Sáng sớm, trời còn tờ mờ, Trần Khánh rửa mặt qua loa rồi định đến Chu Viện.
"A Khánh, có chuyện chẳng lành!"
Hàn thị hớt hải chạy đến, mặt cắt không còn giọt máu, "Dượng bị người đánh rồi!"
Trần Khánh khựng lại một chút, hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"
Dương Thiết Trụ xưa nay hiền lành, chưa từng gây gổ với ai, sao lại gặp tai bay vạ gió thế này?
Hàn thị vội vàng nói: "Sáng nay tôi đi Lộ Thủy thị, nghe Vương thẩm ở ngõ Bách Hoa kể lại, đại cô dẫn dượng về nhà gia gia rồi."
"Tôi đến đó xem sao."
Trần Khánh nhanh chân xuống thuyền, bước chân vô thức tăng tốc.
Vừa rẽ vào phường Sài Ngư, đã nghe thấy tiếng nức nở nghẹn ngào từ trong sân khu nhà cũ vọng ra.
Cửa sân mở toang, Dương Thiết Trụ ngồi bệt trên bậc thềm, mắt trái sưng húp không mở ra được, khóe miệng còn vương vết máu. Đại cô Trần Kim Hoa nắm chặt khăn tay, không ngừng lau nước mắt.
Nhị thẩm đang bôi thuốc lên trán cho dượng, miệng lẩm bẩm "Đúng là nghiệp chướng".
Ông cụ Trần ngồi xổm bên cối xay, "cộp cộp" rít thuốc lào, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây khô trong làn khói.
"Gia gia, đại cô, nhị thẩm..."
Trần Khánh bước vào chào hỏi.
Ông cụ Trần liếc nhìn Trần Khánh, không nói gì.
Trần Khánh đến trước mặt Dương Thiết Trụ, hỏi: "Dượng, rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
Dương Thiết Trụ né tránh ánh mắt Trần Khánh, đáp: "Người của Hắc Thủy bang để ý đến Huệ Nương, muốn bỏ tiền cho nó lên phủ thành học nghề ở Noãn Ngọc phường... Bảo là học xong sẽ kiếm được nhiều tiền."
Ông ngập ngừng, vô thức xoa xoa vết thương trên mặt, "Tôi với mẹ nó... không đồng ý, bọn chúng liền... liền động tay động chân..."
"Chỉ lần này không đồng ý thôi sao?"
Trần Khánh nhớ trước đây từng thấy Dương Thiết Trụ bị thương, gặng hỏi: "Dượng, trước đó bọn chúng có gây sự không?"
Dương Thiết Trụ cứng người, môi run rẩy mấy lần, cuối cùng ủ rũ cúi đầu, "Mấy hôm trước ở Lộ Thủy thị, Huệ Nương đi thu tiền cá giúp tôi, Báo Ca của Hắc Thủy bang đến, buông lời trêu ghẹo, tôi không nhịn được, xô đẩy một tên trong bọn chúng... Lúc đó bị đạp mấy cái, lại có bà con lối xóm ở đó, Báo Ca bỏ lại lời rồi đi... Tôi cứ tưởng tránh mặt là xong... Ai ngờ bọn chúng...”.
Ông nói không nên lời, giọng càng nhỏ dần.
Trần Khánh hiểu ra, đây là trả thù và dằn mặt.
"Học hành gì chứ? Rõ ràng là muốn bán vào kỹ viện!" Trần Kim Hoa đột nhiên thét lên, rồi lại ôm mặt khóc nức nở.
"Chị họ đâu?" Trần Khánh nhìn quanh, không thấy bóng dáng Dương Huệ Nương.
Nhị thẩm hạ giọng: "Đang trốn ở nhà vải, từ hôm qua đến giờ không ăn không uống gì, mắt sưng húp như hai quả đào...".
Đang nói chuyện, ngoài sân vang lên tiếng ồn ào.
"Cha, con và Tiểu Hằng về rồi."
Nhị thúc Trần Văn dẫn Trần Hằng vội vã chạy vào.
"A Hằng."
Trần Kim Hoa như vớ được cọc, nhào tới túm chặt lấy tay áo Trần Hằng, "Con quen biết nhiều người, có cách nào giúp không? Huệ Nương mà bị bọn chúng bắt đi thì đời nó coi như xong!"
"Đại tỷ, tỷ bình tĩnh đã..."
Nhị thẩm vội đỡ Trần Kim Hoa đang xiêu vẹo.
Nhị thúc ưỡn thẳng lưng: "Tiểu Hằng tập võ ở võ quán bao lâu nay, chắc cũng có chút quan hệ."
Trần Hằng cảm nhận được ánh mắt nóng rực của mọi người, cổ họng nghẹn ứ mấy lần: "Chuyện này... Để con nghĩ cách, mấy sư huynh ở võ quán cũng có người làm việc ở các bang phái lớn, con hỏi thử xem..."
Giọng anh càng lúc càng nhỏ, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Mấy sư huynh đệ ngày thường hay uống rượu hoa, gặp chuyện này chắc là tránh còn không kịp.
Còn bản thân anh... Mấy tên liều mạng của Hắc Thủy bang, đâu phải loại đối thủ mà anh có thể ứng phó bằng mấy trận tỉ thí điểm đến là dừng ở võ quán.
Ông cụ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, gõ mạnh điếu cày xuống cối xay: "A Hằng, chuyện này không phải trò đùa, người của Hắc Thủy bang..."
"Gia gia cứ yên tâm."
Trần Hằng cố trấn tĩnh, giọng vô thức lớn hơn: "Đại sư huynh ở Quảng Xương võ quán là cao thủ Khấu Quan ba lần, chút mặt mũi này bọn chúng chắc chắn phải nể!"
Nói rồi anh đứng lên, "Con đi tìm người ngay."
Quay người đi, Trần Khánh thấy tay Trần Hằng run rẩy không kiểm soát trong tay áo.
Sau khi Trần Hằng đi, trong sân lại chìm vào im lặng.
Nhị thẩm gượng cười: "Đại tỷ, tỷ cứ thoải mái tinh thần, Tiểu Hằng nhất định có thể..."
Trần Kim Hoa ngơ ngác gật đầu, nước mắt lặng lẽ lăn dài.
Trần Khánh nhíu mày, anh luôn cảm thấy Trần Hằng chưa hẳn đáng tin.
...
Quảng Xương võ quán.
Trần Hằng nặng nề lê bước về võ quán, vẻ mặt u sầu.
"Trần sư đệ!"
Một thanh niên vạm vỡ mặc đồ luyện công màu nâu tiến đến, thân thiết khoác vai anh, "Đêm nay thuyền hoa Nam Hà mới đến mấy em, dáng dấp..."
Mao sư huynh nháy mắt, ngón tay vẽ những đường cong mập mờ trên không trung, "Nghe nói còn có màn múa xoáy nước."
Trần Hằng miễn cưỡng nhếch mép.
Nếu là ngày thường, anh đã sớm hùa theo cười vang, nhưng giờ phút này tiếng cười kia như đao đâm vào màng nhĩ, cổ họng khô khốc, "Mao sư huynh... Huynh có biết gì về Hắc Thủy bang không?"
"Hắc Thủy bang? Cái tên này lạ hoắc, chắc là đám tép riu mới nổi lên thôi?"
Mao sư huynh gãi gãi râu quai nón, khạc nhổ một bãi nước bọt, "Ở Cao Lâm huyện này ngày nào chả có bang phái nổi lên, biết đâu ngày mai đã chìm xuống cho rùa ăn rồi."
Trần Hằng nuốt khan, kể lại sự tình.
"Việc này..."
Mao sư huynh đột nhiên hạ giọng, ngó nghiêng trái phải rồi kéo anh đến dưới gốc hòe già, "Lâm sư huynh chẳng phải đang làm việc ở Huyết Hà bang sao? Để ta hỏi giúp cho."
"Thật á?"
Mắt Trần Hằng sáng lên.
Lâm sư huynh là đệ tử tinh anh của võ quán, tu vi Ám Kình đại thành.
Với thực lực của Trần Hằng, rất khó hòa nhập vào cái vòng này, nên căn bản không có cơ hội nói chuyện.
Mao sư huynh vỗ vai anh, rồi đi tìm Lâm sư huynh.
Ước chừng nửa nén hương sau, Mao sư huynh quay lại.
"Trần sư đệ này."
Mao sư huynh xoa xoa tay, mày nhíu lại thành chữ "Xuyên", "Lâm sư huynh bảo Hắc Thủy bang tuy mới lập, nhưng lại có chỗ dựa lớn..."
Chỗ dựa lớn!?
Lưng Trần Hằng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
"Nhưng mà..." Mao sư huynh đổi giọng, "Đã là sư huynh đệ đồng môn, Lâm sư huynh bằng lòng dẫn cậu đi một chuyến, chỉ cần cho chút phí trà nước là được.".
Nói rồi, anh ta dùng ngón trỏ và ngón cái vuốt nhẹ.
"Bao nhiêu?" Giọng Trần Hằng căng thẳng.
Mao sư huynh xòe hai ngón tay: "Hai mươi lượng. Bậc cao thủ như Lâm sư huynh, người thường có bưng bạc đến cũng chưa chắc mời được đâu!"
"Hai... hai mươi lượng?" Trần Hằng suýt cắn phải lưỡi.
Vẻ mặt Mao sư huynh nhạt đi vài phần: "Không nỡ à? Ngưỡng cửa của Noãn Ngọc phường còn cao hơn thế nhiều."
"Tôi... Tôi phải về nhà bàn bạc đã." Trần Hằng khô khốc nói.
Mao sư huynh hừ nhẹ một tiếng, lúc quay người vạt áo luyện công vung lên một đường sắc lẹm: "Lâm sư huynh bận lắm, trưa mai phải có tin chính xác, quá hạn không đợi."
Đợi bóng dáng kia khuất dạng ở cuối hành lang, Trần Hằng như quả bóng xì hơi, ngồi bệt xuống đất.
Biết ăn nói thế nào với gia gia, đại cô đây!?
Trần Hằng vẻ mặt cầu xin, "Tối nay đừng về nhà vội, kéo được lúc nào hay lúc ấy."
...
Buổi chiều, Trần Khánh tìm đến Từ Thành Phong của Lão Hổ bang.
Từ Thành Phong nhiệt tình hỏi: "Hôm nay Trần huynh đệ tìm tôi có việc gì?"
Trần Khánh trước mặt là cao thủ đạt Minh Kình, nếu ở mấy bang phái nhỏ như bọn họ thì cũng có thể làm đầu lĩnh.
Trần Khánh đi thẳng vào vấn đề: "Tôi muốn nghe ngóng về nội tình của mấy bang quanh đây."
Tay Từ Thành Phong cầm chén trà khựng lại, bọt trà trong chén tạo nên một vòng sóng nhỏ, "Ồ? Trần huynh đệ hứng thú với bang nào?"
Trần Khánh tùy tiện kể mấy cái tên, "Hắc Thủy bang, Cự Hùng bang..."
Từ Thành Phong thao thao bất tuyệt giới thiệu, đến khi nhắc đến Hắc Thủy bang, Trần Khánh không lộ vẻ gì trên mặt, nhưng trong lòng thầm lưu ý.
"Hắc Thủy bang này là đám mới nổi ở ngõ Bách Hoa, quân số tầm hai mươi người, có ba cao thủ Minh Kình trấn giữ, bang chủ Giang Huy Minh Kình đại thành, nghe đâu sắp đạt đến Ám Kình."
Từ Thành Phong nói, trên mặt lộ vẻ khinh thường pha lẫn kiêng ky, "Đám này mới nổi mà ra vẻ quá, làm ăn cũng bá đạo nữa."
"Nghe nói là muốn dựa hơi đám nội thành, giờ còn ngang nhiên cướp đoạt dân nữ, định mang lên phủ thành tiêu thụ à? Còn 'làm vài chuyến'? Nếu thật có núi lớn chống lưng, ai thèm vớt loại tiền bẩn này? Cái gốc gác này, sâu lắm đấy!"
Từ Thành Phong đột nhiên hạ giọng, "Hay là Trần huynh đệ muốn tìm bang phái để đầu quân?"
Anh ta xoa xoa hai bàn tay, lộ vẻ ngầm hiểu lẫn nhau.
Năm nay chuyện võ sư và bang phái tìm đến nhau quá thường rồi.
Trần Khánh khoát tay, "Từ huynh nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ hỏi cho vui thôi."
Từ Thành Phong rõ ràng không tin Trần Khánh, nhỏ giọng nói: "Nếu Trần huynh đệ muốn tìm bang phái để đầu quân, chi bằng đến Lão Hổ bang của tôi, đãi ngộ chắc chắn hậu hĩnh hơn bọn họ nhiều."
Trần Khánh gật gù, qua loa đáp: "Tôi sẽ cân nhắc."
Từ Thành Phong cười hắc hắc không nói gì thêm, có những lời chỉ cần chạm đến là được.
Sau khi hàn huyên vài câu, Trần Khánh đứng dậy cáo từ.
Qua lời Từ Thành Phong, Trần Khánh dò hỏi được vài thông tin về các bang phái ngoại thành.
Hơn hai mươi bang phái rối như tơ vò, đằng sau đều có thế lực quyền quý nội thành chống lưng.
Trong đó, Huyết Hà bang, Thiết Thủ bang là đám làm việc không biết xấu hổ, còn mấy bang mới nổi chưa vững như Hắc Thủy bang, dù có người chống lưng thì căn cơ cũng nông cạn.
Xem ra lần này phải cẩn thận, không được để lộ sơ hở.
