Rất ít người chỉ chăm chăm vào hàng hóa trong cửa tiệm, mà cũng không ít kẻ dòm ngó của cải của người khác.
Lúc Trần Dã vào cửa hàng tạp hóa để thu thập vật tư.
Đã có người để mắt đến nhất cử nhất động của hắn.
Chính là ả đàn bà mặc quần Yoga tên Giai Giai và gã huấn luyện viên thể hình Cường Tử.
Hai kẻ này chỉ có một chiếc xe đạp và một cái ba lô.
Dù cả hai có liều mạng thu thập, cũng chẳng thể so được với chiếc xe ba gác của Trần Dã.
Thế là, có kẻ nảy sinh ý đồ với chiếc xe ba gác của Trần Dã.
Ngay lúc Trần Dã bước vào cửa hàng, hai kẻ này lén đóng sập cửa lại, còn cẩn thận dùng một thanh gỗ chèn ngang tay nắm.
Lúc đó, Trần Dã đang mải miết gom hàng, hoàn toàn không để ý đến mọi chuyện xảy ra bên ngoài.
Nếu không, hắn đã tặng cho đôi cẩu nam nữ này mỗi đứa một mũi tên nỏ.
"Giai Giai, làm vậy, e là đắc tội Trần Dã rồi!"
Cường Tử lo lắng nói.
"Đồ vô dụng, mày sợ Trần Dã đến thế cơ à? To xác uổng công!"
Giai Giai khinh bỉ nói.
"Xe ba gác này chẳng hơn đứt cái xe đạp của mày à?"
"Hơn nữa, chính hắn vào thu thập đồ, mất xe ai mà biết?"
"Đến lúc hắn tìm tới, mình không nhận, hắn làm gì được mình?"
"Mà chưa chắc Trần Dã đã ra được!"
Nói đến đây, giọng ả đàn bà quần Yoga trở nên vui vẻ.
"Nếu là trước mạt thế, xe ba gác này cho tao, tao còn chẳng thèm!"
Giai Giai vừa khinh khỉnh, vừa mừng rỡ nói.
Cường Tử thấy Giai Giai như vậy, cũng chỉ đành tiến đến ngắm nghía chiếc xe ba gác.
Niềm vui có được chiếc xe này đã lấn át nỗi sợ Trần Dã.
Dù Cường Tử biết Trần Dã không dễ chọc.
Cường Tử vuốt ve thùng xe ba gác, xuýt xoa: "Trần Dã số hưởng thật, xe này còn xịn hơn mấy con ô tô con, lại chẳng cần đổ xăng, sạc điện gì cả!"
Đúng lúc này, tiếng đổ vỡ từ bên trong vọng ra.
Cả hai vội quay đầu lại, thấy qua lớp kính là một gương mặt bình tĩnh, không chút cảm xúc.
Chính là Trần Dã.
Trần Dã lúc này bình thản nhìn hai kẻ kia.
Nhưng vẻ bình tĩnh ấy lại ẩn chứa sát khí, khiến cả hai cùng rùng mình.
Trần Dã đứng trong ánh sáng, còn phía sau hắn, trong bóng tối lờ mờ, có một bóng hình nhỏ bé, không rõ là gì.
"Cường Tử, chuồn lẹ!"
Giai Giai hoảng hốt nói.
Ả ta giật mình bởi ánh mắt của Trần Dã.
Cường Tử cũng sợ hãi trong lòng bởi ánh mắt ấy, vội vàng leo lên xe ba gác, đứng lên đạp. Bất ngờ thay, xe lại bon bon một cách nhẹ nhàng, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Sở dĩ Cường Tử kiêng ky Trần Dã đến vậy, là bởi hắn cũng như Trần Dã, đều trốn từ Giang Thành ra.
Trong quá trình chạy trốn, Trần Dã đã đánh gãy tay chân một tên tiểu lưu manh, rồi ném hắn cho đám quái vật đuổi theo phía sau, nhờ vậy mới thoát thân.
Phải biết rằng, tên côn đồ nhỏ kia trước đó còn ngọt xớt gọi Trần Dã một tiếng "Trần ca", người ngoài còn tưởng là em trai ruột của hắn.
Kết quả, Trần Dã không chút do dự ném hắn cho quái vật.
Dù tên côn đồ nhỏ kia đúng là chẳng phải thứ tốt đẹp gì.
Trong lúc chạy trốn, hắn đã gây ra không ít chuyện xấu.
Nhưng... Cường Tử vẫn luôn cảm thấy Trần Dã không nên làm như vậy!
Cường Tử biết, Trần Dã thoạt nhìn hiền lành, đôi khi còn có chút hài hước.
Nhưng nếu hắn thật sự ra tay, mình không phải là đối thủ.
Cảnh tượng lúc trước, Cường Tử mãi không thể quên.
Ẩn sau vẻ ngoài có phần thư sinh ấy, tuyệt đối không phải một gã đàn ông tử tế.
Nếu không phải Giai Giai hết lời xúi giục, Cường Tử tuyệt đối không dám dây vào Trần Dã.
Nhưng Giai Giai đã hứa, chỉ cần bảo vệ ả sống sót, ả sẽ cân nhắc làm bạn gái hắn.
Chính lời hứa đó đã khiến Cường Tử mờ mắt.
Còn bây giờ, Cường Tử nhớ lại sự tàn nhẫn của Trần Dã, lại có chút hối hận.
Sớm biết vậy, đã không nghe lời ả đàn bà ngu xuẩn Giai Giai.
Trần Dã cứ vậy nhìn chiếc xe ba gác của mình dần khuất bóng, không nói một lời.
Lúc này, thứ quái vật ẩn trong bóng tối mới là mối nguy lớn nhất.
Mà trước mặt hắn lại là cánh cửa kính bị chèn ngang bởi thanh gỗ ở tay nắm.
Loại cửa kính này trông thì mỏng manh, nhưng đôi khi muốn đạp vỡ nó cũng rất khó.
Nhưng đôi khi chỉ cần khẽ chạm vào, nó lại vỡ tan thành trăm mảnh.
"Ta muốn ăn kẹo, ta muốn ăn kẹo..."
"Cho ta kẹo..."
Giọng nói ê a từ phía sau Trần Dã vọng đến.
Trần Dã thậm chí có thể cảm nhận được hơi lạnh lẽo sau lưng.
Nếu không phải hắn đang đứng trong ánh mặt trời hắt từ ngoài vào, lũ quái dị còn có chút kiêng dè, có lẽ lúc này hắn đã xong đời.
Quái dị đối đầu với người thường, gần như là một sự nghiền nát.
Nhưng ánh mặt trời đang dần tắt, có thể lụi bất cứ lúc nào.
Khoảng cách giữa người và quỷ không đến một mét.
Chẳng bao lâu nữa, cửa hàng này sẽ không còn chút ánh sáng nào, toàn bộ sẽ bị bóng tối bao trùm.
Trần Dã nhìn quanh một lượt, không thấy bất kỳ vật dụng nào có thể dùng được.
Cắn răng một cái, hắn giơ chân lên, đạp mạnh vào mặt kính.
"Bành!"
Trước đó, khi Trần Dã đẩy cửa, bản lề đã kêu lên "kẽo cà kẽo kẹt".
Lúc ấy hắn không để ý.
Còn bây giờ...
Cánh cửa kính bị đạp mạnh, rung lắc dữ dội, chực đổ.
Trần Dã không chút do dự, lại tung thêm một cú đá nữa.
Cánh cửa kính kêu lên một tiếng rồi đổ sập xuống, vỡ tan thành từng mảnh vụn trên mặt đất.
Trần Dã lao thẳng ra khỏi cửa hàng tạp hóa.
Ánh mặt trời lúc hơn bốn giờ chiều chiếu lên người Trần Dã, xua tan đi cái lạnh lẽo trên cơ thể.
Khiến Trần Dã có cảm giác như vừa trở lại dương gian.
Quay đầu nhìn thoáng vào bóng tối trong cửa hàng.
Một đứa trẻ với làn da xám xịt đứng im trong bóng tối, đôi má ửng hồng trông vô cùng quái dị, cứ vậy nhìn chằm chằm Trần Dã.
Ánh mắt đầy oán độc.
"Nguyệt nương nương, rước quan tài giường, tiểu đệ chờ đường khóc đứt ruột...”
Lúc này, Trần Dã đã đứng hoàn toàn trong ánh mặt trời, không còn mấy phần sợ hãi lũ quái dị.
Chuẩn bị xong ba lô, Trần Dã không nhìn thêm nữa, đuổi theo hướng chiếc xe ba gác.
Cường Tử và Giai Giai đang lái xe ba gác về hướng siêu thị lớn.
Trước đó, Trần Dã lo lắng đi quá sâu sẽ nguy hiểm.
Nhưng bây giờ, hắn buộc phải đi giành lại chiếc xe của mình.
Bốn giờ chiều, mặt trời vẫn đang chậm rãi lặn về phía tây.
Trước khi trời tối, nhất định phải tìm lại chiếc xe ba gác.
Tốt nhất là có thể thu thập thêm chút đồ.
Ngoài đường, bóng tối ngày càng nhiều.
Trần Dã thậm chí có thể cảm nhận được những đôi mắt ẩn trong bóng tối đang dõi theo mình.
Hạnh Hoa trấn, vì sự xuất hiện của nhóm người hắn, dường như có một vài thứ đang dần thức tỉnh.
...
"Giai Giai, hình như tao vừa thấy Trần Dã đi ra!"
Cường Tử vừa cắm cúi đạp xe ba gác, vừa lo lắng nói.
Ả đàn bà quần Yoga ngoái đầu nhìn lại, vỗ mạnh vào gáy Cường Tử, mắng: "Mày làm sao thế, tao bảo mày Cường Tử khỏe hơn thằng Trần Dã nhiều, sao lại sợ thế hả?”
"Nó có ra thì sao?"
"Nó cướp lại xe ba gác chắc?"
"Nếu nó dám đến, mày cứ đấm cho nó một trận, xem ai hơn ai!"
"Đến lúc về có bao nhiêu người, nó dám giết mày chắc?"
"Dù là mạt thế, cũng không phải muốn giết người là giết được.”
Mặt Cường Tử khổ sở: "Nó... nó... chưa từng giết ai!"
"Thế mày sợ cái rắm?"
"Cường Tử, không phải tao nói mày, mày nhát thế thì sau này tao làm bạn gái mày thế nào?"
Thực ra, Giai Giai nhìn Cường Tử như vậy, trong lòng cũng thầm nghĩ.
Khi ả trốn ra gia nhập đội xe, rất nhiều gã đàn ông trong đội vây quanh ả xuýt xoa, ví dụ như Cường Tử trước mặt, dáng người cường tráng, ngũ quan đoan chính, hơn nữa đầu óc cũng không quá nhanh nhạy.
Nếu không có Trần Dã, Cường Tử chắc chắn là mục tiêu tốt nhất của ả.
Sau khi thấy Trần Dã, Cường Tử vẫn còn thiếu chút gì đó.
Nhưng Trần Dã chưa từng liếc nhìn ả một cái.
Ả đã cho hắn cơ hội, muốn ngồi lên chiếc xe ba gác, kết quả hắn không chút do dự từ chối.
Cái xe ba gác rách nát đó, nếu là trước mạt thế, ả nhìn cũng chẳng thèm nhìn.
Hiện tại, cảm thấy Cường Tử dường như rất e ngại Trần Dã.
Ả đàn bà quần Yoga càng thêm khinh bỉ Cường Tử.
Và càng thêm có cảm tình với Trần Dã.
Nếu gã cẩu nam nhân kia biết lấy lòng ả, ả cũng không phải không thể vứt bỏ Cường Tử...
Ả cũng không phải không thể trả lại xe ba gác cho hắn.
Ai bảo hắn cứ luôn tỏ vẻ không thèm để ý đến ả.
Bà đây rất tức giận.
"Giai Giai, bây giờ chúng ta đi đâu?"
"Còn đi đâu nữa? Đi siêu thị thu thập đồ chứ sao, không có đồ mày muốn để tao chết đói à?"
