Chỉ là hai vị hoàng tử mặc áo trắng thêu rồng đã b·ị c·hém g·iết.
Hứa Tiểu Hàn dẫn đám tiểu thái giám rời đi.
Ngay cả Hứa Tiểu Hàn cũng trở nên đắc ý.
Trương Quý đã rời đi.
"Đừng hỏi."
Ít nhất, Tàng Thư Lâu đã khôi phục lại sự yên tĩnh.
"Việc làm ăn nước hoa, xà phòng, sau khi Ngũ Hoàng tử c·hết đều rơi vào tay hắn, danh hiệu đệ nhất phú thương Đại Lương này ngoài hắn ra thì không ai xứng đáng hơn, ta cũng không cần cho hắn tiền bạc gì nữa."
"Tân Đế vẫn chưa định niên hiệu sao?"
Nhưng chẳng bao lâu nữa, sẽ có những tú nữ mới tiến cung, trở thành mỹ nhân, trở thành phi tần, thậm chí là quý phi, hoàng hậu.
"Thế sự thăng trầm, thì có liên quan gì đến ta."
Tô Thần chẳng bận tâm, hắn có một sinh mệnh dài đằng đẵng để khôi phục Trường Sinh Chân Khí.
Trong đình viện, Trương Quý đang đứng sừng sững, lặng lẽ nhìn nìâỳ cây thảo dược Tô Thần trồng đã mọc rễ nảy mầm, đội lớp tuyết ủắng dày, nhú ra những cành non xanh biếc.
Tô Thần có chút khó tin.
"Hắc Uyên ra tay?"
"Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"
Trương quý phi đã sớm trở thành quá khứ.
"Hóa ra càng sử dụng nhiều Trường Sinh Chân Khí, tốc độ khôi phục sẽ càng ngày càng chậm sao?"
Nhưng cho dù không còn Ngũ Hoàng tử và Trương quý phi làm chỗ dựa, bản thân Trương Quý, một cao thủ Tam phẩm, một Đại Nội Phó tổng quản trẻ tuổi như vậy, cũng đã tự mình trở thành một ngọn núi lớn.
"Thất Hoàng tử?"
Tô Thần dặn dò vài câu.
Hiện tại, y gần như đã trở thành một vị thái thượng hoàng đứng trên cả hoàng đế.
Hoàng Thành làm gì còn tân hoàng...
Tô Thần đào dược thảo ra, truyền ba luồng Trường Sinh Chân Khí vào hai vị thuốc chính của Phệ Tâm Tán, chỉ trong chốc lát, bảo dược trăm năm đã ra đời.
Hắn cũng phải đi ủng hộ tân hoàng lên ngôi.
"Các ngươi chỉ cần biết rằng, Tô gia muốn có được áo bào xanh, áo bào hồng của các Phó tổng quản cũng dễ như trở bàn tay là được rồi. Đáng tiếc, Tô gia không coi trọng các ngươi, các ngươi đã bỏ lỡ cơ hội một bước lên trời."
Cùng lúc đó.
Mọi chuyện đều đã kết thúc.
Kể từ cuộc cung biến đêm đó, đã trôi qua một tháng, thế sự đổi thay.
Dù sao, Phệ Tâm Tán nhị phẩm này chính là thủ đoạn hữu hiệu nhất của hắn.
Dù sao, trên người hắn bí mật nhiều lắm.
"Khi nào có thời gian thì bảo Trương Quý sưu tầm thêm một ít hạt giống kỳ hoa dị thảo đến cho ta."
Tô Thần hơi mừng tỡ.
Dù nói thế nào, thân là Đại Nội Phó tổng quản, Trương Quý cũng đã tham dự vào cuộc cung biến đêm qua, dù đã cố che giấu, nhưng muốn thanh toán hắn vẫn là chuyện vô cùng đơn giản.
Đương nhiên đều là độc hoa độc thảo.
Đêm qua, hai vị hoàng tử tạo phản đều đã bị trấn áp, có Tử Bào Đệ Nhất Giám ở đó, Lão hoàng đế sao lại có thể...
"Cọng cỏ cứu mạng kia, hy vọng sẽ không bao giờ phải dùng đến."
Bởi vì hắn không được sự tán thành của Tử Bào Đệ Nhất Giám, vị cường giả nhất phẩm trấn thế này.
Ngược lại, 《 Trượng Lục Kim Thân Quyết 》 của Tô Thần đã đạt đến Ngũ phẩm hậu kỳ, tức là trình độ khí huyết gấp bảy lần một võ học kỳ tài ở cảnh giới huyết nhục viên mãn, khí huyết cuồn cuộn, dường như muốn sôi trào bùng cháy.
"Hôm nay, vị đại tổng quản thứ nhất và Hồng Bào đại nhân thứ hai đã đi gặp tân hoàng..."
Lão hoàng đế sắp c·hết rồi.
Làm sao có thể đoạt lại quyền lực từ tay một cường giả nhất phẩm trấn thế?
Tô Thần cảm nhận rõ ràng, tốc độ khôi phục Trường Sinh Chân Khí trong cơ thể lại chậm đi không ít.
Lời này khiến cho một tiểu thái giám mới vào cung đang đứng sau lưng Hứa Tiểu Hàn trong đình viện phải kinh hãi.
Một tiểu thái giám hỏi.
Cựu đế còn có thể trấn áp được y, chứ Tân Đế hiện tại quá non nớt, một vị hoàng tử lang thang chỉ biết ngâm thơ thưởng nguyệt, chưa làm nên trò trống gì, lại chẳng hiểu sao nhặt được cả ngôi vị hoàng đế.
"Dược thảo chín rồi sao?"
Tô Thần quay trở về Tàng Thư Lâu.
Dù Tô Thần đã lật tung các điển tịch, cũng không tìm thấy nửa điểm ghi chép nào về tình huống này.
Các tần phi của cựu đế, người nào đáng bị đày vào Lãnh Cung thì bị đày vào Lãnh Cung, người nào đáng bị ban cho c·ái c·hết để tuẫn táng cùng tiên đế thì bị ban cho c·ái c·hết.
"Đúng vậy."
"Tô gia."
Chẳng lẽ không s·ợ c·hết sao?
Hậu cung quạnh quẽ không ít.
"Ta biết rồi."
Rốt cuộc là thật lòng hay giả dối, không ai rõ cả.
"Lui ra đi, ta cần nghỉ ngơi."
Bên trong Tàng Thư Lâu, Hứa Tiểu Hàn bước vào.
Lại mấy ngày nữa trôi qua.
Người này lại dám nói như vậy, đã thế còn mặc hắc bào, trông không có chút tu vi hay quyê`n thế nào.
Mùa đông cuối cùng cũng đã trôi qua.
"Những chuyện này không liên quan gì đến ta."
"Lão hoàng đế ở trong ngự thư phòng đã b·ị đ·âm rách yêu ma chi tâm, một lần nữa biến trở về bộ dạng hấp hối, e là hôm nay sẽ băng hà."
Tô Thần lại bắt đầu chăm sóc mấy cây hoa cỏ của mình.
Năm Thiên Võ thứ 24, mùng một tháng hai.
Hứa Tiểu Hàn hạ giọng nói.
Trương Quý chợt lên tiếng.
"Tân hoàng đăng cơ!"
Bình thứ hai, bình thứ ba Phệ Tâm Tán lần lượt xuất hiện.
Tô Thần lau miệng, gần đây khẩu vị của hắn cũng trở nên kén chọn, hắn chẳng có hứng thú với những món thịt đủ màu sắc này, chỉ nhẹ nhàng nếm thử vài món.
Nhưng việc thay đổi triều đại đã là sự thật.
Hứa Tiểu Hàn ra hiệu cho Tô Thần chọn một trong số các tiểu thái giám mới vào cung đứng sau lưng mình, nhưng lại bị Tô Thần lắc tay từ chối, hắn không thích có người ở Tàng Thư Lâu, càng không thích có người ở cùng mình.
Sau đó.
Tử Bào Đệ Nhất Giám.
Hắn chỉ là một con rối bù nhìn.
Y mặc một thân phục sức quản sự màu lam, sau lưng là một đám tiểu thái giám áo đen, bọn họ kinh ngạc nhìn Tô Thần, rõ ràng là rất khó hiểu tại sao một thái giám áo đen lại có thể khiến Hứa quản sự của họ phải cung kính đến thế.
"Đây là món đại lễ Hắc Uyên tặng cho hai vị hoàng tử."
Tô Thần nhìn Trương Quý dò hỏi.
Tô Thần đang ở trong Tàng Thư Lâu thì bị mùi máu tươi nồng nặc đánh thức.
Đêm nay trôi qua.
Trời tờ mờ sáng.
Từ khoảng cách hơn mười dặm, Tô Thần nhìn về phía Kim Loan Điện, dường như có thể thấy Thất Hoàng tử đang bối rối ngồi trên ngai vàng, nhận sự quỳ lạy của quần thần cả điện.
Thoáng chốc.
Đây là điều không ai ngờ tới, cho dù là Tử Bào Đệ Nhất Giám, người đêm qua đã vô cùng dũng mãnh, chém ra Phong Tuyết Nhất Kiếm diệt sát cường giả nhất phẩm đỉnh phong, e là cũng không ngờ đến kết quả này.
"Ngươi vậy mà không b·ị b·ắt lại?"
Cũng không hẳn là thăng chức, vị Hồng Bào Tổng Quản chưởng quản mọi việc ở Thượng Võ Cục đã phạm tội, hiện tại tất cả mọi việc lớn nhỏ của Thượng Võ Cục đều nằm gọn trong lòng bàn tay Trương Quý.
"Nhưng không ngờ, Tử Bào Đệ Nhất Giám lại có thể g·iết ngược lại người mạnh nhất thế hệ này của Thiên Sư Phủ, Tử Vi đạo nhân nhất phẩm đỉnh phong, hai vị hoàng tử cũng bị g·iết..."
"Hứa công công, vị này rốt cuộc là ai vậy ạ, oai thật đấy, ta thấy hắn chỉ mặc đồ đen thôi mà, rõ ràng cũng chỉ là tầng lớp thấp nhất giống chúng ta thôi..."
Dường như ở cảnh giới ngũ phẩm, huyết nhục cảnh này, hắn là độc nhất vô nhị.
Trương Quý lại được thăng chức.
Có lẽ đoán được sự nghi hoặc của Tô Thần, Trương Quý thở dài một tiếng, khẽ nhắc nhở, Tô Thần lập tức nghĩ tới vị thanh niên quý phái từng muốn đòi công thức điều chế từ tay hắn.
Tô Thần rất nghi hoặc.
Chỉ là trong hoàng thành, chắc chắn sẽ không còn yên bình, không biết sẽ có bao nhiêu quyền quý bị liên lụy mà tan nhà nát cửa.
"Tô gia, ngài xem có ai vừa mắt không, để hắn theo hầu hạ ngài?"
Vẫn chưa có tin tức tân hoàng đăng cơ hay cựu đế băng hà truyền đến.
"Vị kia không cho..."
"Vâng."
Trương Quý công công bây giờ chẳng khác nào một vị Đại Nội Tổng Quản.
"Có."
Ngay cả Cô Tuyệt Lão Ma dường như cũng không có dị trạng như vậy khi ở đệ ngũ cảnh.
"Lão hoàng đế không còn sống được bao lâu nữa."
