"Ngồi đi."
Vẫn là Chu Tước Đường, những người khác đã sớm lui hết, trong phòng chỉ còn lại hai người.
Hoàng Thượng thấy Thẩm Y Nhân vẫn đứng im, không chịu ngồi xuống, không khỏi cười khổ.
"Sao vậy? Ngươi nha đầu này, còn muốn trẫm phải cầu xin ngươi à?"
Thẩm Y Nhân mặt mày lạnh băng, như thể vẻ tinh thần phấn chấn thường ngày chỉ là giả tạo, đột nhiên quỳ xuống: "Thần quản giáo thuộc hạ không nghiêm, gây tổn hại đến tôn nghiêm hoàng thất, xin Hoàng Thượng trị tội!"
"Được rồi, miễn lễ này đi." Hoàng Thượng khoát tay, "Trẫm gọi ngươi đến là muốn hỏi thăm đạo này ngươi thế nào. Chẳng lẽ lại thật sự trách tội ngươi chắc? Đứng lên rồi nói chuyện."
Thẩm Y Nhân vẫn quỳ, không ngẩng đầu. Hoàng Thượng nhìn nàng lớn lên, từ trước đến nay xem nàng như cháu gái ruột mà thương yêu. Vụ náo loạn hôm nay, nếu là người khác, có lẽ đã bị trách tội, nhưng chắc chắn không giáng tội nàng. Điểm này Thẩm Y Nhân tự nhiên cũng biết.
Nha đầu này bình thường vô pháp vô thiên, hoàng đế há lại không biết nàng hiện tại tỏ vẻ chịu đòn nhận tội như vậy, nhất định là có điều cầu. Nhưng đồng thời cũng biết yêu cầu của nàng phi thường khó giải quyết.
"Ngươi đó, ở đây không có người ngoài. Trẫm sẽ nói thật lòng với ngươi." Hoàng Thượng không hề tỏ vẻ cao cao tại thượng, ông đối với ai cũng có thể buông lỏng tùy ý, đó vốn là tính cách của ông. Nhưng thân phận hoàng thượng lại khiến mỗi lời nói hành động của ông đều phải hết sức cẩn trọng. Ngoài ra, đối với Thẩm Y Nhân mà nói, ông chỉ là một người bác thân thiết, hòa ái.
"Để trừng phạt sai lầm năm đó của Nhạn Thập Tam, Lục Phiến Môn mấy năm nay bị trẫm cố ý bỏ bê. Nhưng những nỗ lực của ngươi trong những năm qua, trẫm đều thấy rõ. Ngươi bán gia sản, lấy tiền trợ cấp Lục Phiến Môn chiêu mộ nhân tài. Thậm chí không tiếc dùng chính mình làm con bài, thông gia với Tống gia, chỉ vì mở rộng tầm ảnh hưởng của Lục Phiến Môn. Ngươi làm vậy là vì lý do gì?"
Thẩm Y Nhân mím môi, trong đôi mắt kiên cường thoáng hiện một tia chua xót khó nhận ra: "Hoàng Thượng chê cười rồi. Cha mẹ thần đều cúc cung tận tụy vì Lục Phiến Môn, làm rạng danh Lục Phiến Môn là ước mơ cả đời của thần. So với tiên phụ tiên mẫu, những gì thần làm có đáng là gì."
"Ngươi nói vậy, trẫm càng thấy có lỗi với cha mẹ ngươi. Thẩm Quân năm đó cùng trẫm thanh mai trúc mã, tình nghĩa còn hơn cả anh em ruột. Hắn nhiều lần an ủi trẫm, trẫm đều nhớ kỹ. Thẩm phu nhân là nữ trung hào kiệt không thua gì nam nhi, trẫm cũng vô cùng kính phục." Nhắc lại chuyện cũ, Hoàng Thượng càng cảm thấy có lỗi với cô gái này. "Khi Thẩm nhị đệ qua đời, trẫm đã hứa với hắn sẽ quan tâm người nhiều hơn. Bây giờ người cùng đệ đệ chịu khổ cực như vậy, trẫm thật thẹn với cố nhân."
Thẩm Y Nhân cúi đầu, vẫn không ngẩng lên: "Hoàng Thượng, thần không dám dùng cố ân để uy hiếp Hoàng Thượng làm việc bất công. Nhưng Lục Phiến Môn đã im hơi lặng tiếng mấy năm, số cao thủ trên Thần Cơ Bảng từ thời kỳ cường thịnh giảm đi một nửa, đến giờ không còn đến mười người. Dù có sai lầm lớn đến đâu, như vậy còn chưa đủ sao? Thần chỉ cảm thấy Lục Phiến Môn cần một cơ hội để chứng minh bản thân, để tiếp tục phục vụ Hoàng Thượng."
Hoàng Thượng trầm mặc một lúc lâu, mới chậm rãi nói: "Ngươi có biết vì sao hôm nay trẫm đến đây không?"
"Thần cũng thấy kỳ lạ, thần đã nhiều lần mời Hoàng Thượng đến thị sát. Nhưng Hoàng Thượng bận trăm công nghìn việc, mỗi lần đều không thể đến, thần vốn tưởng rằng hôm nay cũng không được nghênh đón thánh giá."
Hoàng Thượng không đáp lời nàng, tiếp lời: "Chắc ngươi cũng biết, hôm qua Kỳ Lân Vệ Đại Thống Lĩnh dâng lên một bản tấu, muốn trẫm... đổi tên Lục Phiến Thần Cơ Bảng thành Kỳ Lân Thần Cơ Bảng."
Lời này lọt vào tai Thẩm Y Nhân chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang, mặt nàng trong nháy mắt trắng bệch, giọng nói run rẩy: "Cái này, cái này, vậy... Hoàng Thượng định đoạt thế nào?" Nói xong, Thẩm Y Nhân không thể khống chế được giọng run rẩy.
Lục Phiến Môn suy tàn đã lâu, thanh danh lung lay sắp đổ, thứ còn lại chỉ là đoạn lịch sử huy hoàng và tấm biển vàng. Nếu như bị Kỳ Lân Vệ tước đoạt cả vinh quang này, Lục Phiến Môn muốn chấn hưng uy danh gần như là không thể.
"Ngươi nghĩ sao? Trẫm nên quyết định thế nào?"
"Thần... Thần không dám đoán thánh ý."
Hoàng Thượng thấy Thẩm Y Nhân sợ hãi như vậy, không khỏi đau lòng, giận dữ nói: "Trắm lúc đó đã bác bỏ. Lục Phiến Môn nhiều năm qua đã cống hiến rất nhiều cho triều đình, không thể vì những biểu hiện gần đây và sai lầm của một mình Nhạn Thập Tam mà phủ nhận tất cả."
Nỗi lo lắng của Thẩm Y Nhân lúc này mới dịu đi đôi chút, nhưng Hoàng Thượng lại nói: "Nhưng trẫm có thể ngăn cản nhất thời, lại không thể ngăn cản mãi. Lục Phiến Thần Cơ Bảng bao gồm một trăm cao thủ mạnh nhất về võ công trong triều đình. Vốn Lục Phiến Môn, Quân Vương Trắc, Kỳ Lân Vệ đều có phần. Hiện tại Kỳ Lân Vệ chiếm hơn 60 người, Quân Vương Trắc cũng luôn có hơn hai mươi người trên bảng, tình hình Lục Phiến Môn thế nào ngươi rõ nhất.
Huống hồ, Kỳ Lân Vệ đưa ra yêu cầu này cũng không quá đáng. Bọn họ đã dốc lòng vì ổn định võ lâm trong những năm gần đây, không dám lười biếng dù chỉ một ngày. Bọn họ không cầu ban thưởng, chỉ cầu trẫm ban cho họ một cái danh. Trẫm thấy điều này hợp tình hợp lý."
Nói một hồi lâu, Hoàng Thượng rốt cục nói ra câu muốn nói nhất.
"Ngươi đó, ngươi là con gái của Thẩm nhị đệ, không khác gì con gái ruột của trẫm, lại có tình cảm sâu đậm với các công chúa. Trẫm muốn phong ngươi làm công chúa. Chuyện Lục Phiến Môn, ngươi giao cho người khác đi. Ngươi là con gái, cuối cùng không thích hợp với những việc này."
Thẩm Y Nhân cúi đầu kích động nói: "Thần chỉ cầu một cơ hội công bằng!"
Hoàng Thượng nhìn Thẩm Y Nhân, ánh mắt từ ái chợt trở nên sắc bén.
"Thẩm Y Nhân! Ngươi phải biết, nếu Lục Phiến Môn muốn vực dậy, tài nguyên của Kỳ Lân Vệ và Quân Vương Trắc chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Bánh có bấy nhiêu, thêm một người ăn, tự nhiên những người khác sẽ bị thiệt. Mà những kẻ cản đường ngươi, tuyệt không hề đơn giản."
"Thần biết."
"Ngươi cũng nên biết. Trong những năm Lục Phiến Môn im hơi lặng tiếng, Kỳ Lân Vệ trắng trợn bành trướng, trong võ lâm mơ hồ có khí thế và thực lực độc bá một phương. Giang hồ giao cho bọn họ thay trẫm trông nom, trẫm yên tâm. Quân Vương Trắc bề ngoài không làm gì, nhưng họ âm thầm điều tra các mật án của triều thần, lại cận thân bảo vệ trẫm, đã làm nhiều việc lớn vì xã tắc dân sinh. Với một đôi công thần như vậy, nếu họ muốn gây khó dễ cho ngươi, trẫm không thể đứng ra nói giúp. Thế chất nữ... Con đường phía trước là núi đao biển lửa đó."
Thẩm Y Nhân lúc này ngẩng mặt lên, vẻ mềm mại nữ tính trong mắt đã biến mất, thay vào đó là khí phách dũng mãnh
của Phó Tổng Đốc: "Thần muốn mở rộng Lục Phiến Môn, tự nhiên đã chuẩn bị sẵn sàng để đối phó với mọi thử thách. Mọi cay đắng, thần tự mình gánh chịu! Con đường phía trước là biển lửa, thần không sợ lửa cháy bừng bừng thiêu đốt. Con đường phía trước là núi đao, thiên đao vạn đao, thần một mình gánh!"
