Logo
Chương 39: Chương 38. Mau tới cái tương giò

"Là Ngũ Độc Thiên Thủy, nhất định là Ngũ Độc Thiên Thủy!"

"Không phải, không phải đâu. Ngũ Độc Thiên Thủy độc tính mãnh liệt, dính vào là chết ngay, Minh Phi Chân sống đến giờ, chắc chắn không phải nó. Ta thấy đích thị là nọc độc rắn Kim Quan, trộn với Đoạn Tràng thảo và mấy thứ kịch độc khác."

"Ta đồng ý!"

Ba người vây quanh Minh Phi Chân đang nằm trên giường, người bắt mạch, kẻ xem tướng, bàn tán xôn xao. Nhưng ai cũng một ý, chẳng ai phục ai, cuối cùng chẳng ai biết chính xác là trúng độc gì.

Trần Biển Thước lớn tiếng: "Ngũ Độc Thiên Thủy, sao lại không phải Ngũ Độc Thiên Thủy! Độc này ta rành nhất, nhất định là Ngũ Độc Thiên Thủy!"

Lý thần y cãi lại: "Kim Quan xà, chắc chắn có rắn Kim Quan, còn có cả Đoạn Tràng thảo!"

Trương Quốc Thử gật gù: "Ta thấy hai vị nói đều có lý!"

Tô Hiểu sốt ruột nhìn mà không biết làm sao, chợt nhớ ra: "Hoàng kim! Ta nhớ trong mộ của Tra Nguyên có một hộp hoàng kim. Lúc mình lấy về làm vật chứng ấy. Minh đại ca bảo không yên tâm giao cho ai cầm, nên tự mình giữ suốt đường."

Tra Bỉ đứng xem nãy giờ, nghe nhắc đến hoàng kim, lại còn là hoàng kim trong mộ cha mình, liền hớn hở nhảy cẫng lên. Vội vàng tỏ vẻ quan tâm: "Minh gia, vì sự an toàn của ngài, để tiểu nhân khám người cho!"

Anh ta sờ soạng khắp người Minh Phi Chân, thấy trong ngực hình như có vật gì đó giống cái hộp nhỏ.

"Có phải cái này không?”

Tra Bỉ vừa đưa tay định lấy cái hộp, Tô Hiểu đã quát: "Đừng đụng lung tung! Minh đại ca trúng độc rồi, anh không thấy à? Thứ này chắc chắn có độc."

"Đụng thử thì sao chứ. Hoàng kim mà có độc á? Vàng mà có độc thì Minh gia chết từ lâu rồi…"

Tra Bỉ chưa kịp nói hết câu, đột nhiên co giật như động kinh, rồi oẹ lên nôn khan. Sau đó mặt anh ta bỗng biến sắc. Da mặt cứ như đang sống lại, phảng phất bên trong chứa vô số rắn rết đang ngọ nguậy. Ai nhìn cũng thấy rợn người. Chỉ trong chốc lát, mặt anh ta sưng phù lên, béo ra cả một vòng, tím bầm còn hơn cả heo chết.

Mồm Tra Bỉ tê dại, chỉ còn cổ họng gào khan không ngừng, càng thêm đáng sợ.

Trương Quốc Thử vỗ tay reo lên: "Ô hô, thằng nhãi này sắp chết rồi!"

Trần Biển Thước kinh ngạc nói: "Đúng đúng đúng, thế này mới đúng. Ngũ Độc Thiên Thủy là phải có triệu chứng này."

Lý thần y khẳng định: "Ta chắc chắn còn có thêm Kim Quan xà, Đoạn Tràng thảo, nhất định có Kim Quan xà Đoạn Tràng thảo!!"

Trời ạ… Mấy người là thầy thuốc hay không vậy? Có định cứu người không?

Mình tỉnh rồi… Không đúng, thực ra mình có ngất đâu. Chỉ là mượn cớ giả vờ ngất để giải quyết vụ bạo động của Chanh Vương thôi.

Ai ngờ cái hộp hoàng kim kia lại có độc, ai mà ngờ được có ngày mình cũng trúng độc.... Hơn nữa Tra Bỉ còn sắp toi nữa chứ.

Tô Hiểu cuống cuồng nói lớn: "Các, các người mau cứu người đi!"

Lý thần y hỏi ngược lại: "Cứu? Cứu thế nào?"

"Chuyện đó chẳng phải là việc của các ông sao?" Tô Hiểu thấy họ không động tĩnh gì, càng thêm lo lắng. "Biết là độc gì rồi mà lại không cứu được à?"

Trần Biển Thước nghiêm mặt nói: "Tô tiểu ca, cậu còn trẻ nên chưa biết nhiều điển cố võ lâm. Ngũ Độc Thiên Thủy là loại kịch độc do Vân Thiên Cung đặc chế. Một khi dính vào thì chắc chắn phải chết, ai mà cứu được? Tốt nhất cậu nên đứng xa ra một chút. Chỗ da tím trên người nó cũng có độc đấy, dính vào là toi đấy."

Trương Quốc Thử nói: "Ta thấy họ nói đúng đấy."

Lý thần y thở dài: "Chắc chắn phải chết, chắc chắn phải chết rồi…"

"Chết cái gì mà chết…"

Tôi mở mắt, đưa tay đặt lên cổ tay Tra Bỉ. Dùng nội lực trừ độc thì chậm quá, hơn nữa động tĩnh lớn sẽ khiến người ta nghi ngờ. Nên tôi đổi cách, chậm rãi vận công.

"Ọe ọe… Ta, ta sắp chết. Ta… A, ta nói được rồi?"

Mặt Tra Bỉ đang sưng vù bắt đầu xẹp dần, miệng ban nãy chỉ ú ớ kêu bậy giờ đã nói được.

Tôi hút hết chỗ độc tố kia vào người. Bình thường thì tôi không làm được, nhưng giờ trong người tôi toàn là độc, lượng độc tích tụ còn nhiều hơn trên người Tra Bỉ gấp mấy trăm lần. Độc chất dễ dàng hút lẫn nhau, nên tự nhiên dồn hết vào người tôi.

Tôi ngồi xuống, người thì không sao, chỉ có mặt còn hơi sưng.

Ba vị thần y thấy tôi đang hấp hối bỗng dưng ngồi dậy được thì kinh hãi, nhao nhao tiến lên hỏi han: "Ngươi trúng Ngũ Độc Thiên Thủy thêm Kim Quan xà Đoạn Tràng thảo, giờ chắc là đến đầu ngón tay cũng không cử động được chứ?"

"Đừng cố quá, đừng cố quá sức, nằm nghỉ một lát đi, để lão phu bắt mạch cho xem."

"Ừ, nói rất đúng!"

Tôi giơ tay lên loạng choạng.

"Cái gì mà Ngũ Độc Thiên Thủy, chỉ là bị ong vò vẽ đốt cho hai nhát ngoài đồng thôi, có gì đâu."

Vừa định đánh mặt thì đã bị đánh ngược rồi.

Ba vị thần y sắc mặt thay đổi mấy lần, nhìn nhau rồi "khà khà khà khà" cười gượng vài tiếng.

"Lão phu nhìn qua là biết ngay là nọc ong, chỉ là muốn thử xem y thuật của hai vị lão hữu thôi, nên không tiện nói ra."

"Người cùng thử tâm, tâm cùng thử lý mà Lý huynh, lão phu cũng có ý đó."

"Ta thấy họ nói đúng đấy."

Tra Bỉ vừa hồi phục liền nhảy dựng lên: "Mấy ông già này, vừa nãy chính mấy người bảo lão tử chắc chắn phải chết đúng không!" Anh ta nhấc ghế phang loạn xạ, cùng ba vị thần y chơi trò đuổi bắt trong phòng, lát sau đã đuổi nhau ra sân.

Tô Hiểu rón rén đến gần như một chú mèo con, quan tâm hỏi: "Minh đại ca, anh không sao chứ?"

Tôi yếu ớt nói: "Có thể không sao à? Ta trúng kịch độc rồi... Vừa nãy ta chỉ giả bộ trấn tĩnh để dọa mấy ông thầy thuốc kia thôi. Hiểu à, đại ca đi đây...”

"Minh đại ca! Anh đừng chết mà!"

Ừm, diễn xuất của mình sắp đạt điểm tối đa rồi.

Tôi đưa tay xoa nhẹ lên đầu Tô Hiểu, cứ như người cha sắp lìa đời. Tô Hiểu cũng không biết nhớ ra chuyện gì, đột nhiên khóc òa lên.

"Đừng mà, Minh đại ca anh đừng chết!" Tô Hiểu nắm lấy tay tôi, áp lên khuôn mặt trắng trẻo mịn màng của cậu. Cái xúc cảm mịn màng, mềm mại này… Chẳng lẽ cậu ta vẫn là đàn ông sao!

Tô Hiểu cứ như người nhà đứng trước thi hài người thân: "Minh đại ca, anh phải cố gắng lên."

"Hiểu à, đại ca sắp đi rồi, chỉ còn một chuyện có chút tiếc nuối."

"Anh nói đi! Em làm cho anh!"

"Ôi… Đại ca, thực sự rất thèm món tương giò ở Bát Tiên Cư."

Tô Hiểu khóc không thành tiếng: "Nhưng mà… Nhưng mà Minh đại ca, em vẫn cảm thấy tình cảm của chúng ta chưa đủ để em mua cho anh ăn. Anh đành ôm tiếc nuối mà chết vậy nhé?"

"Cái gì!?" Tôi bật dậy, "Sắp chết rồi mà vẫn chưa đủ thân để mời tôi ăn tương giò á?”

"Xí, anh khỏe re rồi còn gì! Giả vờ cái gì!" Tô Hiểu lè lưỡi trêu, "Em không mua cho anh đâu."

À, bị vạch trần rồi à. Tô Hiểu rốt cuộc là thông minh hay ngốc đây?

Tô Hiểu lau lau nước mắt: "Vậy là người thực sự không sao chứ?"

Tôi khoát tay: "Không sao không sao, đàn ông con trai, bị ong đốt cho hai nhát thì có gì."

"Nhưng mà đầu của anh..."

Tôi soi gương, quả nhiên độc tố vẫn còn tích tụ trong người, vẫn còn chút ảnh hưởng. Chỗ sưng trên đầu vẫn chưa tan hết. Kì quái, loại độc này cũng thật lợi hại. Dịch Cân Kinh nội công bách độc bất xâm, Thái Cực Thần Công có thể na di nội khí tự do tùy tâm. Nhưng dường như đối với loại độc này hiệu quả quá nhỏ. Ba vị đại phu phán đoán có lẽ không sai. Loại kỳ độc này thật sự là Ngũ Độc Thiên Thủy cộng thêm Kinh Quan Xà, Đoạn Tràng Thảo và các loại kịch độc khác tạo thành.

Ai mà ác thế… Ai lại bỏ hộp hoàng kim có độc, ai mà không dính chiêu chứ.

Ngoài cửa đột nhiên vọng vào một tiếng cười sang sảng.

"Ha ha ha, trẫm nghe nói sau khi trúng độc mà khanh vẫn còn tinh thần sáng láng, xem ra quả nhiên không sai."

Tiếp đó Hoàng Thượng bước nhanh vào nhà, sao ông ta lại đến đây?!

Hoàng Thượng dường như không có ý định tìm tôi gây phiền phức, ông ta vẫn cười tủm tỉm.

"Các ngươi lui ra hết đi, trẫm muốn nói chuyện riêng với đứa nhỏ này."

Nói chuyện riêng?!

Có giao dịch gì à?!

Tôi vờ giãy giụa muốn đứng dậy nhưng lại tỏ vẻ vô cùng yếu ớt, Hoàng Thượng liền nói: "Miễn lễ đi. Bắt bệnh nhân hành lễ, trắm cũng không có lớn đến thế. Ngươi tên là Minh Phi Chân?"

Không đúng, hoàng đế sao lại quan tâm tôi như vậy.

Chẳng lẽ… Tôi nhìn chằm chằm Hoàng Thượng. Trong mắt ông ta lộ ra một loại cảm xúc rất đặc biệt, không phải là thứ nên có đối với người mới gặp lần đầu. Chẳng lẽ ông ta thực sự nhận ra tôi?!

Hỏng rồi hỏng rồi hỏng rồi!