"Mười tám lần trọng lực!"
*Bịch*
Bị gia tăng trọng lực đột ngột lên gấp mười tám lần, Tần Phong không kịp trở tay đã bị ép sát xuống mặt đất. Cảm giác như có ngàn cân đè nặng trên người, tựa như đang gánh cả ngọn Thái Sơn.
"Tê!!! Lên cho ta!"
Nhờ thể phách cường hãn và ý chí kiên cường, dù bị trọng lực gấp mười tám lần đè ép, Tần Phong vẫn chậm rãi gượng dậy, đứng thẳng người.
"Hô... Mười tám lần trọng lực có lẽ là giới hạn của mình rồi. Tăng thêm nữa chắc khó mà cử động, thậm chí còn bị thương mất. Với mức này thì dù đứng được cũng khó luyện tập, hạ xuống chút nữa vậy!”
Tần Phong giảm dần độ lớn trọng lực, thân thể cũng nhẹ nhõm hơn. Cuối cùng, anh dừng lại ở mức trọng lực.
Gấp mười bốn lần!
"Mức trọng lực này vừa vặn để mình rèn luyện. Vừa đủ áp lực nhưng không quá sức. Khi nào quen rồi thì tăng lên tiếp!"
Cảm nhận áp lực từ trọng lực gấp mười bốn lần, Tần Phong biết mỗi khắc đều tiêu hao ma hạch thổ chi nguyên tố nên không chần chừ nữa, bắt đầu chạy quanh đầm nước.
Xoẹt!
Xoẹt xoẹt xoẹt!!!
.......
[Độ no bụng -20%]
[Kinh nghiệm trưởng thành +40]
Một lát sau, khi đã đến giới hạn thể lực, Tần Phong giải trừ trọng lực, nằm phịch xuống đất thở hổn hển, toàn thân khoan khoái lạ thường.
"Tê... Tuy giới hạn thể lực không đổi, nhưng tốc độ đạt đến giới hạn tăng lên đáng kể. Có trận trọng lực hỗ trợ, mỗi ngày mình có thể tăng thêm ít nhất 1/3 số vòng rèn luyện. Nghĩa là mỗi ngày, kinh nghiệm trưởng thành kiếm được từ rèn luyện cũng tăng thêm 1/3, với điều kiện phải ăn no!"
Ngắm nhìn bầu trời đêm đầy sao, Tần Phong mỉm cười hài lòng.
Mỗi ngày, lượng kinh nghiệm trưởng thành kiếm được không hề nhỏ, 1/3 cũng là một con số đáng kể.
Nghỉ ngơi chốc lát, Tần Phong chợt nhớ ra điều gì, mở bảng tin nhắn, bán số tài liệu thu được trong ngày cho Đàm Lịch.
[Giao dịch thành công: Tình tổ (tỉnh lương) -1, hàm răng đào tỉnh của tỉnh tổ đào tỉnh giả (tỉnh lương) -2, giáp xác đá của tỉnh tổ đào tỉnh giả (tỉnh lương) -1, ngân tệ +1, đồng tệ +450]
Đàm Lịch: Huynh đệ!!!
Đàm Lịch: Xưởng rèn đúc của ta sau này mà phát dương quang đại, nhất định có phần công của ngươi!
Tần Phong: Thôi đi cha nội, để mấy con ma thú biết, nguyên liệu thần binh lợi khí mà mạo hiểm giả tàn sát chúng có được là do mình cung cấp, thì mẹ mình lại khổ nữa đấy.
Đàm Lịch: Hắc hắc, yên tâm đi, mẹ ngươi chính là mẹ ta.
Dù không nhìn thấy, Tần Phong cũng hình dung được vẻ mặt nhơn nhơn của Đàm Lịch khi nhắn tin. Anh vội tắt cửa sổ chát.
Nhân lúc nghỉ ngơi, Tần Phong mở kênh chat công cộng, muốn xem gần đây có chuyện gì lớn xảy ra không. Ai dè, lại hóng hớt được chuyện liên quan đến mình.
Chuyện lớn nhất khu đông gần đây là vụ mình giết Nhện sói, với lại chuyện Song đao bọ ngựa bỏ mạng. Vụ nào mình cũng là người trong cuộc.
Kẻ thì hả hê, người thì tôn sùng, kẻ lại bàng quan, ai nấy một lời.
Tần Phong trực tiếp báo vị trí lãnh địa, hoan nghênh ai muốn đến "thảo phạt" thì cứ đến, mình đảm bảo tiếp đãi nhiệt tình.
Lần này, như một cuộc "dọn dẹp mạng", mọi tiếng nói phản đối đều biến mất, thay vào đó là những lời ca tụng.
"Xem ra khu đông dạo này không có gì lớn. Đang trong giai đoạn phát triển ổn định. Chắc ít lâu nữa, cường giả sẽ mọc lên như nấm sau mưa. Dù sao, người sống sót được đến giờ đều không phải hạng tầm thường."
Nghỉ ngơi xong, Tần Phong nhận thấy thời gian hồi phục thể lực sau khi rèn luyện với trọng lực cũng ngắn hơn.
Dù sao, cơ thể luôn ở trạng thái chịu áp lực cao, khi được thả lỏng đột ngột sẽ có hiệu ứng "bật ngược" giúp hồi phục nhanh hơn.
Nhân lúc trời còn nhá nhem tối, Tần Phong đứng dậy chuẩn bị cho buổi rèn luyện cuối cùng trước khi đi ngủ.
"Gấp mười bốn lần trọng lực!”
Xoẹt!
Xoẹt xoẹt!
.......
[Độ no bụng -20%]
[Kinh nghiệm trưởng thành +40]
Sau khi kết thúc rèn luyện, Tần Phong giải trừ áp lực trọng lực, lê thân xác nặng trĩu vào phòng Thủy Tiên. Cảm giác thoải mái ập đến, anh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say.
.......
[Điểm danh vọng +380]
Sáng sớm hôm sau, Tần Phong mở mắt, cảm thấy toàn thân khoan khoái, như được tái sinh.
"Phòng Thủy Tiên này còn có chức năng cách âm nữa. Đêm qua mình chẳng nghe thấy tiếng ồn bên ngoài, chỉ có vài tiếng mũi tên gỗ văng vắng. Nhờ vậy mà mình ngủ ngon giấc!"
[Độ no bụng -25%]
[Kinh nghiệm trưởng thành +50]
Tần Phong liếc nhìn chỉ số. Độ no bụng tiêu hao qua đêm cũng không khác mọi khi.
Thấy độ no bụng xuống thấp, Tần Phong lấy huyết nhục ra ăn, uống cạn lọ tinh huyết Cự Lang Rừng Rậm cuối cùng.
[Độ no bụng +65%]J
[Độ no bụng +5%]
[Độ no bụng +5%]
Giờ sức ăn của mình không nhỏ, mà còn ăn nhiều bữa. Tần Phong kiểm tra ba lô, thấy tốc độ trưởng thành cao kéo theo tiêu hao rất kinh khủng.
Tinh huyết Cự Lang Rừng Rậm đã uống hết, huyết nhục cũng chỉ còn 40 cân. Thịt Ưng Núi Cao cũng đã ăn sạch.
"Đây là cái giá của trưởng thành!"
Ăn uống no đủ, Tần Phong trèo ra khỏi phòng Thủy Tiên, đảo mắt nhìn quanh lãnh địa, thấy có thêm vài xác ma thú cấp thấp.
"Từ sau lần lũ Sói Lông Xám bị đánh đuổi, lâu lắm rồi không có ma thú tinh nhuệ nào xâm lấn đầm nước cạn. Thật có chút hoài niệm!"
Tần Phong trầm ngâm, thậm chí nghĩ đến chuyện tối nào đó ra ngoài tìm Sói Lông Xám.
Dù sao với chiến lực hiện tại, "khấu" (có thể) đánh được thì mình đánh, "khấu" không được thì mình chạy.
Thêm nữa, mình đã quen ăn thịt và tỉnh huyết Cự Lang Rừng Rậm rồi, ăn thứ khác cứ thấy cay cú họng.
Trên đất đen quanh đầm nước cạn, đã mọc lên những chồi non cỏ nước chi chít. Cả lãnh địa tràn ngập không khí vui vẻ, phồn vinh.
Tần Phong nhảy lên bờ, cố ý cẩn thận không dẫm lên chồi non, rời khỏi khu trồng trọt.
Đến một mảnh đất đen khác, Tần Phong vội vã thúc hai cây quả hoàn hảo.
[Ma lực -5, thúc thành công!]
[Ma lực -2, thúc thành công!]
Thiết Thụ vẫn còn ở trạng thái cây giống, nhưng Ngân Táo thì đã có vài phần trưởng thành.
Thân cây chính cao chừng hai mét, cành màu bạc nhạt bắt đầu phân nhánh, trên một số cành đã có nụ hoa.
Thúc hai cây xong, Tần Phong bắt đầu buổi luyện công sáng thường lệ.
"Gấp mười bốn lần trọng lực!"
Một lát sau, Tần Phong nằm trên đất, vừa nhận được 40 điểm kinh nghiệm trưởng thành.
Nguyên Trĩ Mặc Xà cũng vừa tỉnh, đang mải mê chọn món ở bữa tiệc buffet mũi tên gỗ.
"Chờ Nguyên Trĩ Mặc Xà lên hi hữu, có thể phái nó đi săn ma thú về hoặc giúp mình thu thập tin tức. Ngồi mát ăn bát vàng cũng không tệ!"
Tần Phong nhìn chằm chằm Nguyên Trĩ Mặc Xà với ánh mắt nóng rực. Bỗng cảm thấy có gì đó sai sai, Nguyên Trĩ Mặc Xà quay đầu lại, vẻ mặt nghi hoặc.
Đại ca là người tốt mà, sao mình lại thấy run rẩy thế này?
Ảo giác, chắc là ảo giác!
