Tòa thành, phòng trên lầu hai.
Ike Hioso đang kiểm tra sức khỏe cho Kuroba Kaito.
“Có thấy run sợ không?”
“Không.”
“Cơ bắp không bị co giật, không khó thở chứ?”
“Ừm...”
“Thời gian không nhiều, đưa nhiệt kế cho tôi…”
“Đây…”
“Da dẻ bình thường, nhiệt độ cơ thể ổn định, quai hàm hơi tê, mí mắt sụp xuống… Có phải thấy cơ bắp rã rời, đau nhức không?”
“Đúng vậy…”
Thấy Ike Hioso thao tác nhanh nhẹn và chuyên nghiệp, Mamiya Mitsuru quyết định chờ xem sao. Nếu đi tìm bác sĩ, anh sẽ mô tả rõ tình hình, rồi mang thuốc về luôn cho tiện.
“Nhịp tim không có gì bất thường…” Ike Hioso bỏ ống nghe xuống, ghi chép vào một cuốn sổ.
Nhìn vẻ nghiêm túc của Ike Hioso, Kuroba Kaito tò mò hỏi: “Cậu học y à?”
“Tôi học thú y.” Ike Hioso không ngẩng đầu lên đáp.
Kuroba Kaito đơ người: “Thú… thú y?”
Sau khi ghi xong, Ike Hioso gấp sổ lại: “Nhưng tôi đoán được tình trạng của cậu là thế nào rồi.”
Mắt Kuroba Kaito sáng lên: “Tôi bị sao?”
Ike Hioso cất bút: “Do trúng độc tố tế bào…”
Kuroba Kaito lại cứng đờ.
Độc tố tế bào… Chẳng phải thường có trong nọc rắn sao?
Tuy không rành lắm về các loại độc tố tế bào, nhưng cậu biết nọc rắn biển phần lớn chứa độc tố này. Triệu chứng khi bị rắn biển cắn có lẽ vẫn còn nhớ mang máng:
Sau khi bị rắn biển cắn, trong vòng 30 phút, thậm chí 3 tiếng đồng hồ, nạn nhân thường không có triệu chứng rõ ràng, dễ khiến người ta lơ là…
Thực tế, nọc rắn biển ngấm vào cơ thể rất nhanh. Triệu chứng đầu tiên là cơ bắp rã rời, đau nhức, mí mắt sụp xuống, quai hàm tê cứng, hơi giống bệnh uốn ván…
Đồng thời, tim và thận cũng bị tổn thương nghiêm trọng. Nạn nhân có thể tử vong trong vài tiếng đến vài ngày…
Nọc rắn! Nọc rắn!
“Xem ra cậu cũng biết độc tố tế bào là gì.” Ike Hioso thấy sắc mặt Kuroba Kaito liên tục thay đổi, liền trấn an: “Nhưng đừng lo, chỉ một chút thôi. Hiện tại có vẻ tim và thận chưa bị tổn hại gì, nghỉ ngơi chút là khỏe.”
Kuroba Kaito lập tức kích động nhảy dựng khỏi giường.
“Ra ngoài! Mau ra hết ngoài cho tôi!”
Rầm!
Cánh cửa phòng đóng sầm lại.
Mamiya Mitsuru và người làm vườn Tabata Katsuo đúng ngơ ngác ngoài cửa.
“Xin lỗi.” Ike Hioso thay Kuroba Kaito nói.
Mamiya Mitsuru nhìn vẻ mặt dửng dưng của Ike Hioso, hơi đau đầu. Anh cảm thấy chuỗi ngày bình yên ở tòa thành đã chấm dứt: “Không, không sao, tôi hiểu mà. Cậu ta là bạn quen ở bệnh viện à?”
“Không phải.” Ike Hioso vẫn nhiệt tình giải thích giúp Kuroba Kaito: “Cậu ấy bình thường thôi, có lẽ chỉ là thoát chết nên hơi kích động quá.”
Khóe miệng Mamiya Mitsuru giật giật. Anh có cảm giác thằng nhóc kia như con khỉ ấy. Dù sao anh vẫn gật đầu: “Vậy có cần mời bác sĩ đến khám không?”
Ike Hioso đi xuống lầu. Cậu đã hỏi Hiaka rồi, lượng độc tố rất nhỏ, không chết được: “Không cần đâu, khó chịu một lúc thôi, không chết ai đâu.”
Mồ hôi Mamiya Mitsuru tuôn ra. Ý là trừ chết ra thì không có gì to tát đúng không…
“Vậy có cần cho cậu ta uống thuốc gì không?”
“Ở đây chắc không có loại thuốc đó đâu. Cậu ta làm ầm ĩ một lúc là khỏe lại thôi.”
“Vậy thì tốt rồi. Phòng của cậu ngay cạnh đó, tôi bảo Tabata mang hành lý của cậu ra nhé…”
Trong phòng, Kuroba Kaito nghe tiếng bước chân đi xa, ngồi phịch xuống đất dựa lưng vào cửa. Cậu tủi thân muốn khóc thành sông.
Đây là cái thứ mà cô bạn Koizumi Akako bảo là không nguy hiểm đến tính mạng đấy à?
Nghĩ thì thoáng vậy, nhưng cậu không chắc trong nọc rắn kia có độc tố kỳ quái nào không. Lỡ chạy chữa không kịp thì sao? Lỡ tìm được cách giải quyết mà không kịp thì sao?
Quả nhiên cứ ở gần cái tên nuôi rắn Ike Hioso này vẫn tốt hơn.
Nhưng nghĩ đến việc phải ở chung với Ike Hioso một thời gian, cậu hơi nghi ngờ liệu mình có sống sót đến ngày rời đi không.
Đời cậu sao mà khổ...
…
Đến bữa tối, Kuroba Kaito đã hồi phục sức khỏe, chỉ là tinh thần không được tốt lắm.
Trên bàn ăn, Mamiya Mitsuru giới thiệu những thành viên khác trong gia đình.
Vợ Mamiya Mitsuru và con trai riêng của vợ, Mamiya Takahito.
Mẹ vợ Mamiya Mitsuru, cũng là bà chủ của gia đình này, ngồi xe lăn với khuôn mặt đầy đồi mồi, Mamiya Masuyo.
“Tôi và chồng trước của bà xã, tiên sinh Sadaaki, đều là con rể. Tiên sinh Sadaaki mất vì bệnh sáu năm trước. Sau đó tôi quen và yêu bà xã, rồi nhanh chóng kết hôn.” Mamiya Mitsuru bình thản kể: “Tiếc là bốn năm trước, bà xã về chúc thọ Thái phu nhân thì mất mạng trong biển lửa…”
“Cháy ạ?” Kuroba Kaito không nhịn được tò mò: “Nếu về chúc thọ Thái phu nhân, sao mọi người không ở cùng nhau?”
“Nơi bốc cháy là tòa tháp bên ngoài tòa thành này. Hôm đó tôi đến sớm hơn, đó cũng là lần đầu tôi đến nhà thăm hỏi, nên muốn đến sớm một chút. Bà xã nửa đêm mới đến, lúc đó tôi đã nghỉ ở biệt thự rồi.” Mamiya Mitsuru nói: “Lúc đó Thái phu nhân bị cảm lạnh, cũng ở biệt thự. Takahito hôm đó cũng là lần đầu về nhà. Trước đó nó du học ở nước ngoài. Hôm đó nó cũng về sớm một bước, đúng không?”
Bất ngờ bị nhắc đến, Mamiya Takahito đáp: “Vâng, đó là lần đầu tôi về. Lần đó không chỉ có mẹ tôi, mà cả khách khứa và hơn chục nữ tỳ, người hầu đều mất mạng trong trận hỏa hoạn đó. Hiện tại những người còn lại đều là người làm thuê thời gian ngắn.”
Ike Hioso liếc nhìn Mamiya Takahito, im lặng.
Xem ra hoàn cảnh của Mamiya Takahito cũng không khác gì cơ thể này, thuộc kiểu từ nhỏ bị bố mẹ lạnh nhạt, bỏ mặc tự do phát triển…
“Đúng rồi,” Mamiya Masuyo đang im lặng bỗng lên tiếng: “Con gái ta còn chưa đến sao? Chẳng phải bảo tối nay về được rồi sao?”
Người hầu gái bên cạnh vội nói: “Thái phu nhân, phu nhân cô ấy…”
“Thật là bất hiếu, dám để ta, người làm mẹ, phải đợi lâu như vậy!” Mamiya Masuyo lộ vẻ bất mãn, đẩy xe lăn quay người rời đi: “Ta đi phòng ăn, nó đến thì bảo nó đến tìm ta ở đó.”
Người hầu gái vội theo sau hầu hạ.
Kuroba Kaito nhìn bà Thái phu nhân rời đi, rồi nhìn Mamiya Takahito trầm mặc giống Ike Hioso, cuối cùng quay sang nhìn Mamiya Mitsuru. Đây là người bình thường duy nhất bên cạnh cậu lúc này…
Tiếc là Mamiya Mitsuru đã xếp Kuroba Kaito vào cùng loại với Ike Hioso rồi. Đối diện với ánh mắt của Kuroba Kaito, anh chỉ khách sáo mỉm cười.
Sau bữa tối, Kuroba Kaito và Ike Hioso cùng lên lầu hai.
Kuroba Kaito về phòng mình lấy ba lô, rồi gõ cửa phòng Ike Hioso. Vừa thấy Ike Hioso mở cửa, cậu liền luồn vào, tay phải đã đặt trong túi, rút khẩu súng ra chĩa lên.
Gần như cùng lúc Kuroba Kaito hành động, Ike Hioso vô thức lách sang một bên, chộp lấy cổ tay cậu.
Kuroba Kaito nhìn khẩu súng chĩa vào tường, rồi cúi xuống nhìn cổ tay bị giữ chặt, quay sang nhìn Ike Hioso đang đứng bên cạnh, cố tỏ ra bình tĩnh cười: “Tôi bảo tôi chỉ đùa thôi, cậu tin không?”
Ike Hioso gật đầu, rồi buông tay ra.
“Không phải chứ, cậu tin thật à?” Kuroba Kaito bực bội. Tên này tin ngay vậy, cậu lại ngại không tiện ép Ike Hioso giúp mình giải độc…
“Cầm súng giả thì đương nhiên là đùa rồi.” Ike Hioso thản nhiên nói.
Kuroba Kaito bất lực thở dài, đóng kỹ cửa phòng, cất súng vào ba lô, rồi lấy ra một cuốn sổ dày cộp đặt lên bàn: “Đây là cuốn sổ bố tôi để lại, ghi chép một số bí quyết hóa trang, cậu xem trước đi, mai tôi dạy cậu....”
Ike Hioso cầm cuốn sổ lật xem: “Trong này còn có hai trò ảo thuật nữa?”
“Đúng vậy, nhưng cậu đừng mơ.” Kuroba Kaito kéo ghế ngồi xuống: “Nhiều trò ảo thuật đòi hỏi ý chí, tốc độ tay rất cao. Muốn biểu diễn thật, còn cần đầu óc linh hoạt và khả năng phản ứng, để ứng phó các tình huống bất ngờ. Dù cậu có đủ những thứ đó, vẫn phải luyện tập lâu dài để thành thục kỹ năng, không học vội được đâu.”
“Tôi không hứng thú lắm với ảo thuật.” Ike Hioso không xem hai trò ảo thuật kia, mà xem lướt qua nội dung hóa trang.
Đêm trôi qua, Hiaka cũng tỉnh khỏi trạng thái ngủ đông, tò mò thò đầu ra từ cổ áo Ike Hioso, quấn lấy cơ thể cậu cùng xem, không quên càu nhàu: “Sao không có cách hóa trang cho rắn vậy? Chán!”
Ike Hioso cạn lời, mỉ hóa trang làm gì: “Có cách, ai cũng nghĩ ra được, hiệu quả cũng không tệ.”
Hiaka nghiêng đầu nhìn mặt Ike Hioso, có chút mong chờ: “Cách gì?”
Ike Hioso: “Thuốc màu, sơn, thích màu gì thì vẽ màu đó cho mi.”
Hiaka ngây người một lúc, cúi xuống nhìn những đường vân xám đen trên người mình: “Cũng… có lý…”
Một bên, Kuroba Kaito nhìn Ike Hioso lẩm bẩm với con rắn, khóe miệng giật giật.
Quả nhiên, tên này không bình thường. Giờ cậu mở miệng đòi giải độc, liệu có bị hắn đánh chết, rồi thả rắn cắn chết không...
Trong lúc Kuroba Kaito đang mường tượng đủ kiểu cảnh ‘Ike Hioso mất kiểm soát hành hung’, Ike Hioso ngẩng lên nhìn cậu.
Hiaka cũng tò mò ngước lên nhìn theo.
Hai cặp mắt vô cảm nhìn mình, Kuroba Kaito lạnh sống lưng: “Khụ, tôi không biết gì hết ~”
“Cậu biết gì?” Ike Hioso hơi nghi ngờ, rồi thôi không xoắn xuýt nữa: “Tôi chỉ muốn nói với cậu, Hiaka chỉ là rắn độc nhẹ thôi, độc tố trong người cậu giờ hết rồi.”
Kuroba Kaito kích động nhảy dựng lên, thở phào một hơi thật dài, cố trấn tĩnh, nhịn đừng phun.
Không được, nhịn không nổi…
“Nếu chỉ là rắn độc nhẹ, sao lúc nãy cậu nói khoa trương vậy? Đáng sợ lắm biết không hả? Làm tôi xoắn xuýt nãy giờ!”
Hiaka lè lưỡi, xúi giục: “Ta có thể cho hắn thêm hai nhát nữa, hiệu quả có thể tốt hơn đó…”
Ike Hioso không đáp lời Hiaka, quan sát sắc mặt Kuroba Kaito: “Hình như cậu thất vọng lắm thì phải?”
“Cậu...” Kuroba Kaito nghẹn lời, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực: “Thôi được rồi, tôi không nói chuyện với cậu được, để tôi yên một mình...”
