Logo
Chương 54: Chương 53. Minh Phi Chân thoái ẩn sinh hoạt

Ta đang say sưa trong giấc mộng đẹp.

Đột nhiên, một trận tiếng va chạm dồn dập, vô nhân đạo đánh nát giấc mộng của ta, cánh cửa phòng nhỏ bị người gõ vang trời.

Người sẽ làm cái loại chuyện này chỉ có một.

"Tô Hiểu! Làm gì?!" Ta tức giận mở cửa, quả nhiên thấy Tô Hiểu, vẫn khuôn mặt thiên sứ khả ái, trợn mắt hạnh liếc nhìn ta. Nhưng trông bộ dáng lại có chút kỳ lạ, "Ơ? Mặt ngươi sao bẩn thế? Không đúng, cả người ngươi sao lại bẩn thế này?"

"Còn không phải tại ngươi! Ngươi ra đây cho ta!" Tình huống này là sao, bình thường người nổi giận phải là ta chứ?

Tô Hiểu kéo ta ra viện tử, chỉ vào một tờ giấy: "Đây là hóa đơn Trúc Diệp Thanh và tiền tiệc rượu. Sao lại tận 50 lượng?"

Xoa… Chuyện này là sao?

"Ách, có khi nào tính sai không?" Ta chỉ ăn một bàn giò không chấm tương, uống mười vò Trúc Diệp Thanh, mà lại đắt đến vậy sao?

"Còn nữa, hôm qua ngươi đi đâu?"

Tô Hiểu trợn to đôi mắt sáng long lanh, nhìn thẳng vào ta đang chột dạ. Cứ như tân hôn thê tử đang tra hỏi chồng ngoại tình, cậu ta ngửi ngửi trên người ta: "Ôi! Mùi rượu nồng quá!" Tô Hiểu nhăn cái mũi nhỏ trắng như tuyết, "Ngươi uống nhiều thế, làm sao về được nhà?"

"Ờm... cái này à, thì là...." Ta phải bịa lý do gì đây. Chuyện ta đi Đào Hoa thôn tra án có thôn trưởng biết rõ, hay là không nên bịa c quá đáng ngờ thì hơn."Ừm... Có chút việc công phải làm, nên ta đi."”

Tô Hiểu bĩu môi: "Minh đại ca! Ngươi gạt ta!"

Ơ?!

Đứa nhỏ này lại thông minh ra rồi?

Tô Hiểu tức giận nói: "Ta vừa tỉnh dậy thì chưởng quỹ đã tìm ta tính tiền rồi đây này! Ngươi và Đường Dịch đều không có ở đó, ngươi còn dám nói dối!"

À, đúng rồi. Tối qua ta với Đường Dịch đánh nhau một trận, thấy hắn vướng víu nên ta dẫn hắn về nhà luôn. Ai ngờ lại quên béng mất Tô Hiểu ở quán rượu.

"Ta với Đường Dịch có chút công chuyện phải giải quyết. Trẻ con như ngươi quản nhiều làm gì?"

"Ngươi, ngươi ngươi!"

Tô Hiểu không dám tin nhìn ta.

"Tại sao lại là Đường Dịch! Chẳng phải ngươi nói giao tình của ngươi với ta là tốt nhất sao!?" Tô Hiểu dùng sức dậm chân, "Các ngươi tại sao lại bỏ đi! Rõ ràng chúng ta đang uống rượu với nhau, ngươi với Đường Dịch thừa lúc ta say chuồn đi làm gì?"

Uy uy, không thể nói lung tung như thế chứ. Cái gì mà ta với Đường Dịch chuồn đi?

Câu này của Tô Hiểu vừa dứt.

Ta cứ ngỡ thấy cả làng trên xóm dưới, bạn bè thân thích kéo nhau đến đông đủ, đủ loại đồng sự Lục Phiến môn bình thường gặp mặt không thấy mặt nối đuôi nhau mà ra. Uy uy uy! Các ngươi đến nghe cái gì?

Ta tựa hồ nghe được loáng thoáng mấy từ như 'Di tình biệt luyến', 'Tam giác quan hệ'.

Uy! Mấy người mắt hủ thấy người gay à!

Ta vội trừng mắt Tô Hiểu.

"Ngốc, đừng có hô to như vậy!"

Bị ta mắng một câu ngốc, Tô Hiểu đầu tiên là ngẩn người, sau đó hốc mắt đỏ lên, lập tức nước mắt lưng tròng.

"Rõ ràng là ngươi lừa người ta, còn mắng người!" Tô Hiểu gào lên: "Ta cứ hô đấy. Tối qua ngươi với Đường Dịch đi làm cái gì? Nửa đêm nửa hôm ngươi lén lút cùng Đường Dịch đào tẩu làm cái gì! Vì sao hôm nay Đường Dịch nói phía sau hắn đau dậy không nổi giường! Ứ..."

Tiểu tổ tông của ta ơi!!!

Đừng có nói hươu nói vượn! Ngươi muốn lên trời à!!!

Quần chúng vây xem dường như lập tức bắt được manh mối quan trọng, trong nháy mắt hoàn thành thuyết minh và phán đoán tốt nhất của bọn họ về đoạn tình tay ba này của chúng ta. Ta cơ hồ có thể thấy một đoạn một đoạn lời đồn đại liền được tạo thành ngay trong những suy nghĩ của bọn họ.

Chung quanh nơi này nhao nhao nghị luận trong nháy mắt vỡ tổ.

"Ta đã biết ngay là bọn họ có một chân mà!"

"Cái này gọi là đồng tính luyến ái, tình yêu giữa những người cùng giới thường không dung thứ bên thứ ba. Không như chúng ta có thể tam thê tứ thiếp."

"Minh Phi Chân gia hỏa này lực lưỡng như vậy, nói không chùng một mình hắn cân hai người. Ô hô, đùng có mà để ý đến chúng ta, đi mau đi mau!"

Các ngươi thực sự làm việc ở nha môn đấy à! Vì sao kiến thức của các ngươi lại phong phú đến thế!!!

Còn ai vừa bảo ta lực lưỡng ấy, ngươi thả độc xong rồi chạy là sao!!!

"Ứ, ứ!" Ta bịt miệng Tô Hiểu, cậu ta vì không thở được nên bắt đầu hổn hển. Càng tăng thêm cơ sở mơ màng cho đám quần chúng này.

Uy! Rốt cuộc vì sao các ngươi lại nghĩ như vậy chứ!

Đột nhiên một công tử ca ăn mặc bảnh bao nhảy ra, chính là Liễu Nguyên.

Liễu Nguyên hét lớn: "Ngươi buông cậu ấy ra! Hảo ngươi một cái Minh Phi Chân! Ăn trong chén còn nhìn trong nồi. Ngươi đã có Đường Dịch, vì sao còn chiếm lấy Tô Hiểu của ta không tha!"

Ta điên mất!

Ai là người cùng đạo với ngươi!

Ta không thể nhanh chóng thả Tô Hiểu ra, nhưng để phòng cậu ta kêu lung tung nữa, ta chỉ đành khống chế cậu ta trong phạm vi ta có thể chạm vào, tức là nửa ôm cậu ta.

Tô Hiểu càng vô lực mềm nhũn trên người ta: "Rõ, Minh đại ca... Ngươi suýt nữa làm ta ngạt thở..." Ta hơi ôm Tô Hiểu, không thể không nói bộ dáng mềm mại này thực rất có nữ nhân vị, hơn nữa mùi hương vẫn rất dễ chịu... Ta nhổ vào phi ph, ta rốt cuộc lại nói cái gì thế này!!

"Các ngươi à…"

Tổng đốc Tống lo lắng mười phần kinh ngạc nhìn ta và Tô Hiểu, sau đó khó chịu ho khan hai tiếng: "Phi Chân, ngươi trẻ tuổi nóng tính bản quan có thể hiểu được. Thế nhưng mà cái này… cũng phải phân trường hợp chứ?" Đột nhiên ông ta hạ giọng: "Cái loại chuyện này các ngươi về nhà rồi thảo luận."

Tiếp đó Tổng đốc Tống ra vẻ đàn anh vỗ vỗ vai ta, ý bảo cổ vũ.

...

Ý gì?

Uy uy uy, hiểu lầm của ông nghiêm trọng lắm rồi đấy.

…. Tối thiểu để tôi đặt Tô Hiểu xuống đất rồi ông đi đi!

Tổng đốc Tống rất thức thời nháy mắt với ta, ý bảo "Nơi này giao cho đại ca, đi nhanh đi" một vẻ nghĩa hiệp.

"Mọi người giải tán đi, đừng có đứng đây xem náo nhiệt."

Nhưng mà thật không phải như ông nghĩ đâu!!!

"Phi Chân…"

"A? Lão đại? Khi nào thì ông cũng đến đây vậy?"

Thẩm lão đại dùng ánh mắt nhìn đồ vật dơ bẩn nhìn ta một cái: "Ngươi… Về sau báo cáo với ta thì viết thư là được rồi. Không, ngươi cứ kể, để người khác viết."

Cmn! Phòng truyền nhiễm?!

Còn phòng gián tiếp truyền nhiễm?!

"Các ngươi mụ nội nó đều nghe ta nói đấy nhé!!"

Cuộc sống thoái ẩn của ta quả nhiên có độc!!!

(Quyển 1 – Võ lâm chi vương thoái ẩn sinh hoạt, Hết)