Lúc này Trương Sở nhìn Tề thợ săn, gã vẫn lầm lì ít nói, đã xẻ con mồi không da kia thành ba bốn khúc. Vương Thủ Tài cũng nhìn theo hướng mắt của Trương Sở, trong mắt lão lập tức bùng lên ngọn lửa thù hận. Ai cũng tin rằng chính Tề thợ săn đã b·ắn c·hết đứa con gái rượu duy nhất của Vương Thủ Tài, nên lão hận nhất chính là Tề thợ săn.
"Khốn kiếp!"
Mắt Đinh Nhị Chuy đỏ ngầu, dường như gã rất tức giận, cảm thấy Tô Uyển đang bắt nạt anh mình nên mới xuống tay s·át h·ại.
"Ả Tô Uyển lăng loàn quá, chưa thấy Đinh Đại Chuy đã bắt đầu cởi quần áo."
Suy nghĩ của Trương Sở thật ra rất đơn giản: đã tỉnh thần hoảng loạn thì tiêu hao thể lực của gã đi, kẻ có hoảng loạn đến đâu mà thể lực đã cạn kiệt thì cũng phải ngoan ngoãn thôi.
"Nhắc nhở cũng vô dụng, muộn mất rồi!"
"Bây giờ là ban ngày, gã muốn g·iết người!"
Trương Sở thản nhiên nói: "Mệnh lệnh cho ngươi, trong vòng sáu canh giờ, cứ cách ba hơi thở lại giơ búa lên thật cao, rồi lại đặt xuống đất, lặp đi lặp lại không được dừng lại."
Mặc dù đã nói là mọi người nên ở sân đập lúa, nhưng ngay cả lão thôn trưởng nếu không dùng mệnh lệnh cũng không thể ngăn cản một số người rời đi. Hơn nữa, ai cũng đoán được họ đi làm gì, ngày nào chẳng vậy, cũng không có vấn đề gì lớn.
"Mau nhắc Trương Sở!"
Nhưng rất nhanh, Trương Sở điều chỉnh lại tâm trạng, suy nghĩ làm sao để Vương Thủ Tài chia lương thực cho Tề thợ săn. Gợi ý của Thần hỏa Bán Thần rất mập mờ, chỉ nói là chia lương thực cho thợ săn chứ không nói chia bao nhiêu.
Nhưng giờ phút này, Trương Sở có cảm giác sự điên cuồng của Đinh Thiết Đầu đã đến một giới hạn nào đó, dù là trước mặt bao người, gã cũng có thể sẽ ra tay. Mà đối tượng gã muốn hạ thủ chắc chắn là chính hắn!
"Nói cách khác, lương thực nhiều hay ít không quan trọng, mấu chốt là phải có hành động chia lương thực này." Trương Sở thầm nghĩ.
"Đinh Nhị Chuy cũng đến nhà địa chủ rồi!"
Tiểu th·iếp này tên là Tô Uyển, được sự cho phép của Vương Thủ Tài, lập tức về nhà lấy lương thực. Lúc này, con trai cả nhà họ Đinh là Đinh Đại Chuy thấy Tô Uyển rời đi, hai mắt cũng sáng lên, cúi đầu nói: "Tôi bỗng có chút việc, xin đi một lát."
Hay như con gái nhà địa chủ thì bị thợ săn g·iết c·hết. Ngày hôm đó, con gái nhà địa chủ như phát điên, đột nhiên chui vào một con ngõ nhỏ. Không lâu sau, một tiếng thét thảm thiết vang lên, mọi người tìm đến thì thấy một mũi tên xuyên qua gáy nàng, mũi tên đó là của thợ săn. Tuy thợ săn không thừa nhận mình g·iết Vương Thúy Hoa, nhưng ai cũng tin rằng con gái địa chủ c·hết dưới tay Tề thợ săn, vì chỉ có gã mới có năng lực giương cung b·ắn c·hết người.
Thậm chí đã có lúc toàn bộ thôn nhỏ rơi vào hỗn loạn, thường xuyên có người không khống chế được bản thân, đột nhiên nổi điên g·iết người. Về sau, mọi người dần đúc kết ra quy luật: vào ban ngày, con người sẽ trở nên điên cuồng, trở nên bất chấp hậu quả. Để không xảy ra mạng người, mọi người phải giữ khoảng cách với nhau, đồng thời phải để mắt lẫn nhau, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi. Vì thế, việc ban ngày tất cả mọi người phải tập trung tại sân đập lúa đã trở thành một cái quy tắc.
Vương Thủ Tài nghe vậy thì cười ha hả: "Tốt, tốt, cứ để gã uống nước tiểu của tiểu th·iếp nhà ta."
Trương Sở thầm cảm thán, lão này lo xa thật. Nhưng hắn vẫn nói: "Chuyện nhà họ Đinh gác lại đã, ông không muốn trả thù cho con gái sao?"
Vương Thủ Tài lập tức hét lên: "Tôi bị điên à mà chia lương cho gã?"
"Đúng là ngu ngốc!"
Đồng thời, Đinh Nhị Chuy hung hãn hét lên: "Cho mày bắt nạt anh tao này, cho mày bắt nạt anh tao này, tao g·iết c·hết mày!"
"Lão Vương, tôi có cách này giúp ông xả được cơn giận, ông có làm không?"
"Đinh Nhị Chuy sao lại chạy vào nhà Tể thợ săn thế?... Gã trộm một mũi tên!"
Trương Sỏ nháy mắt: HÔng đái vào lương thực rồi đưa cho gã ăn."
"Nhắc nhở thì có ích gì? Đinh Thiết Đầu còn có ba đứa con trai, gã thật sự muốn g·iết người thì Trương Sở cũng tự cảm nhận được, mấu chốt là Trương Sở làm sao để sống sót."
Vương Thủ Tài bỗng mắng: "Ngài biết cái đếch gì! Kẻ lão tử muốn xử đẹp nhất hiện nay căn bản không phải là Tề thợ săn."
Trương Sở ngạc nhiên nhìn Vương Thủ Tài: "Vậy ông muốn xử ai?"
Xung quanh, ánh mắt mọi người nhìn Trương Sở có chút kinh ngạc. Trước kia lão thôn trưởng không phải chưa từng gặp tình huống này, nhưng mỗi lần gặp, mệnh lệnh của lão đều rất đơn giản, chỉ là bắt người có khả năng phát điên vẽ một vòng tròn rồi đứng vào đó không được ra ngoài. Cách đó cũng có tác dụng, cơ bản có thể đảm bảo kẻ đang hoảng loạn sẽ không g·iết người trong ngày hôm đó. Nhưng lần này, ai cũng thấy sự hoảng loạn của Đinh Thiết Đầu, vậy mà cách xử lý của lão thôn trưởng lại khác hẳn trước đây.
Đinh Thiết Đầu lập tức hô: "Tuân lệnh!"
Trương Sở cười nói: "Ai mà chẳng biết cái bụng ông đang tính gì."
Trong không gian quan sát, mọi người cũng đều căng H'ìắng, ffl“ỉng loạt kinh hô:
Tất cả người quan sát trơ mắt nhìn cảnh tượng trong kho lương nhà địa chủ: Tô Uyển đang cưỡi trên người Đinh Đại Chuy mà hoan lạc, Đinh Đại Chuy phát ra những âm thanh không rõ là đau đớn hay sung sướng. Đinh Nhị Chuy thì lẻn ra sau lưng Tô Uyển, đột ngột dùng mũi tên trộm được đâm mạnh vào gáy nàng.
Kế tiếp, Trương Sở còn hai cơ hội ra lệnh. Thần hỏa Bán Thần cũng đã cho Trương Sở hai lời nhắc nhở quy tắc: một là bảo địa chủ Vương gia chia lương thực cho thợ săn; hai là Trương Sở phải dẫn theo góa phụ Liễu Như Yên đến nhà hoang qua đêm.
...
"Không xong rồi, gã muốn g·iết người!"
Lúc này, con chó vàng khập khiễng cũng nhẹ nhàng kéo gấu quần Trương Sở, ánh mắt nhìn Đinh Thiết Đầu đầy vẻ cảnh giác.
"Đinh Thiết Đầu nghe lệnh!"
Sát ý!
Trương Sở ngẩn người, hóa ra Vương Thủ Tài biết chuyện tiểu th·iếp của mình thường xuyên tìm cơ hội ra ngoài "mượn giống".
"Gã nhất định muốn g·iết Trương Sở, mau nhắc Trương Sở tránh xa gã ra một chút!"
Nhưng về tổng thể, mọi người vẫn lấy sân đập lúa làm trung tâm, tất cả giá·m s·át lẫn nhau, nhờ vậy mà vẫn còn chút kiêng dè.
"Ngài có cách?" Vương Thủ Tài hỏi.
Với tư cách là lão thôn trưởng, mỗi ngày Trương Sở có ba cơ hội ra lệnh, có thể ra lệnh cho đối phương làm một việc gì đó, nhưng mệnh lệnh này chỉ giới hạn với từng cá nhân, không thể bao hàm nhiều người cùng lúc. Tuyệt đối không thể đồng thời ra lệnh cho hai hay nhiều người đi làm chuyện gì. Hơn nữa, mệnh lệnh chỉ có hiệu lực trong sáu canh giờ, khi hết thời gian mệnh lệnh sẽ mất hiệu lực. Bất kỳ một mệnh lệnh nào một khi đã được Thiên địa đại đạo công nhận, thì người bị ra lệnh buộc phải phục tùng. Nếu không phục tùng sẽ lập tức đột tử tại chỗ.
Dĩ nhiên, quy tắc này không phải là bắt buộc tuyệt đối. Luôn có một số người vì những lý do khó hiểu nào đó mà phải rời khỏi sân đập lúa. Ví dụ như Liễu Như Yên thỉnh thoảng phải về nhà một chuyến, nói là để thắp hương cho người chồng quá cố. Ví dụ như tiểu th·iếp của địa chủ thỉnh thoảng cũng phải rời đi một lát, nói là địa chủ muốn có thêm con trai nhưng lão không có khả năng đó, nàng phải đi làm phép để cầu con. Ví dụ như con trai cả của Đinh Thiết Đầu thường xuyên phải rời đi một lúc, nói là nghe thấy thứ gì đó kêu gọi, nếu không đi sẽ bị c·hết thảm...
Trương Sở trấn tĩnh lại tâm trạng, bỗng nhiên lên tiếng:
Vương Thủ Tài nghe xong lập tức ngồi thẳng dậy, rướn người về phía Trương Sở, thì thầm: "Lão thôn trưởng biết tôi muốn xử đẹp Tề thợ săn sao?"
Vì vậy, Trương Sở nhìn về phía nhà địa chủ. Chủ hộ Vương Thủ Tài thấy Trương Sở nhìn sang, lập tức cười giả tạo nói:
Trong không gian quan sát, có người đang theo dõi ba người vừa rời đi. Rất nhanh, mọi người kinh hô: "Đinh Đại Chuy đến nhà địa chủ rồi!"
Trương Sở nhíu mày: "Tại sao?"
"Không đúng, trạng thái của Đinh Thiết Đầu không ổn!"
Trương Sở cảm nhận rất rõ ràng loại sát ý điên cuồng đó. Hơn nữa, loại sát ý này gần như đã không thể khống chế được nữa.
Trương Sở bỗng nhiên cảm nhận được trên người Đinh Thiết Đầu lan tỏa một loại tâm trạng hoảng loạn và bất an cực độ. Đinh Thiết Đầu không biết đang nghĩ tới điều gì mà toàn thân run rẩy.
"Chỉ được c·hết ba người, thế mà ngay ngày đầu tiên đ·ã c·hết một người một cách vớ vẩn như vậy, thế này thì làm sao phá giải được lĩnh vực Thần Vương này?"
Như chủ hộ Trần gia, chính là vào lúc hoàng hôn bị người ta chém hơn mười đao, máu chảy cạn mà c·hết, nhưng không ai biết là ai chém. Chu Nguyệt Nương luôn nghi ngờ kẻ chém c·hết chồng mình là hàng xóm Triệu Thiết Sơn. Nàng mài dao chính là muốn để con trai cả chém c·hết cả nhà Triệu Thiết Sơn.
Trong không gian quan sát, mọi người đều ngơ ngác, thi nhau mắng mỏ:
Trên thực tế, trong một tháng nay, không ít người ở Ách Sơn Ao đ·ã c·hết, một số không phải c·hết vì các quy tắc mà c·hết vì bị g·iết, c·hết dưới độc thủ của kẻ khác.
Vương Thủ Tài nói: "Lão thôn trưởng, ngài thật sự khờ hay giả vờ ngốc thế? Ách Sơn Ao chúng ta n·gười c·hết ngày càng nhiều, nhưng sẽ có ngày các quy tắc này tan biến, mọi người sẽ sống sót và trở lại bình thường. Khi đó, nhà nào nhiều đàn ông nhà đó là đại vương. Nhà khác đ·àn ô·ng c·hết gần hết rồi, chỉ còn nhà họ Đinh có tới bốn... à không, còn lại ba đứa con trai. Nếu không g·iết sạch nhà gã, ruộng vườn của tôi sớm muộn gì cũng bị nhà họ Đinh chiếm mất."
Trương Sở dĩ nhiên có thể trực tiếp dùng hai mệnh lệnh này bắt họ làm ngay lập tức. Nhưng Trương Sở từ trong ký ức của lão thôn trưởng nhận ra rằng lão thường không dùng hết ba mệnh lệnh một cách dễ dàng, lão thường giữ lại một hai mệnh lệnh trong tay. Bởi vì không ai biết trong ngày sẽ xảy ra biến cố gì. Khi có biến hóa mới, giữ lại mệnh lệnh có thể bảo mạng vào lúc mấu chốt.
Mệnh lệnh của Trương Sở phát ra, toàn bộ Thiên địa đại đạo khẽ rung động, mệnh lệnh này phù hợp quy tắc nên đã được chấp thuận.
"Cả nhà họ Đinh!" Vương Thủ Tài nhìn chằm chằm Đinh Thiết Đầu.
Đinh Thiết Đầu nghe thấy mệnh lệnh của Trương Sở, lập tức không cam lòng ngẩng đầu nhìn hắn.
Bên cạnh, tiểu th·iếp của Vương Thủ Tài nghe xong mắt sáng rực: "Lão gia, cách này hay đấy! Để tôi đi lấy lương thực, tôi sẽ đái vào đó, cho gã uống nước tiểu của tiểu th·iếp ngài!"
"Lão thôn trưởng, ngài đừng nhìn tôi nữa. Tôi đúng là muốn có thêm con trai, nhưng tiểu th·iếp của tôi chỉ thích trai trẻ khỏe mạnh, ngài lớn tuổi thế này rồi, e là còn chẳng bằng tôi."
Trương Sở nảy ra một ý, hắn đi đến bên cạnh Vuương Thủ Tài, hạ thấp giọng nói:
Trương Sở: "Ông có lương thực, hãy chia cho gã một ít, xem gã có dám ăn không."
Đinh Nhị Chuy như cũng nghĩ ra điều gì, vội vàng nói: "Tôi cũng đi một chút."
