Hôm sau, trời vừa sáng. Tôi còn đang say giấc nồng trên giường. Mơ mơ màng màng nghe được tiếng hai tiểu bằng hữu nói chuyện.
Tô Hiểu hết sức ngưỡng mộ nói: "Yên Lăng huynh, huynh dậy sớm thật. Lúc ta rời giường huynh đã xếp chăn màn xong xuôi, còn đi luyện công rồi."
"Quen rồi ấy mà." Đường Dịch vừa khoác áo ngoài vừa thản nhiên đáp: "Phó Tổng Đốc hẹn giờ này tập hợp, phải đi thôi."
"Ta mặc chỉnh tề rồi, có thể đi ngay."
Đường Dịch liếc nhìn quanh, nhíu mày hỏi: "... Minh huynh đâu?"
Tô Hiểu ngượng ngùng đáp: "Lúc ta vừa ra khỏi phòng, hắn vẫn còn ngáy khò khò, để ta xem...”
"Không hiểu sao hắn lại trúng tuyển nữa." Đường Dịch nghiêm nghị lắc đầu thở dài: "Ta đi đánh thức hắn. Hiểu Hàn huynh, đợi chút."
Lúc này tôi đang mơ màng cùng Chu công ngâm thơ đối ẩm, bỗng cảm thấy có người gọi mình.
"Minh huynh, Minh huynh, đến giờ rời giường rồi."
"Không nên không nên... Ngươi muốn đối thơ hả..."
Đường Dịch vẫn cái mặt lạnh như tiền, "...cái gì thở?”
Tôi mơ màng đáp: “…Hà sự trường hướng biệt thôi viên…”
Đường Dịch nói: "Bất ứng hữu hận, Hà sự trường hướng biệt thời viên? Câu này làm gì có vế dưới?"
"Có, vế dưới là… Ngã hội thiên mã lưu tinh quyền…”
"...Ngươi thôi đi!" Đường Dịch không khách khí lật tung chăn tôi lên, túm lấy tay tôi: "Ngươi còn không dậy thì đừng trách ta."
"Đi chơi chỗ khác đi!"
Tôi tiện tay vung một chưởng, dùng khoảng hai phần sức lực. Chưởng này trúng ngực Đường Dịch, hắn khẽ rên một tiếng, cả người bay vèo ra khỏi cửa sổ. Không một tiếng động, ngất xỉu luôn.
Tôi mơ màng, lại ngủ tiếp.
Một lát sau, cảm giác có người vỗ mặt mình.
Tôi khó khăn mở mắt, thấy một khuôn mặt vừa giận vừa vui, lại búi tóc nam nhi, trông anh khí ngời ngời. Dáng vẻ yểu điệu, tiếc là ngực lép.
"Soa bình, soa bình...".
Cô nương mở to đôi mắt đen láy: "…Cái gì soa bình?"
"Cô nương là ai? Sao lại chui vào ổ chó của ta?" Tôi còn ngái ngủ, nói năng líu lưỡi, lại còn quên cả từ ngữ.
Cô nương xinh đẹp tức giận nói: "Cái gì cô nương. Ta là Tô Hiểu, sao ngươi còn chưa chịu dậy. Phó Tổng Đốc đã sớm phân phó giờ rồi."
Tô Hiểu... Ai là Tô Hiểu?
A? Ngụy đao khách... Không không, Mỹ Đao Khách Tô Hiểu.
"...Ngươi làm gì mà dậy sớm thế?" Tôi xoa xoa thái dương đau nhức, kéo chăn đắp lại, "Bảo họ chờ ta một lát."
Tôi nhắm mắt, định quay lại cùng Chu công tiếp tục luận bàn chòm sao, xem tướng tay, vịnh thơ... Nhưng cái thằng nhóc xui xẻo này lại giật chăn tôi ra!
Ơ? Sao tôi lại nói thế nhỉ?
Chưa kịp nghĩ ra nguyên cớ thì Tô Hiểu đã dội cả ấm nước trà lên mặt tôi. Hắn lại còn không đóng cửa, gió sớm lùa vào, tôi run bắn người, tỉnh táo hơn nhiều.
"Làm gì hả!" Mắt tôi lóe lên tia hung quang.
"Ngươi còn lý luận! Chúng ta là một tổ, ngươi không đi ảnh hưởng đến ta!" Tô Hiểu cũng cãi lý không kém.
Không ngờ đồng đội của tôi lại không thông tình đạt lý như vậy, tôi thở dài, buồn bã vì hắn không biết cố gắng: "Được! Đằng nào cũng thế, chúng ta chia tay! Ngươi đi đi!"
Tô Hiểu giật mình, túm lấy cổ áo tôi, giọng còn chưa vỡ hét lên: "Thế chẳng phải là bỏ mặc ngươi luôn sao! Bớt hung hăng càn quấy đi, mau đứng lên cho ta!!"
Tôi bị Tô Hiểu quát cho một trận, lại bị lôi kéo, tưới thêm ba lần nước lạnh nữa, mới chịu rời giường. Vội vàng mặc chỉnh tề chế phục, chạy về phía Chu Tước Đường.
"Đều tại ngươi, chúng ta muộn mất rồi!" Tô Hiểu vừa chạy vừa oán trách.
"Đằng nào cũng muộn rồi, còn trách ta? Sao không gọi ta sớm hơn?" Tôi cãi cùn.
"Ai bảo không gọi sớm, Yên Lăng huynh đi gọi rồi, gọi không được. Sau đó ta cũng không biết hắn đi đâu. Ngươi có thấy không?"
"Hắn đến gọi ta á?" Không có mà, trong đầu tôi chỉ nhớ có việc cùng Chu công biện luận thơ, còn đánh nhau nữa. Không nhớ Đường Dịch đã đến. Tôi khẳng định nói: "Chắc hắn đi trước rồi."
Hai người vừa nói vừa đến bên ngoài Chu Tước Đường, Tô Hiểu dù sao cũng còn trẻ, thấy trong Chu Tước Đường người người mặc chỉnh tề, trang nghiêm như vậy thì có chút chột dạ. Tôi lại biết đây là cơ hội tốt!
Tôi vung chân chạy như bay vào Chu Tước Đường, bỏ Tô Hiểu lại phía sau. Vừa vào cửa đã nghe thấy một tràng mắng té tát.
"Minh Phi Chân, ba người các ngươi to gan thật! Mới ngày đầu mà dám đến muộn!" Thẩm lão đại ngồi trên ghế trước đường, nổi trận lôi đình.
Tôi tranh thủ thời gian ủ rũ chạy đến trước bàn, ghé sát tai Thẩm lão đại nói nhỏ: "Lão đại, không phải tôi muốn đến muộn. Tại thằng nhóc Tô Hiểu này còn nhỏ, dễ bị kích động, hôm qua cứ hưng phấn ngủ không yên, hôm nay lại gọi không dậy. Tôi phải tưới ba ấm nước đun sôi để nguội mới lôi được hắn xuống giường."
"Có chuyện đó à?"
Lúc này Tô Hiểu mới khoan thai đến chậm, còn tôi đã hoàn thành sự nghiệp vĩ đại, vinh quang đứng bên cạnh thủ trưởng.
Thủ trưởng gật đầu, nói với tôi: "Ngươi biết chăm sóc đồng đội nhỏ tuổi, rất tốt, tiếp tục phát huy.”
"Dạ, lão đại! Thuộc hạ tuyệt đối không phụ lòng lão đại bồi dưỡng!"
Thẩm lão đại liếc nhìn Tô Hiểu, thở dài: "Hiểu Hàn, ngươi nên học Phi Chân một ít. Người trẻ tuổi thích ngủ nướng ta biết, nhưng Lục Phiến Môn không giống võ quán bình thường, quy củ nghiêm ngặt, không được phép có lần sau."
"Hả?" Tô Hiểu mở to mắt, không thể tin nổi nhìn tôi rồi lại nhìn Thẩm lão đại. Tôi nháy mắt đắc ý với hắn, hắn xấu hổ trừng lại tôi một cái.
Thẩm lão đại có chút tức giận: "Sao? Ngươi có ý kiến gì?"
Tô Hiểu lập tức cúi gằm mặt: "Thuộc hạ không dám." Nhưng mắt vẫn hung hăng trừng tôi.
Đừng nhìn tôi như thế chứ, đằng nào cả bọn cũng đến muộn rồi, một người bị mắng còn hơn hai người bị mắng.
Thẩm lão đại đột nhiên hỏi: "Hai ngươi đến rồi, còn Đường Dịch đâu?"
Tôi và Tô Hiểu nhìn nhau, đồng thanh hỏi: "Hắn chưa tới ạ?"
