Logo
Chương 7: Chương 6. Hồng nhan họa thủy (Hạ)

"Bản triều lập triều đến nay chưa từng xây ra sự kiện nào có tính chất ác liệt như vậy! Khai rõ ra, nếu có nửa lời không thật, bản quan đánh gậy!"

Tôi vậy mà nghe ra trong giọng nói của tên thẩm tra quan này có vị ước ao, ghen tị, lại thêm công báo tư thù. Bằng chứng là hắn ta nói chuyện với tôi mà mắt cứ dán chặt vào tiểu sư di, như thể bị ai móc vào vậy. Không chỉ hắn, hai tên thẩm tra quan bên cạnh cũng lộ vẻ mặt tương tự...

Cấm kỵ cùng họ kết hôn cái rắm! Hoàng đế lão tử còn cưới tám bà vợ, hai người trong số đó cũng họ Lý như ổng. Sao không đi đánh gậy ổng đi?

Hóa ra lỡ miệng còn có hậu họa này.

Mà nói đi thì nói lại, hai chúng tôi tuy cùng họ là vì đều được Minh gia thu làm cô nhi, chứ không hề có quan hệ huyết thống. Huống hồ có thì cũng không thể loạn bối phận...

Tiểu sư di thấy náo loạn cũng dủ rồi, liền giải thích: "Đại nhân nói đùa thôi ạ. Chúng tôi là cô cháu, tôi là... cô của hắn." Tiểu sư di nói xong lại có vẻ hơi ngượng ngùng, không biết là nhớ ra chuyện gì.

Cô cô? Dương Quá ở đây!

Khụ khụ, thôi dẹp trò đùa.

"Cô cháu?! À, cháu trai ngoan. À không không, Phi Chân à, con phải cố gắng thể hiện tốt, đừng phụ lòng cô cô dẫn con đến tham tuyển."

Thẩm tra quan biết tôi là cháu trai thì rõ ràng thấy tôi không gây ra uy hiếp gì cho hắn, trong nháy mắt liền lộ ra vẻ ấm áp rẻ tiền, đối xử với tôi rất niềm nở. Lúc hắn gọi tên tôi, tôi chợt nổi da gà, cảm giác quái dị vô cùng.

"Được rồi, sơ thẩm chủ yếu khảo võ nghệ. Cứ thoải mái, đem hết sở trường ra là được. Vị cô cô này, à không, vị cô nương này, quyền cước vô tình, xin bảo trọng.”

"Hai vị chuẩn bị xong thì có thể động thủ phá chiêu."

Tiểu sư di nháy mắt tinh nghịch với tôi, ý như muốn hỏi: Ngươi nhường ta không đó nha?

Ngươi muốn ta đi chết cũng được!

Ách, tôi có vẻ hơi kích động quá... Khụ khụ, tôi là xuất phát từ tôn sư trọng đạo.

Tiểu sư di và tôi đứng ra hai bên, bày ra thức mở đầu của bổn môn. Quả nhiên không hổ là nữ nhân có bối phận cao nhất sự môn. Tư thế ngưng trọng, khéo léo, đủ cả, đám sư huynh đệ chúng tôi không ai sánh bằng.

Võ công của tiểu sư di là do thái sư phụ dạy, khác với tôi, nàng thuộc loại người có thiên phú võ học. Dù tuổi còn trẻ nên chưa bằng sư phụ, nhưng theo tôi thấy cũng không kém nhiều lắm. Nói cách khác, tôi không cẩn thận cũng có thể bị thiệt.

Nhưng vì chúng tôi đồng môn, căn bản võ công đều biết rõ, coi như tôi nhường nàng cũng không thiệt thòi gì.

Tiểu sư di lật cổ tay trắng ngần, chậm rãi đánh tới một chưởng, là Tinh La chưởng của bổn môn.

Tôi vận Thái Cực tâm pháp đỡ đòn. Không phải tôi muốn dùng võ công phái khác, thật ra là tôi chỉ biết võ công phái khác thôi! Sư phụ trước kia dạy tôi luyện công chỉ ném cho tôi mấy bí tịch của môn phái khác, võ công bổn môn thì một môn cũng không dạy.

Sau khi thành tài xuống núi, tôi từng phí hết tâm tư muốn người khác tin tôi là đệ tử Đại La sơn, nhưng chẳng ai tin. Vì tôi đến võ công nhập môn của bổn môn cũng không học được...

Tiểu sư di thấy tôi đỡ được, hì hì cười một tiếng, thủ pháp chuyển nhanh. Vẫn là một chiêu đó nhưng lại đánh ra Thập Tam ký khoái chưởng với tốc độ, độ mềm dẻo hoàn toàn khác biệt.

Mấy vị thẩm tra ủy viên 'A' một tiếng kinh hô, tôi phảng phất thấy được trong tiếng kêu đó khuôn mặt tươi cười biến thái của bọn họ cùng ánh mắt hèn mọn dán chặt vào bộ ngực phập phồng của tiểu sư di...

Tôi giận tím mặt, vận Thái Cực tâm pháp, dồn hết chưởng lực từ mỗi chưởng của tiểu sư di vào tay, rồi vung hết ra phía sau. Từng đợt chưởng phong hùng hậu đánh về phía ba tên thẩm tra ủy viên sắc mị mị kia. Đánh trúng khiến bọn chúng kêu la cay mắt.

Ha ha ha ha ha, đáng đời.

Tiểu sư di có chút kỳ quái nhìn tôi, lúng túng nói: "Ngươi làm gì vậy, bọn họ không nhìn rõ thì làm sao chúng ta qua được?"

Tôi mặc kệ, ai bảo bọn họ liếc trộm nàng.

Tôi cùng tiểu sư di lại giao đấu hơn ba mươi chiêu, cuối cùng tôi hóa giải hết một bộ Tinh La chưởng, tôi cũng đánh hết ba mươi chiêu Thái Cực Quyền. Ba tên thẩm tra quan kia vẫn chưa mở được mắt.

Mấy tên thẩm tra quan cuối cùng cũng khôi phục thị lực, nhìn nhau, có chút xấu hổ.

Vì bọn hắn ai cũng không thấy rõ màn trình diễn của chúng tôi, cũng như màn trình diễn của tổ bên cạnh, tổ cách vách.

Mấy tên thẩm tra quan ho khan hai tiếng, cùng hai bạn đồng sự thương lượng vài câu rồi nói với chúng tôi: "Biểu hiện của hai cô cháu không tệ. Ách, chỉ là vẫn chưa đạt yêu cầu thấp nhất của lần thẩm tra này."

Tôi thế mà lại được chứng kiến sự hắc ám của Lục Phiến môn!

Các ông nói xem các ông thấy cái quái gì?

Đột nhiên, một tên sai vặt bước nhanh xông lên ghé tai thẩm tra quan nói nhỏ. Sắc mặt thẩm tra quan đại biến, hô: "Bản quan có chút công việc, chư vị đợi chút." Rồi vội vàng chạy vào hậu đường.

Bên trong sân mọi người nhìn nhau, ai cũng không biết chuyện gì xảy ra.

Tôi vận Dịch Cân kinh nội công, tai mắt linh thông. Thử nghe ngóng động tĩnh hậu đường, nhưng bất đắc dĩ khoảng cách quá xa, tôi chỉ nghe được chút tiếng vang.

Hình như là nghe được vài câu chửi bới vang dội, tiếng đổ vỡ, còn có tiếng kêu thảm thiết như mổ heo. Rốt cuộc Lục Phiến môn hậu đường đang làm cái gì? Thẩm tra phạm nhân à?

Vài giây sau tôi tìm được đáp án.

Thẩm tra quan trở ra với hai má mỗi bên một dấu bàn tay thô kệch không che giấu được, thảm hề hề nói với chúng tôi: "Sáu vị, các ngươi qua vòng thứ nhất, mời đến hội trường vòng thứ hai chờ đợi."

Nhân gian chính đạo là tang thương a!

Nhưng tôi muốn biết rõ.

Rốt cuộc là ai đánh hắn thảm như vậy?