Nếu có thể, Chử Triệt đương nhiên không muốn chuyện này xảy ra.
Bị quỷ dị truy đuổi chẳng phải chuyện hay ho gì.
"Gia tốc!"
Chử Triệt vừa dứt lời, tốc độ chiếc xe lập tức tăng vọt, cuốn theo một lượng lớn cát bụi phía sau.
Thấy xe Chử Triệt tăng tốc, cô nàng tóc hồng đang mải mê chơi PSP trong xe ngẩng đầu.
"Biểu tỷ, xe đội trưởng Chử tăng tốc kìa!"
Cô bé loli ngồi ở ghế lái phụ chống cằm nhìn về phía trước.
Thiếu nữ tóc hồng bỏ PSP xuống, ngước nhìn xe Chử Triệt, rồi lại ngoái đầu nhìn lại phía sau.
Cô nhíu mày.
Giá mà có bộ đàm thì tốt, còn có thể hỏi xem tình hình thế nào.
Dựa theo những gì cô biết về Chử Triệt, hắn không đời nào vô duyên vô cớ tăng tốc. Vậy thì có nghĩa là, những người phía sau rất có thể không theo kịp đội xe.
Đặc biệt là đám Đà Đội.
Tốc độ của chúng không thể so sánh với xe bốn bánh được.
Suy nghĩ một lát, thiếu nữ tóc hồng nói: "Chúng ta bám theo!"
Còn về Đà Đội...
Đội xe nào mà chẳng có kẻ đóng vai đuôi thằn lằn.
"Lão Ngô, đội trưởng tăng tốc."
Lão Lý, người lái xe buýt trường học, ngơ ngác ngẩng đầu, cau mày nói.
Ngồi cạnh ông, Thiết Sư, tựa như một ngọn núi thịt, cúi đầu nhìn về phía trước. Vết thương trên cổ hắn đã khép miệng, thậm chí còn nhú lên một mầm thịt nhỏ.
Chỉ riêng việc ngồi đó thôi cũng đã tạo cảm giác áp bức mãnh liệt.
Đinh Đông ngồi ngay sau Thiết Sư, nhìn ra phía sau rồi nói: "Người Dẫn Đường làm vậy chắc chắn có lý do, hay là chúng ta bám theo đị?"
Người phụ nữ này tướng mạo bình thường, nhưng ẩn chứa một tinh thần trọng nghĩa.
Nếu không, cô đã chẳng đi cùng Mạc Hoài Nhân và những người khác đến cùng trời cuối đất.
Cô cũng rất biết chừng mực, dù đã có chủ ý, vẫn trưng cầu ý kiến của Thiết Sư.
"Bám theo!"
Liên tiếp ba chiếc xe đều tăng tốc.
Trần Dã cũng chẳng hề kém cạnh, nhấn chân ga hết cỡ.
Động cơ gầm rú giận dữ, toàn bộ xe rung lắc dữ dội, trực tiếp đuổi theo ba chiếc xe phía trước.
Việc mấy người họ tăng tốc nhanh chóng thu hút sự chú ý của những người khác.
Trong chốc lát, toàn bộ đội xe đều bị động tăng tốc.
Không ai hỏi Chử Triệt vì sao lại làm vậy.
Sống sót đến giờ phút này, ai nấy đều chẳng phải kẻ ngốc, biết rằng chỉ có đi theo đội trưởng mới mong sống sót.
Từ xa nhìn lại, đội xe kéo theo một cơn bão cát khổng lồ.
Trần Dã không có kính chắn gió, cảm thấy khó chịu vô cùng.
Bánh xe phía trước hất tung cát, tất cả đều bay vào xe anh, không sót một hạt nào.
Mặt mũi và thân thể anh nhanh chóng trở nên tối tăm mờ mịt.
Trần Dã đánh vô lăng, cho xe chạy song song với xe phía trước.
Xe phía trước tránh cát chảy nên chạy theo vết bánh xe trước đó.
Khi xe chạy song song, cát tạt vào mặt ít đi hẳn, Trần Dã cũng có thể nhìn rõ tình hình phía trước.
Các xe khác cũng tăng ga đuổi theo.
Còn những con lạc đà phía sau thì thắm rồi.
Tốc độ bình thường của lạc đà chỉ khoảng 10 km/h, dù có bứt tốc nhanh thì cũng chỉ duy trì được ba, năm phút.
Vừa mới có được nhiều lạc đà và người sống sót như vậy...
Không chừng hôm nay phải hiến tế hết cho quỷ dị.
Chưa nói đến người sống sót.
Chỉ riêng số lạc đà này thôi cũng đã là thịt thượng hạng.
Thời buổi này, có thể ăn thịt tươi ở sa mạc là một chuyện vô cùng, vô cùng khó khăn.
Nhưng rất nhanh, Trần Dã nhận ra có gì đó không ổn.
Tốc độ của những con lạc đà này không hề chậm, dù không đuổi kịp xe anh, nhưng vẫn có thể tăng tốc từng chút một.
Chúng từ từ tụt lại phía sau chiếc Tận Thế Pickup.
Rất nhanh, Trần Dã đoán ra nguyên nhân.
Trong Đà Đội có một người thuộc danh sách Tư Dưỡng viên(thuần thú).
Người thuộc danh sách Siêu Phàm này có sức chiến đấu yếu, nhưng lại có năng lực thiên phú trong việc bồi dưỡng giống loài siêu phàm.
Nếu chỉ là lạc đà bình thường, có lẽ Mạc Hoài Nhân và những người khác đã chết trên đường từ lâu.
Năng lực này mà có ở thời trước tận thế, e rằng sẽ khiến cả thế giới kinh ngạc.
Quả nhiên, mỗi người trong danh sách siêu phàm đều có năng lực khó tin của riêng mình.
Có những con lạc đà không chở vật tư rất nhanh đã bộc lộ khả năng, vượt lên từ phía sau.
【 Hệ thống thôi diễn hoàn thành... 】
Một thông báo hệ thống hiện ra trước mắt.
Là phương pháp rèn luyện siêu phàm năng lực mà anh đã yêu cầu hệ thống thôi diễn trước đó.
Trần Dã chưa kịp vui mùng xem xét kỹ càng thì...
"Ầm!"
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Trần Dã cảm thấy xe chao đảo sang hai bên.
Không kịp xem thông báo hệ thống, xe đã mất lái.
Trần Dã đạp phanh mạnh, xe nghiêng mạnh sang phải, đâm sầm vào xe người già bên cạnh.
Chiếc xe người già cũng bị đâm đổ, thậm chí còn bị nghiến nát.
Xe Trần Dã lật nhào trên cát, bốn bánh quay tít.
Hóa ra anh đã đâm phải một tảng đá lớn, khiến xe mất cân bằng và lật nghiêng.
Khi Trần Dã chui ra khỏi xe, anh trông vô cùng chật vật, tóc tai, mặt mũi dính đầy cát.
Chiếc xe người già bên cạnh cũng bị Tận Thế Pickup của Trần Dã đâm cho biến dạng.
"Ngươi... Ngươi..."
Một bóng dáng già nua chui ra từ khoang lái chiếc xe người già.
Trước đây, mỗi khi thấy Trần Dã, ông lão này đều tươi cười rạng rỡ, thậm chí có chút lấy lòng.
Nhưng giờ phút này, mặt ông ta lại vô cùng âm trầm, thậm chí có chút oán độc.
Dường như ông ta chẳng hề e ngại việc Trần Dã là một người thuộc danh sách siêu phàm.
Hoặc có lẽ, ông ta vốn dĩ chẳng coi trọng thân phận siêu phàm của Trần Dã.
Những việc trước đây chỉ là giả tạo mà thôi.
"Hừ hừ hừ!"
Lúc này, Trần Dã còn hơi đâu mà quan tâm lão ta nghĩ gì, miệng anh toàn là cát.
