Logo
Chương 16: Ngươi chính là cái kia Kuro? !

Loguetown thuộc Đông Hải, theo lý thuyết thuộc quyền quản lý của chỉ bộ Đông Hải. Tuy nhiên, Smoker lại bị điều đến đây, đơn giản là đóng quân tại cửa ngõ Đông Hải, gần Đại Hải Trình, cũng coi như ngăn chặn khả năng hải tặc Đông Hải tiến vào Đại Hải Trình.

Biển yếu nhất ư?

Biển yếu nhất mà lại sinh ra Hải Tặc Vương và anh hùng hải quân?

Chỉ có trời mới biết đám hải tặc Đông Hải ra khơi có thể gây ra chuyện gì ở Đại Hải Trình.

Ví dụ như trở thành Tứ Hoàng thứ năm chăng?

Nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì đến Clow.

Giờ hắn chỉ muốn trở thành một hải quân tầm thường, không nổi bật cũng không tệ hại. Dù sao lần này hắn không thể trốn thoát khỏi bản bộ, vậy thì thay đổi phương thức vậy.

Có thể quay về thì tốt, không được thì hắn cũng có cách.

Ví dụ như hắn rất ngưỡng mộ một người.

Người có cùng danh hiệu với Garp, Thiết Quyền Fullbody, Thượng úy hải quân bản bộ. Gã ta nhởn nhơ ở Đông Hải, không được bản bộ coi trọng, ngày thường chỉ bắt vài tên tiểu hải tặc, hẹn hò ăn uống với gái đẹp, cuộc sống vô cùng dễ chịu.

Một tấm gương sáng!

Trong văn phòng.

Clow nhìn thấy Smoker, Smoker cũng thấy Clow.

"Tạm thời chưa có tàu của bản bộ đến, cậu đi nhờ tàu trưng binh của bản bộ vậy. Dù sao cậu chỉ có một mình, bản bộ không thể phái tàu chiến riêng vì cậu được, hiểu chứ."

"Hiểu quá đi chứ."

Clow thậm chí còn rất vui mừng.

Chuyện tốt mà!

Chứng tỏ bản bộ không coi trọng hắn!

Smoker ngạc nhiên nhìn, không đúng, đám hải quân lập được đại công, ai nấy đều đắc chí hăng hái, hiếm khi gặp được một người không màng danh lợi như vậy.

"Một điếu không?"

Smoker đưa xì gà.

Clow nhướn mày, nhận lấy, hơ nóng đầu xì gà bằng diêm rồi mới châm lửa.

Hắn đã muốn thử xì gà từ lâu rồi.

Trước kia vì muốn kín đáo, không dám ngậm xì gà, với lại cấp bậc chưa tới. Giờ lên Chuẩn úy rồi thì có thể đổi thuốc lá sang xì gà.

Hải quân mà không hút xì gà thì không có linh hồn!

"Hàng tốt, không hổ là Thượng tá bản bộ." Clow tán thưởng.

Smoker không để ý đến hắn, rút hồ sơ của Clow ra xem.

Rushiru Clow, năm nay hai mươi bốn, mười bốn tuổi vào chi bộ 153, sau mười năm làm hải quân thì thăng lên Tào trưởng. Gần đây, vì chuyện Monca và một tên tội phạm bị treo thưởng sáu triệu, mới được lên Chuẩn úy, đồng thời được bản bộ triệu tập bồi dưỡng.

Trong báo cáo, Clow được đám hải quân chi bộ 153 rất tôn sùng.

Rất bình thường.

Đó là cảm nhận của Smoker.

"Cậu bắt được băng hải tặc Krieg? Vận may không tệ."

"Không phải tôi bắt, khi chúng tôi đến Baratie thì đã có một hải tặc khác đánh bại băng Krieg rồi, chúng tôi chỉ nhặt nhạnh chút lợi lộc thôi."

Clow vội phủ nhận.

Đùa à, một hải tặc khét tiếng mười bảy triệu, hắn không muốn bắt đâu.

Dù sao người ta đã bắt rồi, thưởng gì đáng có sẽ không thiếu, nhưng công lao thì hắn không cần.

Smoker gật đầu, "Nhìn cậu cũng không có thực lực đó, nhưng được cái thật thà, tốt, hải quân nên có dáng vẻ của hải quân."

Hắn đặt hồ sơ xuống, nói: "Hai người đi cùng cậu là ai?"

"Họ à, họ là những thanh niên có chí hướng theo đuổi Chính Nghĩa Biển Cả, tôi định giới thiệu họ vào hải quân. Anh làm phiền nhận giúp hồ sơ của họ luôn đi."

Vốn định nói chuyện này, Clow đưa luôn hai bộ hồ sơ đã chuẩn bị sẵn cho Smoker.

Hắn là Chuẩn úy chỉ bộ, không có quyền chiêu mộ thuộc hạ trực tiếp, chỉ có thể nhờ Smoker làm thay.

"Cậu bé thấp bé kia tên là Flo Rida, người đảo Gall Mauro, đừng thấy nhỏ con vậy thôi chứ đã trưởng thành rồi, có một trái tim hướng về hải quân."

"Còn người kia tên là Kuro, anh không biết cậu ta thảm đến mức nào đâu…"

Clow lặp lại lý do thoái thác mà trước đây đã nói với Cass.

"Kuro? Cái tên này…"

Smoker nhìn hai bộ hồ sơ, cau mày, "Có phải Kuro kia không?"

Clow gật đầu: "Đúng, chính là Kuro trùng tên với hàng trăm người tên Kuro kia, quá bi thảm, tôi không nỡ nhìn thẳng."

"Không phải, ý tôi là… Kuro kia."

"?"

Còn có Kuro nào nữa?

Clow nghiêng đầu, còn đang nghỉ hoặc thì bên ngoài vang lên một tiếng kinh ngạc rất lớn.

"Kuro! Anh là Kuro kia sao!"

Trong thao trường hải quân, Tashigi mặt mày kinh ngạc nhìn chằm chằm Kuro.

Kuro vô thức cảnh giác.

Lộ rồi?

Vừa nãy họ đang tán gẫu với Cass, tiện đường xem hải quân Loguetown thao luyện thường ngày, kết quả một tiếng gọi. của Cass đã thu hút sự chú ý của nữ hải quân cầm kiếm kia.

"Chết tiệt, đây là Loguetown, nếu thật sự bị lộ thì Clow cũng chưa chắc cứu được mình, không còn cách nào…"

Hắn thu liễm khí tức, chuẩn bị thừa cơ đào tẩu.

Tashigi kích động chạy tới: "Anh là Kuro được Mắt Ưng ca tụng là có thể tranh đoạt ngôi vị của anh ta sao?!"

"?"

Kuro ngớ người, "Cô nói cái gì?"

"Chính là Kuro được so sánh với Mắt Ưng, được Mắt Ưng cho rằng có tư cách tranh ngôi đệ nhất Kiếm Sĩ Thế Giới đó!"

Kuro ngơ ngác, chỉ vào mình: "Tôi, là Kuro đó sao?"

Sao chính hắn lại không biết nhỉ?

Kuro vội xua tay: "Cô nhầm rồi, người đó là…"

"Khụ!"

Trên lầu vọng xuống một tiếng ho khan.

Kuro ngước lên nhìn, thấy trên cửa sổ một tòa nhà, Clow và Smoker đang nhìn xuống, đặc biệt là Clow, ánh mắt mang ý cảnh cáo.

"Vâng, người đó chính là tôi." Kuro lập tức nói.

"Thật là anh à, hải quân Đông Hải, không sai, anh cũng là người Đông Hải."

Tashigi reo lên một tiếng, bỗng nhiên mặt nghiêm lại, rút kiếm ra: "Xin hãy cho tôi được tỉ thí!"

"Hả?"

Kuro nhìn thanh kiếm trong tay Tashigi, cứng đờ một lúc, thốt ra một câu: "Tôi không biết dùng kiếm."

"Anh chê tôi quá yếu sao?"

Nghe vậy, sắc mặt Tashigi ảm đạm xuống, "Quả nhiên, tôi vẫn chưa đủ tư cách."

"Không phải, tôi thật sự không biết dùng kiếm." Kuro giải thích.

"Không cần nói nữa, Kuro tiên sinh."

Tashigi hai tay cầm kiếm, nghiến răng nói: "Tuy tôi không mạnh, nhưng tôi có một trái tim Kiếm Sĩ. Kuro tiên sinh, nếu anh không tỉ thí với tôi, tôi sẽ cưỡng ép đấy!"

Nàng hai tay cầm kiếm, vung một nhát chém xuống.

Kuro vội né tránh, luống cuống nói: "Tôi thật sự không biết dùng kiếm mà!"

"Tôi nhất định sẽ ép anh phải rút kiếm, để anh thừa nhận tôi!".

Tashigi nghiến chặt răng, liên tục vung kiếm, khiến Kuro không ngừng né tránh.

"Đáng ghét, cô coi tôi dễ bắt nạt lắm sao!"

Đến con người đất còn có ba phần lửa, huống chi là hải tặc Kuro mới lên bờ không lâu, hắn né được một nhát kiếm, thân hình biến mất tại chỗ, chỉ còn lại một chiếc vali bị mở tung.

Năm đạo đao quang sắc bén, lao thẳng đến Tashigi.

Keng!

Móng vuốt mèo phủ lưỡi đao găm vào kiếm của Tashigi, lực lượng khổng lồ khiến Tashigi lùi lại mấy bước, nàng lộ vẻ vui mừng, "Cuối cùng anh cũng rút kiếm rồi à, vũ khí thật kỳ lạ, cũng chính nhờ loại vũ khí này mà Mắt Ưng thừa nhận anh sao, Kuro tiên sinh."

"Cô không nghe lời phải không, vậy thì để tôi cho cô một bài học!"

Kuro giơ năm ngón tay về phía Tashigi, lạnh lùng nói.