Kiếm quang lóe lên, nhanh như chớp giật.
Bảy viên phách ngân châm Lý Tinh phóng ra bị chém thành hai đoạn, rơi xuống đất.
"Kiếm thuật gì vậy! Khủng khiếp thật, lại có thể chém đứt cả phách ngân châm?"
Đám người xôn xao bàn tán.
Phách ngân châm sau khi rời tay, trong một giây có thể bay xa cả trăm mét, người bình thường ở Tôi Cốt Cảnh muốn né tránh cũng khó, làm sao có thể dùng kiếm chém đứt?
Kiếm thuật này quả là kinh thiên động địa, dù là một vài kiếm tu cường giả cũng chưa chắc làm được.
Những võ giả ở đây đều hiểu rõ sự khó khăn trong đó.
Một nam tử trẻ tuổi đứng bên cạnh cũng ngây người, sắc mặt trở nên khó coi.
"Chết tiệt! Thằng tạp chủng này sao có thể có kiếm thuật đáng sợ như vậy! Chẳng lẽ lão già kia đã dạy nó!"
Nam tử trẻ tuổi nghiến răng rít lên, giọng tuy nhỏ nhưng vẫn khiến người xung quanh giật mình.
"Thiếu phủ chủ, đừng lo lắng, thực lực của Lý Tỉnh vẫn trên cơ Sở Phong Miên. Hôm nay Sở Phong Miên chắc chắn phải chết."
Một tên đệ tử Lâm phủ vội vàng nịnh nọt khuyên giải.
"Cút!"
Nam tử trẻ tuổi giận dữ quát, lời này chẳng khác nào tát thẳng vào mặt hắn.
Sở Phong Miên đã thể hiện kiếm thuật như vậy, dù Lý Tinh có cảnh giới cao hơn cũng không phải đối thủ.
Kiếm thuật này quá mức đáng sợ, hai trọng cảnh giới cũng không thể bù đắp.
Trừ phi Lý Tinh dốc toàn lực đánh cược một lần, bằng không sẽ không có cơ hội nào.
"Không được! Quyết không thể để thằng tạp chủng này sống sót!"
Nam tử trẻ tuổi thầm nghĩ đầy oán độc.
Sở Phong Miên trở thành võ giả chưa được bao lâu, dù trước đó có ẩn giấu thực lực thì thời gian cũng không dài.
Trong thời gian ngắn như vậy, kiếm thuật của Sở Phong Miên đã đạt đến trình độ kinh khủng này, nếu để hắn tiếp tục trưởng thành, chắc chắn sẽ có thêm một thiên tài đáng sợ ra đời.
Đến lúc đó vị trí Thiếu phủ chủ Lâm phủ sẽ khó mà nói trước.
Phải biết ông nội Sở Phong Miên chính là Phủ chủ đời trước, nếu Sở Phong Miên thực sự trưởng thành, chắc chắn sẽ có người trong Lâm phủ ủng hộ hắn.
"Tưởng thằng tạp chủng này là phế vật, không ngờ lại nhìn lầm. Nhưng không sao, nó vẫn chưa trưởng thành, sớm muộn gì cũng có cơ hội diệt trừ nó!"
Nam tử trẻ tuổi vừa âm thầm suy tính, vừa chuyển ánh mắt về phía sinh tử đài.
Chúng kiến cảnh phách ngân châm bị chém đút, sắc mặt Lý Tnh trắng bệch.
Hắn vốn định dùng phách ngân châm đánh lén, dù Sở Phong Miên may mắn đỡ được cũng phải trúng vài cây, đến lúc đó phách ngân châm phát tác, Sở Phong Miên sẽ mặc hắn xâm lược.
Nhưng Sở Phong Miên bất ngờ xuất kiếm, chém đứt toàn bộ phách ngân châm. Dù hắn không phải kiếm tu cũng hiểu rõ độ khó của việc này.
Lý Tinh nhìn Sở Phong Miên từng bước tiến lại gần, trong lòng tràn ngập sợ hãi.
Với kiếm thuật này, hắn lấy đâu ra dũng khí chống lại?
"Sở Phong Miên, ta nhận thua."
Lý Tinh thở hổn hển, bất ngờ lên tiếng.
"Lần này ta nhận thua, thế nào? Từ nay vị trí đệ nhất ngoại viện thuộc về ngươi."
Lời này của Lý Tinh khiến đám đông xôn xao.
Nhận thua.
Lý Tỉnh, đệ nhất nhân thế hệ trẻ ngoại viện Lâm phủ, thực lực thuộc hàng trung thượng du trong phủ, vậy mà lại chọn nhận thua.
Nhưng quyết định này không khiến ai bất ngờ.
Kiếm thuật Sở Phong Miên thể hiện quá kinh khủng, Lý Tinh không nhận thua chỉ có đường chết.
Chỉ là, muốn nhận thua trên sinh tử đài, còn phải xem Sở Phong Miên có chấp nhận hay không.
Dù sao khi đã lên sinh tử đài, ký sinh tử ước, mạng sống không còn thuộc về mình mà thuộc về người thắng.
"Muốn nhận thua?”
Khóe miệng Sở Phong Miên nhếch lên, lộ vẻ cười nhạo lạnh lùng.
Lý Tinh vừa ra tay đánh lén bằng phách ngân châm, nếu không nhờ Sở Phong Miên luyện thành Vô Cực Kiếm Vũ, lại thêm kiếm thuật kiếp trước, những cây phách ngân châm kia đã ghim vào người hắn.
Đến lúc đó, Sở Phong Miên không tin Lý Tinh sẽ tha cho hắn một con đường sống.
Bây giờ muốn nhận thua, đâu dễ dàng như vậy!
"Sở mỗ, không chấp nhận!"
Sở Phong Miên lạnh lùng nói, thân hình chợt động, tiến về phía Lý Tinh.
"Sở Phong Miên, ngươi điên rồi à? Chẳng lẽ ngươi muốn chết chung? Nếu ta chết ở đây, ngươi cũng đừng mong sống sót!"
Lý Tinh nghe vậy giận dữ uy hiếp.
"Ta là người của Lý gia! Ngươi dám giết ta, Lý gia sẽ không tha cho ngươi!"
"Lý gia thì sao? Sở mỗ sợ Lý gia các ngươi chắc? Hơn nữa lên sinh tử đài, ký sinh tử ước, sinh tử do trời định."
Sở Phong Miên lạnh giọng đáp.
Sở Phong Miên trước đây luôn thỏa hiệp, cuối cùng phải chịu nhục nhã ở Lâm phủ, lần này hắn sẽ không thỏa hiệp nữa.
Uy hiếp cũng vô dụng.
"Chết đi!"
Ánh mắt Sở Phong Miên lạnh lẽo, Huyền Thanh kiếm trong tay đột ngột chém xuống.
"A!"
Lý Tinh dù sao cũng là võ giả Tôi Cốt Cảnh thất trọng, trong khoảnh khắc sinh tử vẫn kịp phản ứng, vội vàng né sang một bên, tránh được nhát kiếm chí mạng của Sở Phong Miên.
Chỉ là cánh tay phải của hắn bị chém xuống gọn gàng, tiếng kêu thảm thiết vang lên trên sinh tử đài.
"Tinh nhi!"
Trên khán đài, Ngũ trưởng lão hét lớn, cuối cùng không nhịn được nữa.
Lý Tinh là cháu trai mà ông ta coi trọng nhất, nếu không đã không đưa hắn ra ngoại viện, muốn hắn trở thành đại quản gia.
Thấy Lý Tinh bị Sở Phong Miên chém đứt một cánh tay, toàn thân Ngũ trưởng lão bừng bừng phẫn nộ.
Ngũ trưởng lão lập tức lao lên sinh tử đài, đứng trước mặt Lý Tinh, đôi mắt tràn ngập sát ý nhìn chằm chằm Sở Phong Miên. Nếu không phải nơi này là sinh tử đài, Ngũ trưởng lão đã muốn một chưởng oanh sát Sở Phong Miên.
"Tiểu tử! Lý Tinh đã nhận thua! Sao ngươi còn ra tay tàn độc!"
"Nhận thua? Lên sinh tử đài, chỉ có một người sống sót, quy tắc này Ngũ trưởng lão không hiểu sao?"
Đối diện với sát ý ngút trời của Ngũ trưởng lão, sắc mặt Sở Phong Miên vẫn bình tĩnh như thường, không hề bị ảnh hưởng.
Kiếp trước, Sở Phong Miên không biết đã đối mặt bao nhiêu uy hiếp, thậm chí cả cường giả thất đại tông môn, hắn đều không hề biến sắc.
Một Ngũ trưởng lão nhỏ bé này có là gì.
"Hơn nữa, Lý Tinh vừa rồi đã đánh lén, vốn dĩ không có ý định tha cho Sở mỗ."
"Chẳng lẽ Ngũ trưởng lão muốn phá vỡ quy tắc, can thiệp vào sinh tử đài?”
Sở Phong Miên nhìn chằm chằm Ngũ trưởng lão, lời này không chỉ nói với Ngũ trưởng lão mà còn nói với vô số trưởng lão Lâm phủ.
