Man Hoang Sơn Mạch địa thế hiểm trở, từ đây đến đầm nước kia, đường đi không quá mười dặm, nhưng cần phải cẩn thận tối đa.
Nhất là vài đoạn đường, tuy có thể đi qua, nhưng lại thuộc lãnh địa của một số yêu thú cường đại, chỉ có thể vòng tránh.
Nơi này đã là trung tâm Man Hoang Sơn Mạch, yêu thú Đoán Thể Cảnh rất nhiều, tùy tiện gặp một con cũng không dễ đối phó, tránh được thì cứ tránh.
"Dừng lại."
Đến một khe núi, Sở Phong Miên bất ngờ dừng bước.
"Sở đại ca, sao vậy?”
Hạo Lam ở phía sau, tò mò hỏi.
"Đi đường vòng thôi, trong khe núi có yêu thú, khó nhằn lắm."
Sở Phong Miên đánh giá khe núi, bình tĩnh nói.
Nói xong, hắn định rẽ sang phải.
"Đường vòng?"
Nghe vậy, năm người phía sau nhíu mày. Xung quanh khe núi toàn núi cao, nếu vòng đường, chắc chắn tốn rất nhiều thời gian.
Nếu thật sự có yêu thú khó đối phó, đi đường vòng là lựa chọn an toàn nhất.
Nhưng làm vậy, thời gian hao phí sẽ không ít.
Vương Hạc cau có, giọng điệu có phần oán trách:
"Sở Phong Miên, dọc đường ngươi đã vòng những bốn, năm lần rồi, chậm trễ lâu như vậy, nhỡ Hoàng Loan Thảo bị người khác hối thì sao?"
"Vương Hạc, anh nói gì vậy? Sở đại ca đã bảo trong khe có yêu thú mà."
Hạo Lam nghe Vương Hạc nói, liền phản bác.
Sở Phong Miên đã cứu họ, lại không đòi hỏi gì, Hạo Lam có thiện cảm với hắn. Vả lại, cây Hoàng Loan Thảo kia cũng do cậu chủ động nhắc đến.
Sở Phong Miên đòi một gốc cũng chẳng đáng là bao.
Gặp kẻ tham lam khác, có khi họ đã trở mặt, bắt giữ cả bọn, moi tin vẻ Hoàng Loan Thảo, rồi giết người diệt khẩu cũng nên.
Trong giới võ giả, chuyện này xảy như cơm bữa, vì thế Hạo Lam nghe Vương Hạc nói mà phẫn nộ.
"Hừ, ai biết thật giả thế nào, đi cùng nhau nãy giờ, đến bóng yêu thú cũng chưa thấy."
Vương Hạc hừ lạnh, giọng đầy hoài nghi:
"Tôi nghi hắn cố tình kéo dài thời gian, để người khác cướp Hoàng Loan Thảo trước, rồi hắn ung dung độc chiếm."
Dù nói là nghỉ ngờ, nhưng ánh mắt Vương Hạc nhìn Sở Phong Miên lộ rõ vẻ bất thiện.
Nguyệt Trạm Thanh nói:
"Không thể nào, Sở đại ca luôn ở cùng chúng ta, sao truyền tin đi được?"
"Ai biết hắn có truyền âm ngọc phù hay không, tin tức chắc đã truyền đi từ lâu rồi. Mấy người nhìn xem, khe núi này trước đó chúng ta đi qua rồi, có thấy yêu thú nào, nguy hiểm gì đâu!"
Vương Hạc chỉ vào khe núi nói.
Lời này khiến ánh mắt mọi người khế thay đổi.
Đúng là trước đó họ đã đi qua khe núi này, và không gặp yêu thú nào.
Vương Hạc cười khẩy nhìn Sở Phong Miên, như thể muốn xem hắn giải thích thế nào.
"Nếu không tin, anh cứ tự mình đi qua đi."
Sở Phong Miên liếc Vương Hạc, bình thản nói:
"Nếu tin Sở mỗ, thì cùng ta đi đường vòng."
Khe núi phía trước có khí tức yêu thú, Sở Phong Miên chắc chắn không sai. Cảnh giới của hắn tuy không cao, nhưng kiếm ý lại rất đáng sợ.
Kiếm ý luyện đến cảnh giới cao, đủ để nhìn rõ nguy hiểm. Sở Phong Miên cảm nhận được sự nguy hiểm trong khe núi.
Lời cần nói hắn đã nói, nếu họ không tin, hắn cũng chịu.
"Biết ngay là anh chẳng giải thích được gì mà!"
Nghe Sở Phong Miên nói, Vương Hạc đắc ý, như thể hắn đã đoán trúng.
Nhưng Sở Phong Miên lười giải thích, tin hay không tùy họ.
"Mặc sư huynh, chúng ta đi thẳng qua khe núi đi, vừa tiết kiệm thời gian, vừa xem xem cái tên này bày trò gì."
Vương Hạc đến bên Mặc Trường Hận, nói.
Mặc Trường Hận mới là người cầm đầu nhóm này, thuyết phục được hắn là quan trọng nhất.
"Vẫn nên cẩn thận hơn."
Mặc Trường Hận ngẫm nghĩ, cuối cùng nhìn Sở Phong Miên nói:
"Nếu phía trước có yêu thú, chúng ta đi đường vòng vậy."
"Được, Mặc sư huynh đã nói vậy, chúng ta đi đường vòng."
Nguyệt Trạm Thanh, Vân Già Lam gật đầu, họ tin Mặc Trường Hận nhất, hắn đã lên tiếng, họ sẽ nghe theo.
Còn Hạo Lam, vốn tin Sở Phong Miên.
Vậy là, nhóm chủ trương đi đường vòng có năm người, chỉ mình Vương Hạc muốn đi qua khe núi.
"Các người!"
Mặt Vương Hạc đỏ bừng, không ngờ chẳng ai nghe hắn.
"Đáng chết, mở mắt ra mà xem, trong khe núi có yêu thú gì chứ! Chẳng qua là thằng nhãi đó cố tình làm ra vẻ thôi! Uổng cho mấy người đều là đệ tử nội môn Võ Thắng học viện, để một thằng nhà quê không biết từ đâu đến dắt mũi."
Vương Hạc giận dữ gầm lên, rồi đi thẳng về phía khe núi.
"Vương sư đệ, nguy hiểm!"
Mặc Trường Hận vội hô, nhưng Vương Hạc bỏ ngoài tai, bước chân càng lúc càng nhanh.
Vài bước tăng tốc, hắn đã vào khe núi.
"Mấy người nhìn xem! Yêu thú nào chứ! Chẳng qua là thằng nhãi kia cố lộng huyền hư thôi! Uổng cho mấy người từng người cũng đều là Võ Thắng học viện nội môn đệ tử, bị một cái không biết không biết nơi nào tới đứa nhà quê xoát xoay quanh."
Đến cửa khe núi, Vương Hạc quay đầu, lạnh lùng nói.
"Thấy chưa, khe núi này... A!"
Lời còn chưa dứt, một chiếc lưới lớn từ trên trời chụp xuống, trói chặt Vương Hạc.
Yêu thú!
Thấy chiếc lưới xuất hiện, Mặc Trường Hận biến sắc, nói:
"Là Liệp Nhân Thù!"
Trong khe đá, một con nhện đen to lớn chừng hai, ba mét trồi lên, nhìn Vương Hạc mắc lưới, phát ra những tiếng kêu "Híz-khà zz Hí-zzz".
Như thể đang ăn mừng có kẻ sập bẫy.
"Liệp Nhân Thù Tôi Cốt Cảnh đỉnh phong!"
Liệp Nhân Thù là loài yêu thú cực kỳ khó chơi, chúng giăng những chiếc lưới tơ không màu, chờ võ giả bước vào, rồi dùng lưới trói chặt, khiến họ không thể thoát ra.
Lưới này vô cùng chắc chắn, một khi đã mắc kẹt, chỉ có đường chết.
"Liệp Nhân Thù Tôi Cốt Cảnh đỉnh phong, làm sao bây giờ?"
Mặc Trường Hận, Hạo Lam đều biến sắc, nhưng không ai dám tiến lên.
Liệp Nhân Thù xuất hiện, chắc chắn xung quanh giăng đầy tơ nhện, hành động tùy tiện, rất có thể sập bẫy, chung số phận với Vương Hạc.
"Cứu tôi! Mau cứu tôi!"
Trong lưới, Vương Hạc nhìn Liệp Nhân Thù tiến đến, mặt tái mét.
Cảm giác sinh tử trong tích tắc này khiến hắn muốn khóc thét.
