Logo
Chương 3: Chương 2. Sư tỷ sư di thái sư thúc . . . Đều là cùng một người

Nghe giang hồ đồn đại.

Có phải người trong giang hồ rất dễ nhận ra hay không? Chỉ cần nghe cách họ gọi cửa là biết.

Người bình thường gọi cửa thì sẽ gõ, gõ không thấy trả lời thì gọi, gọi không ai ra thì đẩy cửa xem. Không có ai thì đi.

Còn người trong giang hồ thì thống nhất, ai nấy đều trực tiếp đứng ngoài hô...

Hơn nữa, ai cũng hô "Cút ra đây!". Nếu ngươi chọn không ra, họ có thể đứng chờ cả ngày.

Tôi còn đang nghĩ hay là cứ ngồi trong nhà một ngày cho xong chuyện, thì ngoài kia giọng nữ lại bắt đầu gào to một vòng mới.

"Ngươi không ra à?"

Chết cũng không ra! Ngươi đừng hòng làm khó dễ được ta, trừ phi ngươi không để ý đến quy củ giang hồ.

"Minh Phi Chân, giá sách của ngươi, từ trên xuống dưới hàng thứ hai, bên trái cuốn thứ tư, tên sách là gì?"

Xì, tưởng dọa được ta chắc? Ta nhớ là quyển "Bách Hoa Thác Quyền Kinh". Ta quang minh chính đại, không có sơ hở.

"Bìa sách thì "Bách Hoa Quyền Kinh", bên trong bọc cái gì?"

Trời ơi, toát mồ hôi rồi... Chuyện "Vu Sơn" của ta bị phát hiện?

"Còn mấy quyển họa trong hộp nhỏ dưới giường của ngươi, ta cũng định kêu sư huynh sư đệ của ngươi đến thưởng lãm chung, ngươi thấy thế nào?"

"Đến đây, đến đây!"

Tôi kêu to, nghĩ bụng có gì từ từ nói, hảo hán tha cho. Mặt tôi lập tức nở nụ cười thân thiện, chạy ra đón.

"Ôi chao, sư di, khách quý hiếm thấy, khách quý hiếm thấy!"

Nói thật, trong sư môn ai đến cũng được, tôi chỉ không muốn gặp vị tiểu sư di này.

Ngay cả sư phụ tôi, tôi còn có cách cãi cùn, nhưng vị tiểu sư di này...

Vừa mở cửa, tôi đã thấy một nữ tử mặc áo trắng như tuyết, khuôn mặt tuyệt mỹ đứng ngoài cửa.

Ôi trời...

Nàng mặc bộ võ phục trắng đang thịnh hành ở Bắc Trường Thành. Trang phục ở Bắc Trường Thành luôn phóng khoáng, táo bạo, khiến đường cong trời sinh của nàng càng thêm rõ rệt, Cổ áo khoét rộng, để lộ làn da trắng nõn như thiên nga dưới lớp vải. Xuống chút nữa là vòng eo thon thả, nhỏ nhắn. Những đường cong tuyệt mỹ ấy hút chặt tỉnh thần của tôi. "Ca không sợ núi cao, ca sợ núi sâu...".

Nếu tiểu sư di mà mặc bộ này đi ngoài đường, chắc chắn sẽ mê chết không biết bao nhiêu đàn ông. Mặc dù tôi cảm thấy chắc chắn đã có một đám chết mê rồi... Nàng không búi tóc, mái tóc dài xõa tùy ý sau vai, vừa duyên dáng lại lộ vẻ lười biếng, phong tình. Đây cũng là cách ăn mặc thường ngày của nàng, khác người, không đi theo lối mòn.

Thật ra, trước khi mở cửa tôi còn đang cược với bản thân xem có nhịn được không nhìn nàng hay không. Sự thật chứng minh tôi chỉ nhịn được lần đầu tiên, về sau mắt tôi như bị dán vào người tiểu sư di, không tài nào rời đi được.

Cho nên tôi không thích gặp tiểu sư di, vì mỗi lần gặp mặt là một quá trình dày vò, nhẫn nại...

Tôi cố gắng tỏ ra vẻ "nhìn ngực người khác khi nói chuyện là phép lịch sự cơ bản", thành khẩn bước lên trước mấy bước mới phát hiện, váy cũng giấu huyền cơ!

Khác với kiểu dáng Trung Nguyên, chiếc váy này không che kín toàn bộ, mà chỉ có mấy vạt dài đơn giản, để lộ hai bắp đùi trắng nõn xen kế nhau, khiến tôi ý loạn thần mê. "Các đồng chí Bắc Trường Thành thật tuyệt, bộ đồ này tôi muốn..." Khụ khụ, A di đà Phật, sư môn trưởng bối, phải tôn trọng, không được ô uế, không được nhìn, không được xem...

Tiểu sư di sắc mặt khó coi nhìn chằm chằm vào tôi, tôi chỉ còn cách ngoan ngoãn đi đến trước mặt nàng, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc.

"Nhỏ, tiểu sư di?"

Vẻ mặt lạnh lùng như băng của tiểu sư di chỉ duy trì được hai giây rồi sụp đổ, nàng cười khanh khách.

"Đang yên đang lành, sao hoảng hốt thế kia?"

"Lâu lắm không gặp người, thì có chút kích động ấy mà."

"Ồ? Ngươi kích động cái gì?"

Tiểu sư di nở một nụ cười mê người, khoanh tay trước ngực, hai ngọn núi cao vút khẽ rung lên. Tôi thầm vận nội công ba lần mới đè xuống được cảm giác kỳ quái đang trỗi dậy trong người. Tôi kiên định nghĩ, leo núi quả nhiên là thú vui lãng mạn của đàn ông.

Tiểu sư di nhìn tôi không nói gì, bỗng nháy mắt tinh nghịch, lộ ra nụ cười dịu dàng.

"Ngươi đấy, lúc nào cũng kỳ kỳ quái quái. Ta đã bao lâu không gặp ngươi rồi?"

"Hơn một năm?"

"Là một năm lẻ một trăm hai mươi tám ngày. Từ khi sư chất ta, sư phụ ngươi bỏ đi, ngươi liền không trở về Đại La Sơn, cứ ở lì chỗ này. Ta đến để mang ngươi ra ngoài một chút."

Đúng vậy, các bạn không nghe lầm đâu.

Nàng nói sư chất của nàng là sư phụ tôi, vị sư phụ già không quy củ của tôi thực sự là sư chất của nàng.

Thật ra, nói đúng ra thì nàng không phải sư di của tôi, mà là thái sư thúc, hoặc thái sư di.

Muốn nói đến thân phận phức tạp này của nàng, nhất định phải nhắc đến thái sư phụ tôi.

Thái sư phụ tôi, ông ấy vẫn chưa chết.

Sư phụ tôi đã hơn sáu mươi tuổi.

Thái sư phụ thì không ai rõ bao nhiêu tuổi. Có người nói ông 120 tuổi, có người nói hơn 100, nhưng cũng có người bảo hơn 140. Dù sao, trong trí nhớ của tôi, lần đầu tiên tôi gặp thái sư phụ, ông đã râu tóc bạc trắng, trông không khác gì cụ già 100 tuổi.

So với sư phụ tôi phóng túng, không kìm chế, thái sư phụ là một đại hiệp chính tông. Ông sống hiệp nghĩa, tấm lòng rộng mở, khiến chúng tôi, những đồ tử đồ tôn này, vô cùng kính ngưỡng.

Nghe nói lão nhân gia tu vi siêu phàm nhập thánh, đã tu luyện đến mức tùy thời tùy chỗ thần du thái hư, không còn ở nhân gian. Mặc dù tôi thấy thế nào ông cũng chỉ như người già lẩm cẩm, phản ứng chậm chạp...

Vị tiểu sư di này nghe nói là con gái ruột của nhị cữu bà con xa của lão nhân gia, cũng chính là biểu muội. Mặc dù hai người cách nhau đến tám chục tuổi, nhưng thái sư phụ cứ chiều theo truyền thống tư tưởng thân thích tốt đẹp, chiêu vị tiểu sư di này vào sư môn làm sư muội, trở thành trưởng bối bối phận cao nhất trong môn, chỉ sau thái sư phụ!

Tôi sợ nhìn thấy nàng, sư phụ tôi còn sợ nhìn thấy nàng hơn tôi...

Một cô nương xinh đẹp, da trắng nõn nà như hoa như ngọc, một lão đầu hơn 60 mỗi lần nhìn thấy nàng đều cúi thấp đầu, cung kính gọi sư thúc... Các vị có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đó không? Cho nên sư phụ tôi vừa nghe nói nàng muốn đến là đã muốn chuồn mất. Lây cả tôi cũng có chút không dám gặp nàng.

Thật ra, tôi vốn nên gọi nàng là thái sư thúc, nhưng nàng tuyên bố không chấp nhận ai bối phận cao hơn sư tỷ, mà tôi lại không dám khiêu chiến môn quy, đành phải điều hòa gọi một tiếng tiểu sư di cho xong chuyện.

Tiểu sư di liếc tôi một cái, nhìn thấy hành lý trên người tôi.

"Sao? Vì trốn ta mà định dọn đi à?"

Giọng nói mang chút hờn dỗi, tôi nghe mà luôn cảm thấy trong lòng có chút cảm giác khác thường, nhưng lại không nói ra được là gì.

"Đâu có, đâu có!"

Tôi vội vàng lắc đầu, có chút bối rối.

"Tôi định đi Nam Kinh một chuyến."