Trần Khánh đứng dậy, đẩy cửa phòng bước ra sân, đến bên giếng khơi, kéo một thùng nước mát lạnh để rửa mặt.
Trong tiếng nước rào rào, Hàn thị xách giỏ thức ăn từ ngoài sân bước vào, "A Khánh, sáng nay có hai nhóm người đến, đều nói là mang đồ đến cho con."
Vừa nói, nàng vừa lấy ra từ trong giỏ một bọc nặng trĩu và một bình sứ trắng nhỏ, "Đây, cái bọc này là quản sự Trình gia đưa tới, còn cái bình sứ này... Người đưa nói là sư đệ Giang Dương gửi."
"Ồ?"
Trần Khánh có chút bất ngờ, nhận lấy đồ, quay người vào phòng.
Mở bọc ra, bên trong là một xấp ngân phiếu dày cộp - chùng ba trăm lượng, bên cạnh còn xếp hai mươi viên Huyết Khí hoàn tròn trịa, mượt mà.
Trần Khánh hiểu ra, đây là Trình gia hậu tạ vì chuyện hắn liều mạng hôm qua.
Dù sao Trình gia có ơn với mình là thật, nhưng ân tình nào rồi cũng có ngày trả hết.
Sau chuyện này, Trình gia chắc chắn sẽ càng coi trọng hắn hơn.
Còn về chiếc bình sứ trắng nhỏ kia, miệng bình được nút kín bằng bông mềm, bên trong đựng ba viên Huyết Khí hoàn phẩm chất tương tự.
"Giang Dương này cũng là người thông minh.”
Trần Khánh nhìn chiếc bình sứ trong tay, lập tức hiểu ý Giang Dương.
Hắn cẩn thận cất ngân phiếu, còn Huyết Khí hoàn thì kiểm tra kỹ lưỡng, xác nhận không có vấn đề gì mới dám dùng.
Thu dọn mọi thứ xong xuôi, Trần Khánh mới ra ngoài, đến Chu Viện.
"Trần sư huynh sớm!"
"Trần sư huynh!"
Trên đường đi, các đệ tử nhao nhao nhiệt tình chào hỏi, trong giọng nói có thêm mấy phần thân cận chân thành so với trước kia.
Trần Khánh gật đầu đáp lại, đi về vị trí của mình.
"Trần sư huynh!"
Tống Vũ Phong nhanh chân chạy tới, hạ giọng, vẻ mặt khâm phục, "Chuyện huynh đối quyền ở bến Miếu Nương Nương hôm qua, trong nội viện đồn ầm lên rồi! Điền Diệu Tông kia cũng coi là có tiếng cứng đầu, không ngờ lại bị huynh đánh cho tơi tả..."
Hắn lo lắng nhìn Trần Khánh từ trên xuống dưới, "Có bị thương gân cốt gì không?”
Trần Khánh bình thản nói: "Không sao, chỉ là chút vết thương nhỏ thôi."
Thảo nào các sư huynh đệ trong nội viện đối với hắn nhiệt tình như vậy.
Tất cả là vì Trần Khánh hôm qua đã ra tay giúp Trình gia.
Ai mà không mong muốn sống sót, trong thời khắc quan trọng, có người không chút do dự đứng ra, không tiếc cả tính mạng chứ?
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt."
Tống Vũ Phong thở phào nhẹ nhõm, rồi nhìn quanh, ghé sát lại gần hơn, "Nhưng mà sư huynh, hôm qua trong nội viện cũng có chuyện lớn! Người của Chu gia... đến đón sư phụ, động tĩnh không nhỏ."
"Chu gia!?"
Trần Khánh nghe vậy, trong lòng khẽ động, hỏi: "Người của Chu gia tìm sư phụ làm gì?"
Chu gia là một trong năm đại gia tộc quyền thế nhất Cao Lâm huyện, gốc rễ sâu dày, nghe đồn ngay cả huyện lệnh cũng phải kiêng dè.
Gần đây họ còn ra sức chiêu mộ môn khách, thế lực một thời không ai sánh bằng.
Tống Vũ Phong lắc đầu, vẻ mặt mờ mịt: "Cụ thể thì không rõ. Lúc đó ta đang luyện quyền, chỉ nghe thấy trong phòng sư phụ có tiếng 'Phanh' một tiếng đập bàn rất lớn. Sau khi người của Chu gia đi rồi, sắc mặt sư phụ... khó coi lắm."
Trần Khánh nhíu mày.
Cao Lâm huyện này, vốn có Đô Úy phủ duy trì sự cân bằng mong manh.
Bây giờ Đô Úy trọng thương, cán cân đã nghiêng ngả.
Việc thế lực của Đô Úy bị thanh trừng trước đây chính là do phe cánh đấu đá lẫn nhau. Lần này Chu gia đến, chẳng phải là muốn lôi kéo sư phụ nhập bọn, sư phụ không muốn nên mới xây ra xung đột?
Thôi, nghĩ cũng không ra.
Hắn suy tư một lát, tạm thời gạt bỏ lo lắng, hỏi ngược lại: "Còn ngươi? Luyện tập thế nào rồi?"
Tống Vũ Phong hít sâu một hơi, trong mắt bừng lên ý chí chiến đấu, "Khí huyết đã sung mãn! Chắc mấy ngày nữa thôi, ta sẽ Khấu Quan lần đầu!"
Trần Khánh vỗ vai hắn, "Tốt! Cứ vững vàng, toàn lực ứng phó."
"Đa tạ sư huynh! Ta nhất định không phụ kỳ vọng!" Tống Vũ Phong siết chặt nắm đấm.
Thời gian thấm thoắt trôi qua.
Ban ngày Trần Khánh ở Chu Viện tu luyện Thông Tí Thung Công, tối về nhà thì khổ luyện Điếu Thiềm Kình.
Bất giác ba tháng đã trôi qua, thời tiết cũng sang đầu đông.
Vì sắp đến cuối năm, tình hình Chu Viện có phần biến động, có thêm mấy đệ tử mới, cũng có không ít đệ tử cũ rời đi.
Ngay cả Văn Hân cũng thu dọn hành lý ra đi, nghe nói được Lưu Tiểu Lâu mời chào, cùng nhau đầu quân cho Chu gia.
Trong viện càng trở nên vắng vẻ.
Tiến trình của Trần Khánh lại chưa từng dừng lại, đặc biệt là « Điếu Thiềm Kình », sau bao ngày khổ luyện, cuối cùng cũng đạt tới đệ nhị cảnh.
【 Mệnh cách: Thiên Đạo Thù Cần, tất có tạo thành 】
【 Thông Tí Thung Công đại thành (7356/10000): Một ngày mười luyện, Thiên Đạo Thù Cần, ba năm viên mãn, năm năm đăng phong tạo cực 】
[ Thông Tí Quyền đại thành (5169/10000): Một ngày mười luyện, Thiên Đạo Thù Cần, ba năm viên mãn, năm năm đăng phong tạo cực ]
【 Tật Phong đao pháp đại thành (826/10000): Một ngày mười luyện, Thiên Đạo Thù Cần, ba năm viên mãn, năm năm đăng phong tạo cực 】
【 Điếu Thiềm Kình đại thành (1717/5000): Một ngày mười luyện, Thiên Đạo Thù Cần, ba năm viên mãn 】
Đối với Trần Khánh, mọi thứ chỉ cần làm từng bước, tu luyện tới Hóa Kình chỉ là vấn đề thời gian.
Mà Điếu Thiềm Kình có tất cả ba cảnh, viên mãn chính là Đệ Tam Cảnh.
Gió lạnh buốt giá, các đệ tử trong viện nhao nhao mặc thêm áo chống rét.
Trần Khánh đứng vững như bàn thạch trên cọc gỗ, hít thở, làn khói trắng phả ra như dải lụa.
"Tin lớn! Tin quan trọng!"
Một đệ tử như cơn lốc từ ngoài viện xông vào, thở không ra hơi hô: "Tùng Phong võ quán! Cao Thịnh! Hắn... hắn muốn Khấu Quan xung kích Hóa Kình!"
Oa --!
Cả Chu Viện như nồi nước sôi bùng nổ! Trên mặt các đệ tử trong nháy mắt hiện lên vẻ kinh ngạc và khó tin!
Hóa Kình!
Đó là đỉnh cao võ đạo mà bọn họ ngưỡng vọng, một khi thành công, chẳng khác nào cá chép vượt vũ môn, lập tức trở thành thượng khách được các thế lực lớn tranh nhau chiêu mộ, cả đời vinh hoa phú quý dễ như trở bàn tay.
"Cao Thịnh của Tùng Phong võ quán kia? Hắn... hắn lại có thiên tư như vậy? Võ khoa mới qua bao lâu chứ!"
"Trời ạ! Nếu hắn thành công, chẳng phải Tùng Phong võ quán một môn ba Hóa Kình?"
"Có thành công được không? Nghe nói cửa ải Hóa Kình hung hiểm vạn phần, bao nhiêu thiên tài đều gãy gánh giữa đường, có người xung kích ba bốn lần mới thành..."
"..."
Tiếng bàn luận xôn xao như thủy triều lan tràn, các đệ tử trao đổi ánh mắt, vẻ lo lắng khó giấu.
Tùng Phong võ quán và Chu Viện có thâm thù, Tần Liệt chính là bại dưới tay Cao Thịnh.
Nếu người này thật sự đột phá Hóa Kình, đối với các đệ tử Chu Viện mà nói, chẳng khác nào có thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu.
Tôn Thuận im lặng tiếp tục đánh cọc, động tác nặng nề hơn bình thường.
Chu Vũ cau mày, sắc mặt ngưng trọng.
Trịnh Tử Kiều miễn cưỡng đùa vài câu với tùy tùng, nhưng vẻ hâm mộ và ghen tị trong đáy mắt khó che giấu, rồi cũng mất hứng thú nói chuyện, tỏ vẻ thờ ơ.
La Thiến thì nhanh chóng gọi người đệ tử báo tin đến trước mặt, thấp giọng dặn dò hắn đi tìm hiểu thêm.
"Hóa Kình..."
Trên cọc gỗ, Trần Khánh chậm rãi thở ra một ngụm bạch khí dài.
Hắn đã không còn xa cánh cửa kia nữa.
Cả buổi chiều, Chu Viện chìm trong bầu không khí căng thẳng và nóng bỏng.
Đến tận khi mặt trời ngả về tây, người đệ tử đi dò la tin tức mới thở hổn hển chạy về, trên mặt mang theo vẻ cổ quái như trút được gánh nặng: "Có tin! Cao Thịnh... hắn xung kích Hóa Kình, thất bại!"
Hô ——
Như một tảng đá vô hình bị dỡ bỏ, trong nội viện vang lên tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Cao Thịnh thất bại, đối với các đệ tử Chu Viện mà nói, không nghi ngờ gì là một tin tốt tạm thời.
Nhưng sự nhẹ nhõm ngắn ngủi thoáng qua rồi biến mất, nỗi lo lắng sâu sắc hơn lại trỗi dậy trong lòng mọi người.
Khấu Quan lần đầu vốn đã mong manh, có kinh nghiệm lần này, lần sau, lần sau nữa thì sao?
Biết đâu một lần nào đó hắn sẽ thành công?
Tôn Thuận thần sắc có chút phiền muộn, "Hóa Kình đâu có dễ dàng như vậy.”
Trước đây hắn cũng từng thử Khấu Quan ba lần, cuối cùng không thành công, mà còn làm tổn thương khí huyết, dẫn đến hai tháng không thể luyện võ.
Không chỉ Tôn Thuận, sắc mặt của các đệ tử Ám Kình khác cũng mang vài phần phức tạp.
Họ lo lắng nhiều hơn cho tiền đồ của chính mình.
Ngay cả Cao Thịnh thiên phú hơn Tần Liệt còn thất bại, vậy họ còn cơ hội không?
