với tốc độ chưa từng có.

Sức mạnh trong cơ thể cũng trở nên trì trệ.

Bóng tối tử vong, như nước biển băng giá, bao phủ hắn từ mọi phía.

Ở đằng xa, bọ ngựa ma thú và Bắc Mây Trường Cung đã chạy được một đoạn, quay đầu nhìn lại.

Thấy Tần Phong bị ba cây tàn lụi thần mộc cuốn chặt, trên mặt chúng lộ vẻ kinh hãi xen lẫn may mắn.

“Cứ thoải mái tận hưởng thời gian cuối cùng đi!”

“Có thể tranh thủ thời gian cho ta, coi như con súc sinh nhà ngươi chết có ý nghĩa.”

Theo chúng nghĩ, bị ba cây thần mộc ngàn năm vây công, con á long này chỉ là thú chết.

Không có xung đột lợi ích, chúng cũng không rút cung giương kiếm, thân ảnh nhanh chóng biến mất vào sâu trong rừng hoang tàn.

Bên trong lồng giam dây leo.

Ý thức Tần Phong bắt đầu mơ hồ vì cơn đau dữ dội và sự hao mòn sinh mệnh lực.

Kết thúc rồi sao?

Lẽ nào hắn phải chết nhục nhã ở đây?

Chết dưới tay lũ quái vật không có trí tuệ?

Chết vì sự tính toán của hai con chim sẻ hèn hạ vô sỉ kia?

Không!

Tuyệt đối không!

Ngọn lửa bất cam từ sâu thẳm linh hồn Tần Phong bùng nổ, xua tan bóng tối trong đầu!

Hắn còn chưa đến khu trung tâm để xem!

Hắn còn chưa thực sự đồ sát cự long!

Hắn còn chưa để cái tên “Nidhogg” vang vọng toàn thế giới!

Sao hắn có thể chết ở đây!

Trong long đồng của Tần Phong, tia sáng điên cuồng và kiên quyết bùng cháy trở lại.

Ánh mắt hắn rơi vào long trảo bị dây leo quấn chặt.

Ở đó, viên thần mộc chỉ tâm màu xanh biếc vẫn tản ra năng lượng sinh mệnh dồi dào.

Đây là hy vọng duy nhất của hắn!

Cũng là con đường sống duy nhất!

Đánh cược!

Tần Phong hạ quyết tâm.

Điều động chút sức mạnh cuối cùng, khống chế long trảo bị dây leo đề ép đến biến dạng, chật vật đưa viên thần mộc chỉ tâm đến gần miệng.

Lực xoắn của dây leo càng lúc càng mạnh, xương cốt Tần Phong phát ra tiếng rên rỉ không chịu nổi.

Nhưng Tần Phong không quan tâm.

Trong mắt hắn, chỉ có viên hy vọng gần kề!

Cuối cùng!

Viên trái tim lạnh lẽo, nhẫn mịn, như phỉ thúy thượng hạng chạm vào răng nhọn của hắn.

Tần Phong không chút do dự, dùng hết sức lực toàn thân, há to miệng nuốt chửng nó!

Ầm!

Thần mộc chi tâm vừa vào bụng, nguồn năng lượng dồi dào không thể hình dung, như hồng thủy vỡ đê, nổ tung trong dạ dày hắn!

Đó là Mộc Chi Bản Nguyên và năng lượng sinh mệnh thuần túy đến tột cùng!

Nguồn năng lượng này điên cuồng gột rửa toàn thân hắn, chữa trị vết thương.

“Không được, không thể để những cây tàn lụi thần mộc này quấy rầy ta hấp thu, tiêu hao năng lượng của thần mộc chi tâm, nếu không ta sẽ thất bại trong gang tấc!”

Tần Phong nghĩ nhanh, lấy ra từ trong hành trang kỳ vật hắn có được dưới suối vàng Hàn Tủy.

Tảng băng thảo!

Lần nữa há to miệng, nuốt trọn cây thảo dược óng ánh, tản ra hàn khí cực hạn vào bụng.

Ông!

Một luồng băng hàn cực hạn, như độ không tuyệt đối, bùng nổ từ bên trong cơ thể hắn!

Trong khoảnh khắc, toàn bộ cơ thể bị đóng băng!

Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc!

Bằng mắt thường có thể thấy, một lớp băng tinh màu xanh thẳm nặng trĩu và kiên cố, lấy cơ thể Tần Phong làm trung tâm, nhanh chóng lan ra!

Những dây leo màu xám đen đang quấn chặt lấy hắn, khi tiếp xúc với hàn khí lập tức bị đông thành tượng băng!

Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi.

Thân thể khổng lồ của Tần Phong, kể cả khu vực xung quanh vài mét, đều bị đóng băng hoàn toàn.

Tạo thành một băng quan màu xanh thẳm khổng lồ, dữ tợn như băng sơn thời tiền sử!

Ba cây tàn lụi thần mộc công kích dữ dội vào băng quan, tóe lên từng mảnh vụn băng.

Không không không!!!

Không không không!!!

Muốn đánh nát băng quan này, giải quyết Tần Phong bên trong, rõ ràng cần thêm thời gian.

Bên trong băng quan.

Ý thức Tần Phong chìm vào bóng tối vô biên và tĩnh lặng.

Cơ thể rơi vào trạng thái "chết giả" kỳ lạ.

Còn trong cơ thể hắn, năng lượng của thần mộc chi tâm vẫn đang được Ám Huyết Long thể tự chủ hấp thu, dung hợp từng chút một.

Đây là cuộc chạy đua với thời gian.

Tần Phong nhất định phải hoàn thành cuộc tiến hóa này trước khi băng quan vỡ tan!

Thời gian trôi qua với hai tốc độ hoàn toàn khác nhau, bên trong và bên ngoài quan tài băng.

Bên ngoài.

Ba cây tàn lụi thần mộc như dã thú bị chọc giận, không biết mệt mỏi điên cuồng tấn công băng quan.

Cành khô bắn ra, dây leo quật tới, nguyền rủa xung kích...

Đủ loại thủ đoạn tấn công thay nhau, tiếng oanh minh đinh tai nhức óc chưa từng ngừng trong khu rừng tĩnh mịch này.