Logo
Chương 71: Chương 16. Yêu bắt đầu luôn luôn vội vàng không kịp chuẩn bị

"Thắng bại đã định, người thắng là Tô Hiểu của Lục Phiến Môn!"

Tô Hiểu vung đao một cách điêu luyện, lưỡi đao trượt êm ái vào vỏ. Vì cuộc luận võ Ngự Tiền, vũ khí đều do cung đình chuẩn bị thống nhất, nên Tô Hiểu chỉ dùng một thanh cương đao thông thường.

Trong tháng qua, võ công của Tô Hiểu tiến bộ vượt bậc, điều này không chỉ nhờ vào thiên tư thông minh và sự cần cù của hắn, mà còn do bên cạnh hắn có một người, dù là tầm nhìn hay thực lực đều thuộc hàng đỉnh cao, luôn chỉ dạy tận tình.

Chỉ một động tác rút đao rồi tra vỏ đơn giản của Tô Hiểu cũng đủ khiến đám cung nữ, tài nữ và tiểu thư quý tộc dưới lôi đài phải xuýt xoa. Hắn sở hữu thân hình cao gầy, dung nhan thanh tú, ngũ quan tuấn mỹ, thái độ thân thiện, cùng với vẻ non nớt chưa trưởng thành và cảm giác thoát tục như những thiếu niên mộng ảo trong truyện tranh, tất cả những điều đó đã đánh trúng trái tim của những nữ khán giả, đúng như Thẩm Y Nhân đã dự đoán.

Chỉ sau ba trận đấu trên lôi đài, Tô Hiểu đã thu hút được không dưới trăm người hâm mộ cuồng nhiệt. Họ reo hò, cổ vũ cho hắn từ dưới đài. Hôm nay, Tô Hiểu cần thắng ba trận để vượt qua vòng sơ tuyển. Hắn đã thắng hai trận đầu, nhưng vì chưa quen với đao mới nên thua ở trận thứ ba. Vì vậy, hắn phải đấu thêm trận thứ tư để quyết định có được vào vòng trong hay không.

Nhưng chính trận đấu phát sinh ngoài dự kiến này lại giúp hắn có thêm nhiều người hâm mộ hơn.

Từ đó, hắn có một biệt danh khoa trương: "Thiếu nữ vạn người mê".

"Xớ! Ai là thiếu nữ? Ta là con trai được chưa?"

Tô Hiểu bĩu môi, khó chịu đáp lại lời trêu chọc của Đường Dịch.

Đường Dịch nhún vai: "Như vậy là được rồi, trừ đại ca ra thì người của Lục Phiến Môn mình đã thắng hết. Coi như có thể ăn nói với phó Tổng Đốc."

"Nghe không giống cậu chút nào.” Tô Hiểu nghiêng đầu, khó hiểu nhìn Đường Dịch, "Tớ cứ tưởng Đường Dịch cậu không thích giao du nhiều, cứ như ai cũng ngại nói chuyện với cậu ấy, ai ngờ cậu lại quan tâm đến ý kiến của phó Tổng Đốc thế."

"Phó Tổng Đốc khác, nàng ấy cũng như đại ca, là những người tớ quan tâm nhất ở Lục Phiến Môn."

"Ừm... người quan tâm à." Tô Hiểu ngước nhìn bầu trời xanh thẳm, cười đồng cảm: "Tớ cũng có. Hai người họ đều đối xử rất tốt với tớ."

Hôm nay Đường Dịch đã thắng liền ba trận và nghiễm nhiên vào vòng trong, nên quyết định chờ Tô Hiểu có kết quả rồi cùng về thủ thành môn.

"À mà đại ca đâu rồi? Đến lượt anh ấy rồi mà."

"Không biết nữa. Tớ đi tìm anh ấy xem sao."

Tô Hiểu vừa định đứng lên thì chuôi đao lại va vào bàn. Tô Hiểu bực bội: "Cái đao chết tiệt này, vừa nãy chính nó hại mình thua." Tô Hiểu tháo thanh đao ra, ném sang một bên, cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Đang định đi tìm Minh Phi Chân thì bị Đường Dịch gọi lại.

"Tô Hiểu, vẫn nên mang vũ khí theo đi. Dạo này không được yên ổn."

"Cậu nói Hắc Phong Thập Tam Dực?" Tô Hiểu dừng bước, quay đầu cười: "Không đâu, bây giờ đang giữa ban ngày mà." Nói xong, Tô Hiểu vụt chạy đi như một cơn gió.

Đường Dịch nhìn dáng vẻ chạy nhảy tự do của hắn, có cảm giác như một con tinh linh thoăn thoắt trong rừng sâu. Anh vô thức dụi mắt, lắc đầu thở dài: "... Vào Lục Phiến Môn một tháng, mắt càng ngày càng kém."

Nhưng ngay sau khi Tô Hiểu vừa đi.

Phía sau lưng hắn lập tức xuất hiện vài bóng đen.

Mang tên Hắc Phong, hung ác, tàn nhẫn và đẫm máu.

*************

Thời gian tuyển chọn bắt đầu sớm hơn dự kiến.

Nhưng tôi vẫn nằm ngủ ngon lành trên cầu thang ở Tiểu Nam Môn. Đến mở mắt cũng không muốn.

Ngay từ đầu tôi đã không có ý định tham gia cái cuộc luận võ Ngự Tiền thất đức này. Triều đình võ sĩ nhiều như nấm, tôi đã thấy phát ngán rồi, nhỡ đâu lại gặp phải mấy tên từng quen biết thì chỉ tự rước họa vào thân.

Cho dù không bị nhận ra, việc đánh thắng và bị chú ý cũng chẳng có lợi lộc gì cho tôi.

Thế nên, tôi quyết định cứ ngủ ở đây, ngủ một mạch cho đến khi cuộc tuyển chọn kết thúc thì thôi.

~~~ Bây giờ đang vào mùa thu, ánh nắng không còn gay gắt như mùa hè, cùng với gió mát phảng phất, rất thích hợp để ngủ.

Vào Lục Phiến Môn lâu như vậy, đây là lần đầu tiên tôi được hoàn toàn một mình.

Ở đây không có ai khác. Cũng không sợ bị ai làm phiền.

Cho nên, đây cũng là nơi tôi có thể thỏa thích nhớ về một người.

Từ khi chia tay, tôi dường như không dám nghĩ đến nàng. Vì sợ sẽ ảnh hưởng đến hành động của mình. Ở Kinh Thành, nơi bị kìm kẹp này, tôi phải cẩn thận từng chút một.

Khuôn mặt tinh xảo, quyến rũ của Tiểu sư di hiện lên trong đầu tôi. Từng cái nhíu mày, từng nụ cười, vẻ phong tình vạn chủng của nàng, tiếng nàng khẽ gọi "Phi Chân" cũng đủ khiến tâm trạng tôi xao động.

Tôi rất sợ gặp nàng, càng sợ nghĩ đến nàng.

Bởi vì gặp nàng là một niềm vui xen lẫn khổ sở, nghĩ đến nàng là một sự tra tấn ngọt ngào.

Nhưng trong khoảnh khắc buông lỏng này, tôi lại không thể kìm nén được mà nhớ đến nàng.

Vô thức liên tưởng đến những câu thơ mà tôi đã từng đọc ở đâu đó, rồi đem ra viết tặng nàng.

Ta nhớ nàng trong u sầu, tựa như mùa đông nhớ mặt trời.

Ta nhớ nàng trong vui vẻ, tựa như nắng gắt nhớ bóng cây.

Ta nhớ nàng trong tĩnh lặng, tựa như tịch mịch nhớ tiếng nhạc.

Ta nhớ nàng trong mưa gió, tựa như ồn ào nhớ bình yên.

...

"Đồ phụ bạc!"

Vẻ mặt của Tiểu sư di lúc chia tay lại hiện lên trước mắt tôi, tôi phẳng phất như chính tay mình đẩy nàng ra xa.

Giữa chúng tôi có rất nhiều điều chưa từng nói ra. Bởi vì tôi luôn trốn tránh vào những thời điểm quan trọng nhất.

Tôi biết chỉ cần tôi nói ra hết lòng mình, Tiểu sư di sẽ đồng ý ngay lập tức. Nhưng tôi không thể nói. Tôi còn quá nhiều người không thể buông bỏ, quá nhiều chuyện chưa giải quyết. Chỉ riêng vấn đề bối phận giữa chúng tôi, ngay cả cửa ải sư phụ và thái sư phụ, tôi cũng không thể vượt qua.

Mỗi lần nhớ lại ánh mắt cuối cùng của nàng, tôi đều cảm thấy nghẹt thở.

Có lẽ cả đời này, tôi nhất định phải cô độc đến cuối cùng.

"Ngươi làm gì ở đây vậy, tỉnh lại đi."

Tôi cảm thấy có người đang lay mình.

Tôi dựa lưng vào tường, buông thõng đầu, mơ màng nói: "Ai vậy?" Khẽ mở mắt ra.

Trước mặt tôi là một cô nương mặc đồ trắng.

Nàng có một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết, phía trên là hai con mắt to tròn như ngọc. Đôi lông mày cong cong, đôi môi nhỏ nhắn xinh xắn, nàng vừa mở miệng nói chuyện đã toát lên vẻ tinh xảo, mềm mại, đáng yêu. Nhất là đôi mắt, phảng phất như biết nói chuyện, quyến rũ lạ thường. Tựa hồ chỉ cần một ánh nhìn cũng đủ khơi gợi dục vọng sâu thẳm nhất trong lòng người đàn ông.

Hồ ly tinh! Tôi chỉ nghĩ đến ba chữ này.

Một người con gái vừa nhìn đã khiến người ta hận không thể nghiền nát rồi nuốt vào bụng, không phải hồ ly tinh thì là gì?

Trong khoảnh khắc đó, tôi lại có chút mê muội. Không biết từ đâu trỗi dậy một xúc động, khiến tôi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của nàng.

"Hả? Ngươi sao vậy?"

"Tiểu sư di?"

Các nàng rõ ràng là hai người hoàn toàn khác nhau. Vậy mà tôi lại lờ mờ nhìn thấy bóng dáng của Tiểu sư di trong đôi mắt dịu dàng, đáng yêu kia.

"Ngươi sao vậy?"

Đôi mắt nàng khẽ chớp, tôi dường như thấy Tiểu sư di đang ở trước mặt mình.

Thế là tôi nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng.

"Tiểu sư di... nàng đến rồi."

"Cái... cái gì sư di? Ta, ta không phải...”.

Sau đó, tôi có chút không hiểu vì sao mình lại làm như vậy. Có phải vì tôi đã quá lâu không chạm vào phụ nữ? Có phải vì lồng ngực đau nhói đang tìm kiếm một chút dịu dàng?

Hay là, vì câu nói "Đẩy nàng ra!!!" của sư phụ vang vọng trong lòng tôi.

Tôi không biết mình bị làm sao, giống như đột nhiên bị ma nhập, cả thân thể và đầu óc đều không thể kiểm soát. Phảng phất như từ lần đầu tiên nhìn thấy cô nương này, tôi đã không thể khống chế được bản thân mình.

Tôi kéo cô bé vào lòng, nhắm ngay đôi môi kiều diễm như hoa của nàng, một ngụm hôn xuống.

Cô gái trong ngực kinh hãi tột độ, mặt mày không biết vì sợ hãi hay vì xấu hổ mà đỏ bừng như say rượu. Nàng cố sức đẩy tôi ra, nhưng bị tôi dùng sức mạnh giữ chặt trên ngực mình. Nàng giãy dụa, phản kháng kịch liệt, nhưng dần dần

sức lực càng ngày càng yếu. Đôi môi tươi như hoa kia càng thêm mềm mại, nóng rực, ướt át, phẳng phất như mỗi một hơi thở đều nóng bỏng có thể đốt cháy người, mỗi một cái nhíu mày đau khổ đều thiêu đốt thần kinh mê loạn của tôi.

Tôi rõ ràng trông thấy nàng rơi lệ. Cho dù là nước mắt của nàng cũng khiến tôi cảm thấy thật đẹp. Những giọt nước mắt chậm rãi tuột xuống phảng phất như sương đọng trên đóa hoa, mang đến cho người ta một cảm giác mát lạnh đến từ thiên nhiên.

Rất lâu, rất lâu, cho đến khi cô bé trước mắt thở dốc khe khẽ, ánh mắt mông lung nhìn tôi, tôi cũng ý loạn tình mê nhìn nàng.

Giữa chúng tôi có một bầu không khí nào đó đang trỗi dậy.

Tôi rõ ràng ngửi thấy mùi tình yêu nồng nặc.

...

Thời gian trôi qua, tôi dường như cảm thấy cái mùi nồng nặc này càng lúc càng lớn, lớn đến mức có chút sặc mũi...

Tôi ngẩng đầu nhìn lên, thấy Tiểu Nam Môn dường như đã mở.

Và từ Tiểu Nam Môn nhìn sang, tôi dường như thấy cửa nhà xí dành cho cung nữ thái giám cũng mở toang.

Á đù!

Thảo nào trong cái mùi tình yêu này lại có một mùi nước cống thêm bí đao thối rữa.

Đầu óc choáng váng của tôi lập tức tỉnh táo lại từ cơn ác mộng ý loạn tình mê, tôi hét lớn: "Ai đi vệ sinh xong không đóng cửa!!!!!!!!"