Kõjima Genta sợ tái mặt vì về khó chịu của Tabata Katsuo.
"A, xin lỗi," tiến sĩ Agasa vội vàng giải thích, "Chúng tôi vừa đi ngang qua đây, thấy tòa thành tráng lệ quá nên muốn vào xem. Nếu được, không biết có thể cho chúng tôi tham quan một chút không?"
"Đều cút hết về đi!" Tabata Katsuo vẫn gắt gỏng, "Nơi này không chào đón người ngoài các ngươi!"
"Chuyện gì vậy?" Mamiya Mitsuru bước lên trước, hỏi với vẻ mặt ngơ ngác.
Mitsuhiko không kìm được, nhỏ giọng nói: "Ông chú này sắc mặt tệ quá..."
"Ừm," Ayumi gật đầu.
Mamiya Mitsuru với quầng thâm mắt và vẻ mặt hơi tái nhợt: "..."
Trẻ con vẫn tốt, không có nhiều phiền muộn.
Ngày Kuroba Kaito đi, anh còn may mắn, cuộc sống chắc là... đại khái... có lẽ... có thể bình thường hơn một chút.
Kết quả, hai người chẳng gọi điện thoại cho nhau như đã hứa, mà ngược lại bác sĩ Shiaki từ bệnh viện Aoyama số 4 gọi đến, hỏi han tình hình của Ike Hioso một cách cặn kẽ, khiến anh gần như hoang tưởng vì những điều bịa đặt trong thời gian này.
Bọn trẻ trở về, nhà cũng không yên, rắn thì chạy loạn, người thì chẳng nói một lời.
Hai ngày nay, anh và Ike Hioso chỉ nói vài câu:
"Hôm nay sao không nói gì thế?"
"Hôm đó đi chơi nói nhiều quá, hai ngày này không có hứng nói chuyện."
"Khục, con rắn đó cứ chạy loạn trong thành..."
"Nó đang tập thể dục đấy. Chuột hamster hoang dã chạy ít nhất hai mươi cây số một ngày. Mấy con chuột hamster bị nhốt trong lồng nhỏ thiếu vận động sẽ bực bội, cắn người, cắn lồng, khó chăm sóc, lâu ngày còn ảnh hưởng đến thần kinh."
"...
"Nhưng tôi sẽ bảo nó đừng dọa người."
"Vậy thì tốt..."
"Sau này có gì phiền phức, bất tiện, cứ nói thẳng với tôi."
"Ờ, được..."
Thái độ thì tốt, nhưng đối diện với khuôn mặt lạnh lùng và đôi mắt vô cảm như rắn kia, đôi khi anh muốn góp ý cũng không thốt nên lời.
Hai ngày nay, anh vừa nghĩ có nên rời đi không, vừa tiếc tòa thành, vừa nghĩ cách nói chuyện với Ike Hioso, lần sau ứng phó với bác sĩ kia thế nào, cứ xoắn xuýt mãi, đau đầu vô cùng.
Anh lo lắng, mất ngủ...
"Ông Mitsuru! Vừa rồi cái tên nhóc cần vận động hơn cả chuột hamster kia tự tiện xông vào," Tabata Katsuo chỉ vào tiến sĩ Agasa, "Cái ông già mặt đần này còn bảo muốn vào tham quan..."
"Mặt đần?" tiến sĩ Agasa tức giận phản bác, "Xin nhờ, ta là nhà khoa học đấy!"
Kojima Genta lẩm bẩm: "Mà lại cái gì mà cần vận động hơn cả chuột hamster chứ..."
"Ý ông ấy là, cậu cần một con rắn... Không, cái đó không quan trọng," Mamiya Mitsuru kịp phản ứng, tiến lên hai bước, mắt sáng rực nhìn tiến sĩ Agasa, "Ngài là nhà khoa học?"
Agasa giới thiệu: "Ta là tiến sĩ Agasa, một nhà phát minh có chút tiếng tăm."
"Vậy đầu óc ngài hẳn là thông minh hơn người thường nhiều?" Mamiya Mitsuru cảm thấy như vớ được phao cứu sinh, cả người tỉnh táo hẳn, "Mấy vị mời vào! Đúng rồi, giờ cũng muộn rồi, hay là các vị ở lại đây một đêm luôn?"
"Vậy thì cảm kích quá!" tiến sĩ Agasa vội nói.
Tiến sĩ Agasa và đội thám tử nhí thành công tiến vào trong, được Tabata Katsuo dẫn đi tham quan, giới thiệu.
"... Thế nhưng từ khi thiếu gia và ông Mitsuru về đây thì cứ ở lì trong này, như bị cái gì ám vậy..." Tabata Katsuo ngước mắt thấy Ike Hioso mặc bộ đồ thể thao đen, đứng trầm tĩnh ở cổng, chủ động giải thích, "Ike thiếu gia! Vị này là bạn nhà khoa học của ông, tiến sĩ Agasa, hôm nay dẫn mấy đứa nhỏ này đến chơi."
Ike?
Họ này không phổ biến lắm...
Conan khựng lại, chậm rãi ngẩng đầu, quả nhiên, hình ảnh quen thuộc mới thấy mấy hôm trước lọt vào mắt, cậu không khỏi quay sang nhìn Haibara Ai.
Nếu tên này đang điều tra mình, nhất định sẽ xuất hiện xung quanh mình... Trước đó Haibara đã nói vậy mà?
Haibara Ai cũng không ngờ sẽ gặp Ike Hioso ở đây, ngẩn người một chút, đối diện với ánh mắt kỳ lạ của Conan, cô tỏ vẻ trấn định.
Tuy rằng hôm nay họ đi cắm trại là đã quyết định từ trước, nhưng lạc đường đến đây hoàn toàn là ngoài ý muốn, không thể có ai đoán trước được, hoàn toàn là trùng hợp mà thôi.
Conan cũng kịp phản ứng, nhưng trong lòng vẫn cười khan, Haibara đúng là miệng quạ đen, chuyện này cũng có thể đụng phải tên đó...
"Anh Ike Hioso!" Ayumi nhận ra Ike Hioso, nở nụ cười ngạc nhiên, chạy lên bậc thềm, "Sao anh cũng ở đây?”
Ike Hioso hạ giọng, nói chậm rãi: "Là Ayumi à, tôi đang ở nhờ ở đây."
Ayumi thấy Ike Hioso nhớ mình thì mừng rỡ, "Lần trước em hỏi chị y tá có thể đến thăm anh không, chị ấy bảo trẻ con không được đi một mình, sau đó mẹ em hứa đưa em đi, nhưng mấy hôm trước bọn em đến bệnh viện thì bác sĩ bảo anh xuất viện rồi..."
Conan vẫn còn hơi ngơ ngác.
Từ từ, sao Ayumi lại quen Ike Hioso?
Bệnh viện? Tên này mới ra viện?
"Tôi là Haibara Ai," Haibara Ai bước lên trước, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng giọng có chút khó chịu.
Cô biết tên Ike Hioso là do Conan kể, kết quả mọi người đều biết, chỉ mình cô không rõ...
Tên này không phải ghét cô đấy chứ?
Ike Hioso khẽ gật đầu, "Vậy là tên trên bưu phẩm không sai. Ừm... Tôi là Ike Hioso."
Nhắc đến bưu phẩm, Haibara Ai lập tức hết cách.
Dù sao người ta đi Osaka chơi cũng không quên gửi quà cho cô...
Nghĩ vậy, giọng Haibara Ai cũng dịu lại, "Bạn Yoshida nói anh trước đây ở bệnh viện, là bị bệnh sao?"
"Coi như vậy đi," Ike Hioso bình thản nói, "Bệnh viện Aoyama số 4."
"Aoyama..." Haibara Ai nhớ ra bệnh viện Aoyama số 4 là loại bệnh viện gì, lập tức hiểu vì sao Ike Hioso lại đặc biệt nói rõ là bệnh viện nào.
Bệnh viện này... khá đặc thù.
Conan càng sững sờ tại chỗ, mọi manh mối trong đầu xâu chuỗi lại thành một đường.
Nếu là bệnh viện Aoyama số 4, thì hành vi kỳ lạ của Ike Hioso như đánh ngất đồng bọn mà Haibara kể trước đây cũng có thể giải thích được.
Mà vẻ thần bí, lạnh lùng cũng không có gì lạ đối với bệnh nhân ở đó.
Vậy nên nói, những nghi ngờ của cậu trong thời gian này đều là do cậu nghĩ nhiều?
Bệnh viện tâm thần không có gì đáng để tính toán, không đến mức để thành viên tổ chức mạo hiểm lây bệnh mà còn chưa chắc đã ra được để trà trộn vào.
Còn bệnh viện Aoyama số 4 có vấn đề?
Điều đó càng không thể, bệnh viện Aoyama số 4 từ khi thành lập đến nay, danh tiếng và uy tín đều rất tốt, hơn sáu mươi năm qua không có vụ việc gì ảnh hưởng đến danh dự.
Kojima Genta yếu ớt nhìn Ike Hioso, vừa vặn chạm phải ánh mắt dửng dưng của anh, sợ đến tái mặt lùi lại hai bước, "Vậy anh này là người bệnh tâm thần hả!"
"Genta!" tiến sĩ Agasa quát bảo, vẻ mặt nghiêm túc, "Bệnh tâm lý cũng giống như bệnh thể chất, bị bệnh sẽ rất khó chịu, cần tìm bác sĩ điều trị, uống thuốc, nằm viện tĩnh dưỡng, rồi khỏi bệnh. Chuyện này không bình thường sao? Thân thể sẽ mắc bệnh, tâm lý cũng vậy, không có gì đáng ngạc nhiên."
Kojima Genta bị vẻ mặt nghiêm túc của tiến sĩ Agasa dọa sợ, nhưng vẫn yếu ớt nói: "Nhưng bố cháu xem phim thấy bệnh nhân bệnh viện tâm thần đều đáng sợ lắm..."
"Anh Ike không đáng sợ đâu! Hôm đó anh ấy còn giúp Ayumi nhặt bóng, mà lại..." Ayumi dường như sắp khóc, giọng mềm nhũn, "Mà lại hôm đó em đi chơi ở công viên, đi ngang qua thấy anh Ike ngồi một mình dưới gốc cây, hai tiếng sau em về nhà đi ngang qua đó, anh Ike vẫn ngồi một mình ở đó. Em thấy anh ấy chắc chắn cô đơn lắm, không có người thân bên cạnh, mà lại bị bệnh rất khó chịu, mặc kệ là bệnh gì..."
"Ayumi..." Mitsuhiko nhất thời không biết nên an ủi thế nào.
"Mà lại khả năng trinh thám của anh Ike lợi hại lắm," Conan khoanh tay sau gáy, làm bộ thờ ơ nói, "Mấy hôm trước em cùng chị Ran và chị Sonoko đi chơi ở khu trượt tuyết, gặp vụ giết người, là anh ấy giải quyết vụ án, so với Sherlock Holmes cũng chỉ kém một chút thôi."
"Chỉ so với Sherlock Holmes kém một chút thôi sao?" Mitsuhiko ngạc nhiên.
Genta cũng không hoảng hốt, kinh ngạc nói: "Ngay cả Conan cũng nói vậy, thì chắc chắn là người rất lợi hại!”
Đám người này...
Đôi mắt Ike Hioso hơi cụp xuống, tiến sĩ Agasa có chính kiến bất ngờ, mấy đứa trẻ kia cũng khiến người ta yêu thích, anh lên tiếng chào, "Được rồi, vào trong đi. Giống như tiến sĩ Agasa nói, không cần quá sợ hãi, nhưng gặp kẻ nguy hiểm vẫn phải chạy, đừng ngốc nghếch xông vào, điểm này người bệnh hay không bệnh cũng đều giống nhau."
Ba đứa trẻ:
"Bọn em sẽ không sợ người xấu đâu!"
"Bởi vì bọn em là..."
"Đội thám tử nhí!"
Ike Hioso mặt đờ đẫn, quả không hổ danh là ‘Đoàn thám tử thích tìm đường chết’...
Mitsuhiko vẫn không quên nghiêm mặt bổ sung, "Giống như đội Baker Street Irregulars của Sherlock Holmes, mà lại bọn em nhận bất cứ vụ nào được ủy thác nha!"
Tiến sĩ Agasa đi theo phía sau, cười như ông bụt.
Tabata Katsuo cũng cười, cảm thấy lệ khí tích tụ bấy lâu nay vơi đi không ít. Vào đến trong, ông lại giới thiệu chân dung những nhân vật treo trên tường, kể lại chuyện cũ, "Năm đó ông Sadaaki kính trọng thái lão gia là nhà sử học lắm, nhưng phu nhân lại coi thường, thường nói với ông Sadaaki..."
"Bà ấy thường nói, 'Bố chỉ là một kẻ trí thức sáo rỗng thôi'," Mamiya Masuyo không biết từ lúc nào đã đẩy xe lăn đến sau lưng mọi người, "Đúng không?"
