"Thật sự có người đào mả!" Từ xa nhìn lại, trên sườn núi lổn nhổn những bia mộ, xem ra đây là nơi chôn cất của dân làng Đào Hoa. Hai người tay cầm xẻng sắt, thoăn thoắt đào bới lớp đất bên trên, chuẩn bị đào sâu hơn nữa.
Đến gần hơn, tôi thấy có gì đó kỳ lạ. Ngôi mộ này lớn hơn hẳn những ngôi mộ khác trong nghĩa địa. Cũng may nhờ vậy mà bia mộ và phần mộ được xây bằng vật liệu đá rất chắc chắn, khiến cho hai người kia đào bới khá vất vả.
"Tra Bỉ, trong thôn các ngươi, mộ nhà ai là lớn nhất?"
Tra Bỉ và Đường Dịch đều không nhìn xa được như vậy, càng không thấy rõ những chi tiết nhỏ, nên không hiểu tôi đang hỏi gì. Tra Bỉ đáp: "Đương nhiên là nhà ta rồi. Ngươi quên là ông cụ nhà ta từng nhậm chức trong Quân Vương trắc à? Mộ của ông ấy do người của chính phủ đến đặt mua, xa hoa lắm." Tra Bỉ nói với giọng điệu hâm mộ, ước gì được chôn cất ở ngôi mộ đó, khiến tôi thầm lắc đầu ngao ngán.
"Vậy ta xin mạn phép nói một câu không hay." Tôi làm vẻ mặt xin lỗi với Tra Bỉ, "Hai người kia đang đào mộ nhà ngươi đấy."
"Cái gì!" Tra Bỉ giận tím mặt, nhảy dựng lên, "Ngôi mộ đó ta còn định để dành khi nào kinh tế khó khăn thì đem bán đấy! Minh gia, ngươi giúp ta đuổi hai người kia đi!"
"..." Đúng là cái tên nói lên con người mà.
"Đào mả là trọng tội. Quân Vương trắc và Lục Phiến môn tuy khác biệt nhưng đều thuộc đại nội, đều là mệnh quan triều đình. Bọn họ đào mộ quan lại, có thể bị xử trảm đấy."
Đường Dịch chậm rãi nói, ánh mắt lóe lên một tia sát khí. Lời hắn nói chẳng khác nào một lời giải thích về luật pháp, nhưng thực chất là để hắn có cớ giết hai tên trộm mộ kia.
Đương nhiên, tôi không rành về chuyện này lắm. Dân giang hồ ấy mà, đánh chết kẻ nào đó, đào cái hố chôn là xong, cần gì phải khách khí như vậy.
Tôi gật đầu: "Nếu ngươi không nhịn được thì cứ đi trước đi."
"Vậy ta không chờ các ngươi." Đường Dịch thấy tôi đang cõng Tô Hiểu, cũng không miễn cưỡng chúng tôi đi cùng. Hắn vận khí, sải bước lao nhanh đi. Càng đi chân khí càng vận chuyển, càng chạy càng nhanh, trong nháy mắt còn nhanh hơn cả ngựa.
Tiểu tử này không chỉ võ công lợi hại, khinh công cũng rất cừ khôi.
Người trẻ tuổi quả nhiên có tiền đồ, nhớ năm xưa ta bằng tuổi hắn... còn nằm trên giường bệnh đếm sao.
Đường Dịch chỉ mấy bước đã đến trước mặt hai tên trộm mộ, tung một cước. Cú đá nhìn qua tưởng chừng bình thường nhưng lại phát huy uy lực kinh người. Một tên trộm mộ không kịp phản ứng, dùng hai tay đỡ, trực tiếp bị đá lùi lại năm sáu bước mới đứng vững.
Trong lúc đó, Đường Dịch đã giao đấu với tên trộm mộ còn lại.
"Ngươi là ai!"
"Lại là lũ tôm tép nhãi nhép của Kỳ Lân vệ!"
Nghe đối thoại có thể đoán ra, hai người này cùng bọn người phái Hoa Sơn là một bọn. Tôi ngẫm nghĩ lại mọi chuyện.
Bọn chúng muốn đào mộ nhà Tra Bỉ, nên giả làm người quen của cha Tra Bỉ, ẩn náu ở Đào Hoa thôn, chắc là muốn đào một đường hầm bí mật, trộm mộ rồi chuồn êm. Nhưng nửa đường bị Kỳ Lân vệ phát hiện, không thể không vừa đối phó, vừa phái người ra đào thẳng phần mộ.
Nghĩ cũng phải, bình thường ai dám đào mộ giữa ban ngày ban mặt chứ. Dù là ban đêm, cũng chỉ có thể làm lén lút, thậm chí phải đào hầm mới được.
Chẳng lẽ, trong mộ cha Tra Bỉ có thứ gì đó mà người ta thèm muốn?
Cái gì?
Hoàng kim có trăm vạn! Gà mái đẻ trứng vàng! Khụ khụ khụ, tóm lại chắc chắn có bảo vật!
Lòng tôi bỗng rạo rực.
Khi tôi đuổi tới nơi thì Đường Dịch đang một mình đánh hai, đánh rất hãng. Tra Bỉ thể lực yếu đuối, đã sớm lủi ra đăng sau xem náo nhiệt. Tôi nhìn quanh quất, thấy vắng vẻ, lại nhìn ngôi mộ đã bị đào một nửa, lộ ra một cái lỗ nhỏ.
Tôi lặng lẽ đi tới, đứng quay lưng về phía mộ. Lại lần nữa xác nhận xung quanh không có ai.
... Tôi giả bộ nhìn ra xa ngắm cảnh.
Rồi bất ngờ tung chân đá mạnh về phía sau!
Chỉ nghe một tiếng "Rầm" vang lên, gạch đá ngôi mộ bị đá văng đi hơn phân nửa, bia mộ cũng vỡ thành hai mảnh.
Khụ khụ, Tra đại gia, ta là vì muốn ngươi về sau không bị ai quấy rầy nên mới muốn xem xét cho kỹ càng, ngươi đừng trách ta nha.
Mắt tôi nhanh như thiên nhãn của Nhị Lang thần hạ phàm, đảo nhanh một lượt bên trong.
Có phát hiện!
Tôi thấy ba món đồ.
Một cuốn vở, một cái lọ đựng tro cốt, một hộp hoàng kim.
Các ngươi nói ba thứ này, thứ nào đáng nghỉ nhất?
Tôi không biết, nhưng tay tôi vô thức vươn tới chỗ hộp hoàng kim.
"Đừng đụng vào!" Đột nhiên có người lên tiếng!
Ai! Đúng lúc quan trọng lại nói chuyện! Tôi nhìn quanh nhưng không thấy ai. Nhưng giọng nói lại như ở ngay bên cạnh. Người này luyện được thiên lý truyền âm không tệ đấy. Ngay cả tiểu sư di cũng không có được hỏa hầu này.
Nhưng đừng hòng ai cướp của ta! Dù sao hoàng kim là ta thấy trước!
Tôi mặc kệ, nhanh như trộm sợ mất bạc, vội nhét hộp hoàng kim vào trong ngực.
"Minh Phi Chân! Ngươi đang biển thủ đấy! Không sợ Phó Tổng Đốc phạt ngươi à!"
Giọng nói kia không chỉ gọi đúng tên tôi, mà còn nói trúng điều tôi sợ nhất.
Tôi bất đắc dĩ lôi hộp hoàng kim ra, chán nản nói: "Hảo hán tha mạng, vạn sự dễ thương lượng mà."
Nhưng lòng tham không đáy, đôi mắt gian xảo của tôi vẫn đảo quanh, quyết tâm lôi cái tên kia ra khỏi hang.
Giọng nói kia lại vang lên: "Ngươi đừng tìm, ngươi tìm không thấy đâu."
Cái gì! Tôi còn không nhìn thấy hắn, mà hắn đã thấy tôi đang tìm người? Chẳng lẽ thật sự có Thiên Nhãn Thông? Cao nhân trong thiên hạ nhiều thật! Tôi bỗng thấy mình thật nhỏ bé.
Ngay cả tôi cũng không tìm được người, loại người này ngàn vạn lần không thể bỏ qua!
"Tại hạ duyệt vô số người, chưa từng thấy ai khinh công cao minh như các hạ. Mời ra gặp mặt một lần."
"Gặp mặt thì sao?"
"Nghe giọng có lẽ các hạ là một đại cô nương. Tiểu sinh chưa có vợ, hắc hắc, chúng ta có thể kết giao bằng hữu a.”
Trong giọng nói của tôi lộ ra một ý định 'hẹn hò' sâu sắc, giọng nói kia lập tức không chống đỡ nổi.
"Cô, cô nương cái đầu ngươi! Ta là nam!"
"A? Giọng nói nhu nhược, nhẹ nhàng mềm mại, chẳng lẽ các hạ luyện được bí kíp thất truyền của Ma giáo, « Quỳ Hoa Bảo Điển »?" Tôi càng thêm tin tưởng, chắc chắn là Quỳ Hoa Bảo Điển, nếu không sao khinh công lại cao đến vậy?
Tôi lại nhìn quanh một vòng, chán nản nói: "Tại hạ xin bái phục, các hạ là ai? Ở đâu vậy?"
"Ngươi thật muốn biết?"
"Chỉ cầu được gặp mặt một lần, không cầu gì khác." Tôi thành khẩn thỉnh cầu.
"Nói cho ngươi cũng không sao, nhưng ngươi về sau không được khi dễ ta."
Cái gì? Khi dễ? Loại cao nhân này chỉ mong được kết giao, làm sao dám khi dễ?
"Cao nhân nói đùa, tại hạ đương nhiên không dám làm vậy. Bây giờ có thể cho tại hạ biết ngươi ở đâu được không?"
"Ngươi hứa rồi đấy nhé? Vậy ta nói cho ngươi biết."
Giọng nói kia ngạo kiều nói: "Hừ hừ, ta ở trên lưng ngươi, ta là Tô Hiểu."
"..." Tôi quay đầu lại, Tô tiểu ca vừa vặn làm mặt quỷ đắc ý với tôi.
Dựa vào, hai cái tên đồng hương này ngoài việc lừa tôi ra thì còn kỹ năng nào khác không vậy!!!
