Logo
Chương 86: Hừng đông sau đó, khi sự tình chưa từng xảy ra (3000 chữ đại chương) (1)

"Trần Dã, tôi cho anh đi chưa?".

Trần Dã vừa định đứng lên, cô gái tóc hồng đã níu lấy ống quần anh.

Trần Dã khẽ nhíu mày.

Anh không phải loại đàn ông vừa thấy gái đẹp đã không nhấc nổi chân.

Dù cô gái tóc hồng rất đáng yêu, thậm chí có thể nói là rất hữu dụng.

Nhưng sự kiên nhẫn của anh cũng có giới hạn.

Trần Dã cúi đầu, thấy đôi mắt to ngập nước của cô gái tóc hồng, long lanh ánh nước.

Dưới ánh trăng màu máu, cô mang một vẻ đẹp yêu dị, dịu dàng.

Một vẻ đẹp rất hỗn độn.

Không giống Chu Hiểu Hiểu, cũng không giống Từ Lệ Na.

Dùng một câu hot trend trên mạng thì đây chính là "thuần dục" đích thực.

Trần Dã chưa từng thấy Na Na như vậy bao giờ.

Chử Triệt, đội trưởng Chử, thấy cảnh này thì tinh thần hẳn lên, đôi mắt vốn luôn lạnh nhạt giờ sáng rực.

Như thể vừa thấy cục xương ngon.

Trần Dã chắc chắn mình đã thấy ngọn lửa hóng hớt cháy hừng hực trong mắt gã.

"Khụ khụ... À... Hai người cứ từ từ nói chuyện, tôi buồn ngủ rồi, về nghỉ trước."

Mẹ kiếp, vừa nãy còn xúi mình đi cơ mà?

"Đội trưởng Chử, không phải... không phải như anh nghĩ đâu..."

"Đại gia anh..."

Chử Triệt cười hắc hắc, ánh mắt đầy ẩn ý: "Tôi hiểu, cứ yên tâm, sẽ không ai đến quấy rầy đâu."

"Chử Triệt, tổ cha anh!"

Trần Dã chỉ muốn rút chân ra.

Cô gái tóc hồng ôm chặt lấy bắp đùi Trần Dã, khiến anh không tài nào đi được.

Trần Dã cố kìm nén sự thiếu kiên nhẫn, nể mặt cùng đội xe, nể cô là cao thủ số một đội xe, nể sau này cô có thể giúp anh.

Hôm nay đành nhẫn nhịn thêm chút vậy.

"Na Na, em uống say tồi..."

"Em... em đâu có say... mới uống có tí..."

"Trần Dã... anh nghe em nói này..."

Cô gái dùng sức dựa người lên vai Trần Dã, cả người nồng nặc mùi rượu.

Lúc ăn cơm, cô đã ăn rất ít.

Hôm nay cô có về có tâm sự, nên cứ uống mãi.

Ai cũng biết, khi một người uống rượu bắt đầu nói câu "Anh nghe em nói này", thì có nghĩa là sắp có chuyện để nghe rồi.

"Trần Dã, anh biết không? Thật ra... thật ra em không phải là Na Na, em tên là Thiến Thiến, Na Na là tên của chị em, Tôn Na..."

Khi phát hiện ra tối nay có thể hóng được chuyện hay.

Vị đội trưởng Chử bên ngoài đứng đắn nhưng bên trong lại đầy tâm hồn hóng hớt này, cả người như có tám trăm con kiến đang bò.

Đội trưởng Chử thích nghe bí mật.

Đôi khi bí mật chính là hóng hớt.

Nhưng đội trưởng Chử không thích lộ mặt ra nghe chuyện, thậm chí không muốn mình là người tham gia vào câu chuyện đó.

Gã thích nghe lén.

Lén nghe bí mật của người khác khi họ không biết.

Đối với Chử Triệt mà nói, đây quả thực là một món ăn tỉnh thần tuyệt vời.

Chử Triệt còn nhớ đã bảo chú A Bảo đừng ai đến quấy rầy Trần Dã và Na Na.

Sau đó liền trở lại xe của mình, bật máy radio nghe lén.

Thậm chí còn kịp nhấm nháp một bình Phổ Nhĩ.

"Trần Dã, anh biết không?..."

Có lẽ vì trận chiến với Nhân Diện Bọ Cạp ban ngày đã khơi gợi lên bí mật đen tối nhất, được giấu kín sâu nhất trong lòng cô gái.

Trần Dã im lặng, chỉ lặng lẽ lắng nghe.

Dù là Trần Dã, khi nghe câu chuyện này cũng không khỏi chấn động trong lòng.

Na Na ban đầu họ Tôn, Tôn Thiến Thiến.

Na Na là nhũ danh của chị gái cô.

Nếu không có mạt thế, Na Na, không, là Tôn Thiến Thiến có lẽ giờ đã là sinh viên năm nhất của một trường đại học hàng đầu cả nước, sống những ngày vô lo vô nghĩ trong tháp ngà.

Tôn Thiến Thiến sinh ra trong một gia đình vô cùng hạnh phúc.

Tính cả cô, nhà có bảy người, ông bà nội, ba mẹ, chị gái, cô, và một em trai.

Gia đình khá giả, bố mẹ đều có công việc ổn định, thu nhập không hề nhỏ, có tiếng tăm trong vùng.

Ông bà nội mỗi tháng tiền hưu cũng được mấy chục triệu.

Chị gái cũng là nghiên cứu sinh của một trường đại học nổi tiếng, sau khi tốt nghiệp cũng có tương lai vô cùng tươi. sáng.

Em trai tuy nghịch ngợm, nhưng vẫn rất đáng yêu.

Một gia đình như vậy, không thể nghi ngờ là vô cùng đáng ghen tị.

Tôn Thiến Thiến vô số lần cảm thấy hạnh phúc vì gia đình mình.

Cho đến một ngày, tất cả đã thay đổi.

Hôm qua cô vừa nhận được giấy báo trúng tuyển.

Sáng hôm sau, khi thức dậy, Tôn Thiến Thiến thấy mọi người trong nhà chen chúc ở cửa ra vào.

Có vẻ như đang nhìn cái gì đó.

Tôn Thiến Thiến dụi mắt, mặc bộ váy ngủ gấu nhỏ đáng yêu, đi ra cửa.

Trước mắt cô là một cái cây đại thụ vô cùng lớn.

Thân cây rất to, che kín cổng.

Nhà họ Tôn là một căn biệt thự ba tầng kiểu Âu, cả nhà sống chung.

Cây to này mọc ở sân trước biệt thự.

Tôn Thiến Thiến nhận ra cây này, đây là cây cảnh ông nội trồng ở sân trước.

Chỉ là nó chưa bao giờ to lớn đến vậy.

Tán cây gần như che phủ toàn bộ ngôi nhà của nhà họ Tôn.

Ngay cả cửa ra vào cũng bị chặn lại.

Bố cô muốn ra ngoài tìm người giúp đỡ, chỉ có thể nhảy từ cửa sổ xuống sân.