"Trong Sơn Hải Giới vẫn còn sức mạnh Bất Khả Ngôn tồn tại sao?"
"Dù là ở Tinh Thần Đại Giới nào, Trung Vực cũng là nơi cường thịnh và phồn hoa nhất!"
"Mặc kệ đi."
"Tương ứng với bảy trăm năm trong Ngũ Vực Tiên Khiếu."
Ngay sau đó.
Trong Thanh Sơn Thảo Lư, bản tôn Tô Thần có cảm giác, vết nguyền rủa từ Đế Cửu trên trán chợt nóng bừng lên, như thể đang phản ứng lại điều gì đó.
"Kẻ không mang huyết mạch của ba đại thị tộc, trừ phi có một ngày bước tới cảnh giới thứ ba của Bất Khả Ngôn – vị thế Chí Cao Thần, nếu không thì vĩnh viễn chỉ có thể làm nô lệ cho ba đại thị tộc chúng ta mà thôi!"
"Bốn vực còn lại giống như là đồ thừa đuôi thẹo, căn bản không đáng nhắc tới! Chín phần mười đại thế khí vận của Sơn Hải Giới gần như đều bị Trung Vực hấp thu, chỉ có một chút ít ỏi bị bốn vực kia chia cắt..."
Các tu sĩ Thiên Cung vốn chưa từng đánh hạ được phần trọng tâm của Thần Đình, vậy mà lúc này lại bị chính hai vị chúa tể Thần tộc cấp trên của mình hủy diệt một cách dễ dàng.
Nhưng áp chế được cũng chỉ là khiến nó không còn phát tán khí tức nữa mà thôi.
"Bình thường mà nói."
"Nội chiến trong giới Thần tộc cấp cao rồi!"
"Quả nhiên là nhắm vào ta mà đến!"
Ánh mắt Hạo Thiên đầy vẻ kinh hoàng, sâu trong đáy mắt hắn là một nỗi nghi hoặc, cùng với sự tuyệt vọng và sợ hãi mà chính hắn cũng chưa nhận ra.
"Nhị gia hại ta rồi!"
Giờ đây, khi đặt chân lên mảnh đất Trung Vực, Tô Thần đã hiểu rõ.
Thần Nghiệt tương ứng với cấp bậc Chuẩn Tiên. Mà Chuẩn Tiên được gọi là Tiên Đạo đại viên mãn! Thần Nghiệt và Tiên Quân tam cảnh nói là cùng một cấp độ, nhưng thực chất là hai cảnh giới hoàn toàn khác biệt, khoảng cách giữa chúng còn lớn hơn cả từ Luyện Khí đến Hóa Thần.
"Điều này sao có thể chứ!"
Trước đó.
Đế Tuấn nở nụ cười lạnh lùng.
Trong đó, Hàn Lịch còn có thể đạt đến cảnh giới Nhị Cảnh Thiên Quân!
"Đế Tuấn, thủ đoạn này ngươi gieo vào người ta từ lúc nào, tại sao ta không hề hay biết chút gì..."
"Trong bảy trăm năm, Hàn Lịch tấn thăng Hóa Thần là mệnh trời đã định, Bạch Vô Đạo có Tiên Giới Hỏa Chủng và Quá Khứ Vị Lai Thân, cũng... có tương lai!"
"Kim lệnh tại đây!"
Ánh mắt Tô Thần hiện lên một tia ngưỡng mộ.
Nếu không phải kiêng kị trong Sơn Hải Giới lúc này đang có hai Thần Nghiệt đỉnh cấp, e rằng Tô Thần đã sớm ra tay, g·iết thẳng đến Thần Đình để thay thế bức tượng khí vận kia rồi.
Hắn còn nể tình đôi chút, không dùng kim lệnh để cưỡng ép sai bảo.
Cũng vào lúc này.
Nhắc mới nhớ.
Cùng lúc đó.
"Đế Tuấn!"
Phân thân Kim Đan của hắn thậm chí còn chưa ra khỏi lãnh thổ của Đại Phong Thiên Triều.
"Cái chân chó săn cho Tân Thần Tộc này đúng là không dễ làm mà!"
"Kẻ thật sự cuồng vọng chính là ngươi!"
Thần Đình sau này còn gì là uy vọng nữa.
"Không cần nhiều."
"Nếu đại thế khí vận này thuộc về ta thì tốt biết mấy."
Trong thoáng chốc.
Khí vận kinh khủng đủ để sinh ra ít nhất một Tiên Quân Đỉnh Cấp hoặc Chuẩn Tiên trong một thời đại ngàn năm, cứ thế bị bức tượng thần này đánh cắp.
"Cho dù chỉ có năm mươi mảnh, ta cũng dám cùng đối phương đấu một trận, nhưng đáng tiếc, ta chỉ có ba mảnh Trường Thanh Đạo Ngân..."
"Thật sự coi ta là đất nặn sao?"
Ầm! Một t·iếng n·ổ cực lớn.
U u! Ba mảnh Trường Thanh Đạo Ngân vào lúc này đồng loạt phát lực, mới miễn cưỡng áp chế được cái gọi là ấn ký Đệ Cửu Thần Đạo đến từ chính người Đế Cửu này.
"Hạo Thiên, với trí thông minh của ngươi mà không đoán ra được sao? Từ khi ngươi trở về, bất luận tài nguyên nào mà ba đại thị tộc ban cho, ngươi đểu không hể luyện hóa..."
"Dù sao thời gian trôi qua có lợi cho ta là được."
"Trường Thanh Đạo Ngân dù sao vẫn là quá ít."
"Đáng c·hết!"
Huống chi, Hạo Thiên chỉ là một tên Thần Nghiệt nhỏ bé.
"Đáng c·hết!"
"Đây chính là sau khi Cổ Tiên Giới bị diệt, Thần Thiên Đế m·ất t·ích, các Lão Tổ của ba đại thị tộc đã dùng sức mạnh tối cao để cùng nhau xuyên tạc quy tắc bản nguyên của hệ thống Thần Đạo!"
Tô Thần nheo mắt, tìm một ngọn núi gần đó rồi nhanh chóng leo l·ên đ·ỉnh, đứng từ đây phóng tầm mắt ra xa.
Đây là có tồn tại cấp bậc Bất Khả Ngôn ra tay phong ấn Chú Sát Thần Ấn còn sót lại của Đế Cửu! Cho nên, chiếc la bàn chỉ dẫn mà U Nguyệt Tôn Thần ban cho hắn mới gặp vấn để.
Điều này ngay lập tức khiến Tô Thần phải chửi thề một hồi.
"Xem ra."
"Hay đúng hơn là."
Ở Trung Vực này có người đã bố trí trận pháp, đại thế khí vận dâng lên từ Trung Vực, bình thường sẽ nhanh chóng lan tỏa đến khắp mọi ngõ ngách của Ngũ Vực.
"Đã nói là tiện tay tiếp quản Đệ Cửu Thần Đạo, sao giờ lại thành quyết đấu với một Chân Tiên rồi?"
"Danh xưng như thế, vào mười vạn năm trước, lão ta cao lắm cũng chỉ là kẻ nổi bật trong đám thần đỉnh cấp mà thôi, lúc đó e rằng ngay cả Thần Nghiệt Tam Mục cũng có thể tiện tay tiêu diệt lão..."
Bình thường mà nói.
Ngay lập tức, hắn đã thấu hiểu tất cả.
Đế Tuấn lộ ra nụ cười khinh bỉ.
"Chưa kể ba người Lục Du, Lý Phi Dương, Lạc Huyền Y thiên phú cũng không tệ!"
"Ha ha ha!"
Lúc này.
"Trung Vực này thật kỳ quái, dù là Thiên Cung hay Thần Đình, kẻ mạnh nhất sinh ra cũng chỉ ở cấp bậc tam cảnh, mà lại chỉ là trình độ tam cảnh tầm thường! Ngay cả tam cảnh hạ vị cũng chưa đạt tới..."
"Ngươi căn bản không biết ta đã nhận được tạo hóa gì trong Sơn Hải Thần Quốc này! Hơn nữa nơi này có tượng thần số mệnh của ta, là sân nhà của ta, ngươi mới là kẻ không xứng làm đối thủ của ta!"
Thực tế là.
"Ha ha!"
Thế nhưng, đối phương lại chạy mất! Điều này thật sự không thể tin nổi.
"So với khí vận mênh mông như biển dâng trào ở Sơn Hải Giới này, khí vận trong Tiên Khiếu của ta tuy cũng là đại thế, nhưng lại giống như một dòng suối nhỏ!"
Ầm! Tại Thần Đình Trung Vực xa xôi, cũng chính là nơi bức tượng khí vận kia tọa lạc, khí vận nơi đó đã xảy ra chấn động kịch liệt.
Trong nháy mắt, mắt Đế Tuấn đảo một vòng, quay đầu bỏ đi, trở lại Thần Đình ở Trung Vực.
Về những xung đột ngầm giữa hai đại Thần Nghiệt tại Trung Vực, Tô Thần hoàn toàn không hay biết.
Tô Thần đứng trên đỉnh núi, quan sát toàn bộ lò lửa khí vận của Trung Vực.
Đế Tuấn chửi ầm lên.
Bản tôn Tô Thần thở dài một tiếng, nhắm mắt lại trong Thanh Sơn Thảo Lư, thu liễm khí tức, giống như đang ngủ say.
Dù Tô Thần có không rõ về Hạo Thiên Thần Quân đến mấy, lúc này cũng có thể đoán được pho tượng thần này chính là thủ bút của lão ta.
"Không đúng."
Vũ Thiên Quân mặt đầy đắng chát, lực lượng Đọa Lạc Thần Đạo hiển hóa ra một tòa hư ảnh thần linh khổng lồ, sợ hãi đưa đám thuộc hạ tinh nhuệ của Thần Đình thoát khỏi chiến trường này.
Đế Tuấn đứng ở biên giới Trung Vực, thần sắc biến ảo khôn lường.
Tô Thần nghi hoặc, cẩn thận thò đầu ra nhìn về hướng Đế Tuấn rời đi.
Toàn thân hắn tỏa ra thần quang đạt đến đỉnh điểm, tựa như một vầng mặt trời tím, không thấy hắn thi triển thủ đoạn gì, cứ thế hung hãn lao thẳng về phía Hạo Thiên.
"Ngươi không phải thật sự cho rằng, nhờ được Thiên La Thần Thượng tiến cử có được danh ngạch vào 【 Tổ Thần Địa 】 là đã có tư cách Nghịch Thiên Cải Mệnh, ngồi cùng mâm với hạng huyết thống cao quý như ta đấy chứ?"
Hắn thật sự nổi giận!
"Nếu như có thể có nhiều hơn nữa thì tốt."
Cũng có thể thấy được đại thế khí vận trong cõi u minh!
"Một phần của Thiên Cung vốn là thuộc hạ của lão!"
"Gieo xuống lúc nào ư?"
Đế Tuấn lộ vẻ trào phúng, cười mỉa mai đầy châm chọc, từ trên cao nhìn xuống Hạo Thiên như nhìn một kẻ đáng thương không biết trời cao đất dày.
"Ngươi tưởng rằng dựa dẫm vào U Nguyệt Tôn Thần là có thể muốn làm gì thì làm trong Sơn Hải Thần Quốc của ta sao?!"
Cũng có những t·iếng n·ổ kinh thiên động địa vang lên.
"Chỉ riêng điểm này thôi, ta đã có thể khép ngươi vào tội c-hết!"
Cái gọi là đại thế khí vận này đối với tu vi của hắn tuy có tác dụng nhưng không quá lớn.
"Thủ đoạn trộm vận này rõ ràng là của Tiên Đạo."
"Sao lại không nhạy nữa rồi!"
Nhìn Trung Vực xa lạ này, trong lòng Tô Thần trào dâng nhiểu cảm khái.
Việc này khiến phân thân Kim Đan của Tô Thần nhìn mà không hiểu ra sao.
Rất nhanh, hắn đã phản ứng lại, thần sắc hiện lên vẻ âm trầm.
Đế Tuấn trêu chọc một hồi, nhưng chiếc la bàn trong tay cứ như tượng đá, mặc cho hắn làm thế nào hay rót thần lực vào cũng vẫn bất động.
Mọi suy đoán trong lòng hắn đều trở thành sự thật, khuôn mặt không còn lấy một giọt máu.
"Khó trách Hạo Thiên Thần Quân có thể nhanh chóng khôi phục lại đỉnh cao chỉ trong thời gian ngắn sau khi trùng sinh, thậm chí còn tiến thêm một bước, trở thành Thần Nghiệt đỉnh cấp!"
Tô Thần tiếp tục bước đi.
Đồng thời.
Lúc này, một thân thực lực hung hãn của hắn vậy mà không cách nào thi triển ra được nữa!"Đây là cái gì!?"
"Hôm nay, ta sẽ đánh cho ngươi tâm phục khẩu phục, để ngươi nhìn cho rõ khoảng cách về huyết mạch giữa các Thần Nghiệt đỉnh cấp!"
Với thủ đoạn của Hạo Thiên Thần Quân, lão ta chẳng cần phải ra tay, chỉ cần tùy ý ban xuống một đạo chúc phúc là đủ để khiến Thiên Cung tan thành mây khói trong nháy mắt.
Dĩ nhiên.
Nhưng nếu có thể dẫn nó vào Ngũ Vực Tiên Khiếu của mình, hắn hoàn toàn có thể đảm bảo năm hạt giống Hóa Thần mà mình chọn trúng đều sẽ bước vào Hóa Thần trong vòng một ngàn năm!
Hạo Thiên lúc này lộ ra nụ cười dữ tợn.
"A."
Đồng thời.
"Với lò lửa khí vận sôi trào kịch liệt thế này, trong một ngàn năm qua, dù Trung Vực có tạo ra một Tiên Quân Đỉnh Cấp hay thậm chí là Chuẩn Tiên, ta cũng không thấy lạ."
Lúc này, trong mắt hai vị Thần Nghiệt đỉnh cấp, những chuyện đó đều không quan trọng.
Đúng lúc này.
Lúc này, hắn gào thét trong lòng.
E rằng Đế Tuấn có nằm mơ cũng không ngờ tới, để có thể quét ngang quần hùng, một bước lên mây và giành lấy cơ duyên lớn nhất trong 【 Tổ Thần Địa 】 hắn đã luôn che giấu thực lực thật sự của mình!"Đế Tuấn, ngươi c·hết chắc rồi!"
"Nhị gia chẳng phải nói, đó chỉ là một thiên kiêu Tiên Đạo xuất thân rễ cỏ, vận khí tốt một chút, không biết dùng thủ đoạn gì mà có được sức mạnh cấp Chuẩn Tín trong ngắn hạn thôi sao?"
Nhưng vì trận pháp này hạn chế, vô số đại thế dâng lên vốn nên để Ngũ Vực cộng hưởng nay bị ép chỉ còn mình Trung Đô độc chiếm, số khí vận đó giống như lửa trong lò, hừng hực sôi trào.
Tuy khả năng cực thấp, nhưng không có nghĩa là không thể.
"Cuộc tranh giành giữa Tiên Đạo và Thần Đạo cũng diễn ra tại Trung Vực!"
Cứ đà này.
"Dù sao cũng là một Tiên Đạo Đại Giới có lịch sử hàng triệu, thậm chí hàng chục triệu năm, không phải là thứ mà Tiên Khiếu mới ra đời chưa đầy một năm của ta có thể so bì..."
Giờ đây khi thật sự có việc cần hắn ra tay, hắn lại dám làm trái kim lệnh, quả thực là không coi Đế Thị Tộc và U Nguyệt Tôn Thần – người ban lệnh bài – ra gì.
Oanh! Ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Hôm nay, hắn sẽ điên một lần, khiến Đế Tuấn phải ngã xuống tại đây, để trút bỏ hết những khuất nhục mà hắn phải chịu đựng từ đám tự xưng huyết thống cao quý này suốt bao năm qua.
"Đáng c·hết!"
"Nói thật cho ngươi biết, tại 【 Tổ Thần Địa 】 kẻ thực sự có thể nhận được truyền thừa đỉnh cấp chỉ có huyết thống cao quý của ba đại thị tộc chúng ta, cái mộng tưởng Bất Khả Ngôn Thần Cảnh của ngươi rốt cuộc cũng chỉ là ảo tưởng mà thôi!"
Cùng với tiếng gào thét bi phẫn đến cực điểm của Hạo Thiên Thần Quân.
"Ha ha!"
"Chuyện gì thế này?"
Cứ thế bước vào Trung Vực.
Hạo Thiên đột nhiên biến sắc.
Đối phương là Thần Nghiệt đỉnh cấp, trong khi chiến lực bản tôn Tô Thần chỉ có thể coi là Tiên Quân Đỉnh Cấp! Khoảng cách giữa hai bên là một trời một vực, đáng lẽ người quay đầu bỏ chạy phải là Tô Thần mới đúng.
Nhưng lỡ như thật sự có một Chân Tiên thì sao?
"Ta phải nghĩ cách mới được!"
Chỉ cần tên Thần Nghiệt đỉnh cấp này t·hiêu r·ụi cả Đông Vực, lùng sục g·iết chóc từng tấc đất một thì sớm muộn cũng tìm được Thanh Sơn nơi Tô Thần ở.
"Hay cho một Hạo Thiên ngươi! Lại dám ngông cuồng đến mức này?"
Phân thân Kim Đan của Tô Thần vừa đuổi tới biên giới Đông Vực và Trung Vực đã thấy một đạo thần ảnh màu tím dừng bước giữa không trung, không ngừng vỗ vỗ vào la bàn trong tay, miệng lẩm bẩm tự nói.
Toàn bộ Thần Đình lập tức bị san thành bình địa.
Cho dù mất đi phương hướng chính xác, nhưng chỉ dẫn lúc đầu chắc chắn vẫn đúng, bản tôn Tô Thần cũng không hề di chuyển vị trí.
"Khó trách Hạo Thiên lại nuôi dưỡng Thiên Cung, để bọn họ thoi thóp tồn tại, hóa ra Thiên Cung cũng là kiệt tác của lão."
"Làm càn!"
"Thần Quân, Thần Quân!"
"Ngươi chỉ là một tên Thần Nghiệt tạp chủng hèn mọn, không thuộc về huyết thống cao quý của ba đại thị tộc, mà lại dám phản kháng một người quý tộc của Đế Thị Tộc như ta, ta thấy ngươi đúng là phát điên rồi."
"Ta chẳng qua chỉ sai ngươi tới Đông Vực tìm một tên Tiên Đạo dư nghiệt, vậy mà ngươi dám không tuân lệnh, thật sự là muốn lật trời rồi!"
"Thật sự là hại khổ chúng ta mà..."
"Ngươi muốn c·hết! Sao dám đối xử với ta như thế?"
"Mới chỉ đường được bao lâu mà đã tịt ngòi thê'này?H
Làm gì có chuyện Thiên Cung và Thần Đình tranh đấu không ngừng.
Tô Thần lập tức thông suốt, nhìn thấu mọi chuyện.
"Ngươi thật sự cho rằng, ba đại thị tộc dùng áp lực cao để thống trị những cường giả Thần Tộc tạp chủng khác chỉ dựa vào thế lực và thực lực áp đảo thôi sao?"
"Thần Nghiệt Tam Mục đã ngã xuống trong tay đối phương, ta tuy mạnh hơn nhiều so với loại phế vật như Tam Mục, nhưng vẫn cần phải vẹn cả đôi đường! Có cách rồi."
Lúc này.
"Sao giờ lại dính dáng đến cả sự tồn tại của Chân Tiên thế này..."
"Sơn Hải Giới bảy ngày."
Tại nơi trung tâm nhất của đại trận lấy Trung Vực làm gốc này, dựng lên một tòa tượng thần nguy nga, đang không ngừng nuốt lấy đại thế khí vận gần như vô tận.
Đây là lần đầu tiên hắn bước vào Trung Vực kể từ sau khi trở về từ Đại Diễn Giói.
Lúc vừa trở về Sơn Hải Giới, Tô Thần còn thắc mắc tại sao đại thế đã đến mà Đông Vực vẫn cằn cỗi như vậy, thậm chí ngay cả một Hóa Thần cũng không sinh ra nổi.
Tô Thần có thể nhìn thấy Thọ Hỏa!
Trong cơ thể hắn lập tức xuất hiện ba đạo Hồn Hoàn, trong chớp mắt đã khóa chặt toàn bộ nguồn sức mạnh Thần Đạo của hắn.
"Muốn c·hết!"
Hai đạo thần ảnh cùng nhau phóng lên trời, một người tỏa ra kim quang chói mắt, người kia lại là tử quang ngập trời, trong khoảnh khắc đã giao thủ hơn trăm hiệp.
Hạo Thiên cuồng nộ.
Hắn cũng không còn kìm nén sát cơ đối với Đế Tuấn nữa.
"Chiếc la bàn Nhị gia ban cho ta này xảy ra vấn đề rồi sao?"
"Không để Trung Vực nhất thống thì sẽ có đại thế khí vận liên tục dâng lên không ngừng, mà cái giá phải trả cũng chỉ là tuổi thọ của Tinh Thần Đại Giới mang tên Sơn Hải Giới này mà thôi..."
Hắn xưa nay vốn tiếc mạng! Nếu Khả Bố Tiên này chỉ là một tên Tiên Quân Đỉnh Cấp tam cảnh nhỏ bé thì mọi chuyện đều dễ nói, ngay cả khi bên cạnh hắn có Chuẩn Tiên tương trợ cũng chẳng sao.
"Thì lấy đâu ra co hội để hạ thủ đoạn với ngươi!"
Hạo Thiên gào thét.
"Tên Thần Nghiệt đỉnh cấp này tại sao lại do dự không tiến?"
"Đế Tuấn!"
"Kỳ quái."
"Không được!"
Với hắn, kẻ không thuộc ba đại thị tộc, dù tu vi cao thâm đạt tới cảnh giới Bất Khả Ngôn thì đã sao? Vẫn cứ là gia nô tôi tớ cho đám huyết thống cao quý bọn hắn mà thôi.
