Vòng này cũng giống vòng trước, hai người một tổ tiến hành kiểm tra. Có điều hình như người ta xáo trộn thứ tự, nên ta không ở cùng tổ với tiểu sư di, mà lại ghép cặp với một cô nương trẻ tuổi khác.
Từ lúc bước vào cửa, ánh mắt cô nương này đã dán chặt lên khuôn mặt tuấn tú của Liễu công tử, không rời đi được. Mấy ánh mắt đưa tình cứ liên tục ném về phía hắn.
"Cô nương," lão nạp khuyên cô một câu, "bậc cao tăng chân chính hoặc người đồng tính luyến ái vĩnh viễn sẽ không để sắc đẹp vào mắt đâu..."
"Đề thi lần này khảo hạch mưu lược của các ngươi. Tốt rồi, xin nghe đề." Liễu công tử gật gù đắc ý như thầy bói giải quẻ trong miếu, khí chất tôn quý của một công tử biến thành dáng vẻ thần côn, "Phe địch võ nghệ cao cường, lại am hiểu ám khí. Về mọi mặt, ngươi đều không bằng đối phương, vậy nên làm gì?"
Tiểu cô nương ngượng ngùng giơ tay: "Có thể dùng sắc dụ hắn, tận lực tạo cơ hội để hắn cho rằng có thể đắc thủ." Cô ta xấu hổ e thẹn, vừa nói vừa uốn éo người, "Rồi thừa lúc hắn không chú ý thì ra tay thiến hắn! Nam nhân trúng đao vào chỗ hiểm thì mười thành võ công mất chín. Sau đó, hừ hừ hừ."
Trời ạ! Đoán được mở đầu nhưng không đoán được kết cục!
Vị cô nương này, cô có phải quá tàn nhẫn rồi không, địch nhân chưa chắc đã là người xấu mà. Ta tưởng tượng cảnh một cao thủ võ lâm danh gia, am hiểu ám khí bị tiểu cô nương thiến... Thật là gương mặt ngơ ngác.
"Vô căn cứ! Khuếch đại!" Sắc mặt Liễu công tử trầm xuống, trách mắng: "Ngươi là một cô nương đoan trang lại nói ra những lời này. Nữ tử phải giữ trinh tiết. Toàn thiên hạ nữ tử đều như vậy, sao ngươi lại muốn khoe khoang sự dâm dật, dùng sắc mê người, tự cam hạ lưu, cướp người yêu, cướp chồng của người khác! Hay là nữ nhân cả đời không xuất giá thì tốt hơn!"
Uy uy uy! Tâm tư nặng nề quá rồi đấy!
Người ta tốt như vậy mà ngươi còn không biết điều, người của Lục Phiến Môn cảnh giác thấp quá rồi đấy!
Liễu công tử càng nói càng tức, cuối cùng đập mạnh tay xuống bàn, "Chính vì có những tiện nhân như ngươi, nên mới có nhiều nam nhi tốt đẹp đắm chìm trong ôn nhu hương mà không dút ra được. Cút ngay! Ta không muốn gặp lại ngươi!"
Tiểu cô nương lộ vẻ mặt như bị sét đánh. Đó là, tự tin thể hiện trước mặt người mình thích, nhưng lại nhận kết cục này. Sau đó, tiểu cô nương bị Liễu công tử mắng cho một trận rồi đuổi đi...
Liễu công tử có vẻ hả hê sau khi mắng, trút hết phẫn hận vì giữ người yêu không thành, cảm thấy thần thanh khí sảng. Hắn nhấp một ngụm trà rồi nói: "Minh Phi Chân, đến lượt ngươi trả lời."
Ta vẫn còn ngơ ngác nhìn hắn, bỗng dưng không muốn trả lời. Nhưng rồi ta vẫn đáp: "Chôn địa lôi, nổ chết hắn."
Liễu công tử nhíu mày: "Trả lời nghiêm túc!"
Đối đãi giữa nam và nữ khác biệt quá xa! Người điếc cũng biết ta đang nói đùa mà còn bắt ta trả lời lại? Đây có phải là một hình thức trọng nam khinh nữ không?
Mà cái đề quái quỷ gì thế này?
Một người võ công giỏi, lại biết dùng ám khí...
Dù nghĩ thế nào, ta cũng chỉ nghĩ ra được: Một tay vả chết không phải xong sao... Đây là lỗi của ta sao?
Liễu công tử khẽ nhấp một ngụm trà, khép hờ mắt nói: "Không biết à? Vậy cũng không sao. Ừm... Tốt, câu hỏi thứ hai."
Uy uy uy !
Thì ra còn có câu hỏi thứ hai sao?
Cô nương kia đi oan quá rồi!
"Trong sảnh có mười bốn người, người ngươi phải bảo vệ đang bị địch nhân khống chế. Ngươi nên làm gì để giải vây?"
Cái này...
Chúng ta không thể hỏi cái gì đơn giản hơn sao? Ví dụ như "heo đâm vào gốc cây thì chết như thế nào?”
Ngươi hỏi ta mấy câu này, ta chỉ trả lời được "Trước vả chết con tin bên trái, sau đó vả chết con tin bên phải, rồi đem người mình cứu ra" thôi.
Liễu công tử thở dài một hơi: "Câu trả lời chính xác là, giả vờ đầu hàng, tranh thủ sự tin tưởng của đối phương. Ai, Minh Phi Chân, võ công của ngươi bình thường, mưu lược cũng không ra gì. Ta thấy vòng thẩm tra thứ hai này, bản công tử khó mà cho ngươi qua."
Nói xong, hắn định gạch một đường vào tên ta, kết thúc mộng tưởng thoái ẩn của ta.
"Chậm đã!"
Liễu công tử bị ta hét giật mình, dừng tay, kinh ngạc nhìn ta: "Sao?"
Chuyện đến nước này, ta cũng không lo được nữa, phải cho ngươi biết chút chân tướng. Lão Liễu, đừng trách ta, là con trai ông vô lễ với trưởng bối trước.
Ta hạ giọng, dùng công phu "thúc âm thành tuyến". Chỉ để âm thanh truyền vào tai hắn, người khác tuyệt đối không nghe được.
"Liễu công tử... Ta biết Tô Hiểu."
Liễu công tử trừng to mắt, rồi làm vẻ khinh bỉ, lớn tiếng nói: "Biết hắn thì sao? Chẳng lẽ ngươi muốn dùng chuyện này để bán nhân tình cho bản công tử hay sao? Đây là Lục Phiến Môn! Minh Phi Chân à Minh Phi Chân, ta cho ngươi biết..."
Gã này càng nói càng lớn tiếng, tốt, ta nể mặt ngươi mà ngươi không biết xấu hổ.
"Ý ta là, ta biết Tô Hiểu và bí mật của ngươi."
Liễu công tử đổ mồ hôi: "Ngươi, ngươi làm sao... Ngươi còn biết gì?"
"Ngươi với hắn không chỉ quen biết, mà còn thân thiết cực kỳ, thân đến mức muốn ngủ chung một giường, đắp chung một chăn ấy hả?"
"!!..."
Liễu công tử đột nhiên nở nụ cười tươi rói, ta cũng phối hợp giả ngốc.
"Ha ha ha ha, Minh công tử, nhân tài!"
"Ha ha ha ha, không dám nhận, không dám nhận."
Vòng thẩm tra thứ hai, ta cứ thế vô kinh vô hiểm mà qua.
