Trong đình viện lớn nhất ở ngoại viện Lâm Phủ, một nam tử cao lớn đang ngồi ung dung.
Xung quanh hắn có khoảng bảy tám thị nữ, người bưng trái cây đút cho hắn ăn, kẻ phe phẩy quạt, mang đến chút thanh lương cho ngày nóng bức.
Đãi ngộ bậc này, chỉ có thể thấy ở đệ nhất nhân ngoại viện Lâm Phủ, phó quản gia Lý Tinh.
"Phó quản gia."
Ngoài đình viện, mấy đệ tử Lâm Phủ đỡ ba Linh Sư trọng thương, vội vã tiến vào.
"Thế nào?"
Lý Tinh nửa nằm trên ghế rộng, nhìn xuống đám người, thờ ơ hỏi.
"Chuyện gì mà hốt hoảng vậy?"
Ở ngoại viện Lâm Phủ này, hắn như một thổ hoàng đế, từ nhỏ đã quen thói ngông nghênh, coi trời bằng vung.
"Đúng đấy, hốt hoảng cái gì, còn ra thể thống gì nữa? Nếu làm hỏng tâm tình tốt của Lý thiếu gia, tất cả các ngươi đều chết chắc."
Một thị nữ bên cạnh Lý Tình lạnh lùng nói.
Trong mắt họ, đám đệ tử Lâm Phủ này chẳng khác nào nô lệ, có thể tùy ý đánh mắng.
"Cái này... Lý thiếu gia, hay là ngài tự mình xem đi."
Mấy đệ tử Lâm Phủ có vẻ sợ lời của thị nữ kia, ngập ngừng nói.
"Chuyện gì?"
Thấy vẻ mặt của đám đệ tử, Lý Tình ngồi thẳng dậy, bước đến bên họ, liếc nhìn ba người bị thương.
"Lâm Mạc, Lâm Diệp, Lâm Cẩu?"
Nhận ra ba người, Lý Tinh hơi ngạc nhiên hỏi.
"Chuyện gì xảy ra?"
"Do Sở Phong Miên gây ra."
Mấy đệ tử Lâm Phủ đáp.
"Sở Phong Miên?"
Nghe cái tên này, vẻ mặt Lý Tinh lộ ra oán hận.
"Sao? Lẽ nào có người trong phủ dám ra mặt vì thằng nhãi đó? Không đúng, ai dám đứng ra trước mặt Lâm thiếu gia? Chẳng lẽ là lão già Tam trưởng lão?"
Lý Tinh nhíu mày. Trong phủ, Sở Phong Miên không được hoan nghênh, chỉ có Tam trưởng lão nội phủ từng có thiện cảm với hắn. Vị trí đại quản gia ngoại viện Lâm Phủ của Sở Phong Miên cũng do Tam trưởng lão tranh thủ.
"Không, không phải, là do Sở Phong Miên đánh "
Mấy đệ tử Lâm Phủ ngập ngừng nói.
"Cái gì?"
Câu nói khiến sắc mặt Lý Tinh biến đổi ngay lập tức.
"Thằng nhãi đó chẳng phải phế vật sao? Sao có thể đánh ba người bọn họ thành ra thế này?"
Lý Tỉnh không tin nổi.
Lâm Cẩu không đáng nói, nhưng Lâm Mạc và Lâm Diệp đều không phải hạng xoàng, ít ai ở ngoại viện Lâm Phủ là đối thủ của họ.
Vậy mà hôm nay lại bị Sở Phong Miên, một kẻ phế nhân, đánh cho ra nông nỗi này? Làm sao Lý Tinh có thể tin?
"Tuyệt đối không dám nói dối."
Thấy Lý Tinh không tin, mấy đệ tử vội vàng nói.
"Nếu Lý thiếu gia không tin, có thể tận mắt gặp Sở Phong Miên. Hắn không biết gặp được kỳ ngộ gì mà đã đả thông linh mạch, thực lực tiến triển cực nhanh.”
"Chết tiệt! Chết tiệt! Cái phế vật này sao còn có thể tu luyện! Chẳng phải ta đã hạ Thực Linh Tán vào người hắn rồi sao?"
Vẻ mặt Lý Tinh dữ tợn, như muốn phát điên.
"Đáng chết! Tuyệt đối không thể để phế vật này có ngày trở lại! Dù hắn có thông linh mạch, ta cũng phải phế hắn!"
"Đi điều tra! Điều tra xem thằng nhãi đó đã xảy ra chuyện gì!"
"Vâng."
Mấy đệ tử Lâm Phủ vội vàng đáp rồi nhanh chóng rời đi.
"Lũ phế vật các ngươi, ngay cả Sở Phong Miên cũng đánh không lại, ta giữ các ngươi lại có ích gì, cút hết cho ta!"
Lý Tinh nhìn ba người Lâm Mạc, Lâm Diệp, Lâm Cẩu, gầm lên giận dữ.
Ba người vội vàng lủi đi.
"Không được, việc Sở Phong Miên có thể tu luyện lại là chuyện lớn, xem ra ta phải bẩm báo với Lâm thiếu gia một tiếng."
Lý Tinh chỉnh lại quần áo, lẩm bẩm rồi đi về phía nội phủ Lâm Phủ.
***
Ở một nơi khác.
Thời gian trôi qua, Sở Phong Miên không biết đã làm ướt áo bao nhiêu lần. Sau mười canh giờ, linh lực trong người Sở Phong Miên mới dần ổn định.
"Mở cho ta!"
Linh mạch thứ ba hoàn chỉnh xuất hiện trên người Sở Phong Miên, đồng thời linh lực cũng mạnh hơn trước rất nhiều.
Linh mạch thứ ba, đã mở!
Đồng thời, cảnh giới của Sở Phong Miên cũng một bước tiến vào Tôi Cốt Cảnh ngũ trọng.
Trong vòng hai ngày, Sở Phong Miên từ Tôi Cốt Cảnh nhất trọng tăng lên đến Tôi Cốt Cảnh ngũ trọng.
Tốc độ này có thể được xem là đệ nhất nhân ở Lâm Phủ, thậm chí là toàn bộ Lâm Võ Thành.
Nhưng có lẽ chỉ có Sở Phong Miên mới có thể đạt được tốc độ này.
Người khác luyện hóa một viên Tôi Cốt Đan ít nhất cũng mất nửa canh giờ, không thể nhanh như Sở Phong Miên, luyện hóa trong nháy mắt.
Sở Phong Miên có kinh nghiệm từ kiếp trước, trong việc luyện hóa đan dược, đừng nói là võ giả cùng cảnh giới.
Ngay cả những võ giả Đoán Thể Cảnh, Thần Hải Cảnh, Ngự Phong Cảnh cũng khó sánh bằng Sở Phong Miên.
Mười năm làm ấm sắc thuốc để đã thông linh mạch không phải là vô ích, giờ đây những kinh nghiệm đó đều được sử dụng, Sở Phong Miên luyện hóa những đan dược phổ thông này một cách đễ dàng.
Nếu không, chỉ những đan dược này thôi cũng đủ để Sở Phong Miên luyện hóa trong một thời gian dài.
"Tôi Cốt Cảnh ngũ trọng, cuối cùng cũng có thể thử vận dụng một số kiếm thuật."
Sở Phong Miên đứng lên, cảm nhận sức mạnh tràn đầy trong người, trên mặt lộ vẻ vui mừng.
Thực lực này không còn là hoàn toàn không có sức tự vệ.
Ở kiếp trước, Sở Phong Miên không hiểu linh lực, nhưng vẫn lĩnh ngộ được kiếm ý cực hạn.
Chỉ là bản thân hắn lại không thể cầm kiếm, nên dù kiếm ý vô song, hắn vẫn không có sức tự vệ.
Lần này, Sở Phong Miên có được sức mạnh, cũng nên thể hiện kiếm thuật của mình.
"Tu luyện kiếm thuật, phải tìm một thanh bội kiếm mới được."
Sở Phong Miên tự nhủ.
Bất kỳ kiếm thuật nào cũng cần có kiếm mới thi triển được. Trước đây Sở Phong Miên thậm chí còn không phải là võ giả, làm sao có bội kiếm.
Giờ Sở Phong Miên đã là một võ giả, đương nhiên cũng cần có binh khí của mình.
Sở Phong Miên nhìn mấy bình ngọc còn lại trên giường, cầm lấy rồi bước ra khỏi Lâm Phủ.
Trong bình còn hai trăm viên Tôi Cốt Đan chưa sử dụng. Cảnh giới của Sở Phong Miên đã đạt đến Tôi Cốt Cảnh ngũ trọng, Tôi Cốt Đan không còn tác dụng.
Nhưng ở bên ngoài, Tôi Cốt Đan cũng có giá trị, dùng chúng để mua một thanh bội kiếm cũng không khó.
"Đi, ra ngoài Lâm Phủ."
Sở Phong Miên một mình rời khỏi Lâm Phủ.
