Phong Lăng dường như đang nhớ lại những ghi chép trong cổ tịch gia tộc, có chút không chắc chắn nói:
"Nghe nói, ở sâu trong Hẻm Gió Hú, những luồng cương phong kia trở nên sắc bén như lưỡi dao, thậm chí có thể dễ dàng xé rách cả sắt thép.
Gia tộc từng có vài vị tiền bối muốn xâm nhập tìm tòi, nhưng đều trọng thương trở về, thậm chí có người bỏ mạng bên trong.
Từ đó về sau, 'Không được xâm nhập đáy vực' đã trở thành tổ huấn của gia tộc."
"Vậy nên, gia tộc các ngươi chỉ hoạt động ở ngoại vi, khai thác một chút tài nguyên Phong hệ thôi?"
Tần Phong hỏi dồn.
"Đúng vậy, thưa chủ nhân." Phong Lăng gật đầu, "Hẻm Gió Hú sản xuất nhiều phong linh thạch và một vài Ma Thực Phong hệ đặc biệt, đó là nguồn thu nhập chính của gia tộc tôi.
Phụ thân tôi, Tử tước đương nhiệm của Hẻm Gió Hú, cũng là một vị đại pháp sư Phong hệ cường đại."
Tử tước.
Lại là một Tử tước.
Ánh mắt Tần Phong trở nên có chút trầm ngâm.
"Ngoài những thứ này ra, các ngươi không phát hiện ra thứ gì khác sao? Ví dụ như... một vài di tích kiến trúc cổ đại?"
"Di tích kiến trúc?"
Linh hồn chi hỏa của Phong Lăng khẽ dao động mạnh, hắn cố gắng suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu.
"Thưa chủ nhân, chưa từng nghe nói đến. Gió ở đó thổi quá mạnh, bất kỳ kiến trúc nào cũng không thể tồn tại lâu dài.
Hơn nữa... trong điển tịch gia tộc cũng chưa từng có ghi chép nào liên quan."
Quả nhiên là vậy.
Tần Phong thầm hiểu trong lòng.
Gia tộc Phong Lăng, giống như một đám thủ vệ trông coi kho báu, họ chỉ biết cánh cửa phía sau nguy hiểm, mà hoàn toàn không biết phía sau cánh cửa cất giấu tài phú đủ để họ một bước lên mây.
"Rất tốt."
Tần Phong không hỏi thêm nữa, hắn đã có được thông tin mình cần.
Gia tộc Phong Lăng không biết sự tồn tại của Vương Lăng, đó là tin tốt nhất đối với hắn.
Điều đó có nghĩa là, hắn có thể tránh được phần lớn những phiền toái không cần thiết.
"Thưa chủ nhân, ngài... ngài muốn đi Hẻm Gió Hú sao?"
Phong Lăng cẩn thận từng li từng tí hỏi, hắn từ những câu hỏi của Tần Phong nhận ra điều bất thường.
"Không sai." Tần Phong gật đầu, thân thể cao lớn chậm rãi đứng lên, đôi Long Dực che trời giãn ra, "Nơi đó có thứ ta cần."
"Nhưng thưa chủ nhân, nơi đó thật sự rất nguy hiểm! Hơn nữa phụ thân tôi, ông ấy..."
Lời Phong Lăng còn chưa dứt, đã bị ánh mắt lạnh như băng của Tần Phong cắt ngang.
"Phụ thân ngươi, không ngăn được ta."
"Nhưng nể mặt ngươi, ta sẽ tha cho ông ta một mạng, hoặc để ông ta được đoàn viên với ngươi!"
Giọng Tần Phong không mang theo một tia cảm xúc, nhưng lại khiến linh hồn chỉ hỏa của Phong Lăng co rụt lại.
"Tuân mệnh!"
Phong Lăng cúi đầu thật sâu, không dám có bất kỳ ý niệm khuyên can nào nữa.
Giao phó xong mọi chuyện, Tần Phong không nán lại thêm.
Oanh!
Đôi Long Dực khổng lồ đột nhiên rung lên, cuốn theo luồng khí cuồng bạo, thân thể cao lớn của hắn hóa thành một đạo lưu quang màu đỏ sắm, phóng lên trời, hướng về phương tây bắc nhanh chóng đuổi theo.
Nhìn bóng lưng biến mất trong nháy mắt ở phía chân trời, Phong Lăng ngây người tại chỗ, rất lâu sau mới dám ngẩng đầu lên.
.............
Lúc này, Tần Phong đang phi hành hết tốc lực, trong đầu nhanh chóng vạch ra phương án hành động.
Vệ sĩ Hoàng Kim, chiến lực 1800.
Thống soái Hoàng Kim, chiến lực 2200.
Thực lực của hai hộ vệ này, bất kỳ ai cũng vượt xa Tử tước Hoa Tulip bị hắn miểu sát.
Nhất là Thống soái Hoàng Kim, chiến lực 2200, đã bước vào ngưỡng cửa cường giả tam giai.
Nếu chính diện đối đầu, dù hắn vận dụng 【Long Chi Vảy Ngược】, cũng chưa chắc chiếm được lợi thế, thậm chí có thể bị cầm chân, dẫn đến phiền toái lớn hơn.
"Theo tình báo, chúng đang ở trạng thái ngủ đông."
"Đây là điểm phá cục duy nhất!”
Mục tiêu của Tần Phong rất rõ ràng: Lẻn vào, trộm bảo, trốn xa!
Tuyệt đối không ham chiến, càng không thể kinh động thống lĩnh đang ngủ đông kia.
Khoảng cách 180 km, với tốc độ phi hành cao của Tần Phong, chỉ là chuyện một giờ ngắn ngủi.
Rất nhanh, một dãy núi liên miên, bị gọt giũa như lưỡi dao, xuất hiện ở cuối chân trời.
Từ xa nhìn lại, có thể thấy một khe nứt sâu không thấy đáy giữa dãy núi, như một vết sẹo dữ tợn trên mặt đất.
Vô số luồng khí màu xanh có thể thấy bằng mắt thường xoáy quanh, gào thét trong khe nứt, phát ra âm thanh khủng khiếp như quỷ khóc sói tru, chỉ nhìn từ xa, cũng có thể cảm nhận được sức mạnh cuồng bạo xé rách tất cả.
Đây chính là Hẻm Gió Hú.
Tại lối vào duy nhất của khe nứt, xây dựng một cứ điểm quân sự kiên cố, cắm cờ của Vương quốc Liệt Hỏa, cùng với huy chương gia tộc vẽ hình bão táp màu xanh lục.
Đó chính là lãnh địa của Tử tước Hẻm Gió Hú.
Tần Phong không tới gần, mà xoay quanh trên bầu trời cách đó vài cây số, thu liễm tất cả khí tức.
Đôi long đồng của hắn, như mắt chim ưng tinh tường nhất, quan sát mọi thứ bên dưới.
Cứ điểm phòng thủ nghiêm ngặt, thỉnh thoảng có đội tuần tra mặc giáp nhẹ đi qua, trên người đều có Phong Nguyên dao động rõ ràng.
"Đi đường vòng."
Tần Phong không hề có ý định xông thẳng từ chính diện.
Hắn rung đôi Long Dực, nâng cao độ cao, bay thẳng lên tầng mây trên vạn mét, lặng lẽ vượt qua phòng tuyến của gia tộc Phong Lăng từ phía trên cứ điểm.
Sau đó, hắn như một thiên thạch, lặng lẽ rơi xuống khe nứt sâu thẳm!
Hô ——!
Càng xâm nhập vào khe nứt, gió càng thổi mạnh.
Cương phong màu xanh như vô số dao găm sắc bén, từ bốn phương tám hướng chém tới, va vào Long Lân của Tần Phong, phát ra những tiếng kim loại va chạm "đinh đinh đang đang" liên tiếp.
Người thường có chức nghiệp cao giai, trong môi trường này, chỉ cần duy trì đấu khí hộ thân hoặc ma lực hộ thuẫn, cũng sẽ bị tiêu hao gần hết một cách nhanh chóng.
Nhưng 【Thân Rồng Tam Cấp】 của Tần Phong cường hãn đến mức nào!
Những Phong Nhận đủ để xé rách sắt thép này, chém lên lân giáp của hắn, đến một vết trắng cũng không thể lưu lại.
Hắn lướt qua cuồng phong, không ngừng hạ xuống.
Một ngàn mét...
Hai ngàn mét...
Năm ngàn mét...
Ở sâu trong khe nứt, ánh sáng đã sớm bị nuốt chửng, xung quanh một mảnh đen kịt như mực, đưa tay không thấy năm ngón.
Cuối cùng, hai chân Tần Phong chạm xuống mặt đất kiên cố.
Đây là đáy vực Hẻm Gió Hú.
Và ngay khoảnh khắc hắn chạm đất, trên bản đồ hệ thống, một điểm sáng màu cam rõ ràng, lấp lánh ở phía trước hắn.
【Vương Lăng Mạ Vàng】!
Tìm thấy!
Vùng đất được gia tộc Hẻm Gió Hú đời đời trấn thủ, nhưng chưa bao giờ đặt chân tới, giờ đây bị một ngoại lai xâm nhập.
Tần Phong kìm nén sự kích động trong lòng, bước chân, hướng về vị trí điểm sáng mà đi.
Đáy vực bằng phẳng khác thường, bên dưới là Hắc Nham cứng rắn.
Đi chừng vài trăm mét, một kiến trúc ngầm khổng lồ đến khó tin, xuất hiện trước mắt hắn.
Đó là một lăng mộ cực lớn được đúc hoàn toàn bằng một loại kim loại màu vàng sẫm nào đó, phong cách cổ kính và uy nghi, đại môn đóng chặt, phía trên điêu khắc những đường vân phức tạp và hoa lệ.
Chỉ đứng trước cửa, cũng có thể cảm nhận được một cỗ uy nghiêm thuộc về vương giả và sự trầm trọng của tuế nguyệt.
"Quốc vương của vương quốc tiền triều..."
Lòng Tần Phong khẽ động, không nghiên cứu cánh cửa không thể lay chuyển kia, mà dựa theo chỉ dẫn mơ hồ của tình báo, đi vòng qua bên hông lãng mộ.
Không phải là không thể phá tan, mà là động tĩnh lớn khi phá tan đại môn, chắc chắn sẽ khiến gia tộc Hẻm Gió Hú bên ngoài vách đá biết.
Cũng sẽ đánh thức hộ vệ và thống lĩnh đang ngủ đông trong lăng mộ.
