Logo
Chương 4: Từ hôn

Nhưng chuyện thành thân còn rất xa.

Vậy ngoài chuyện thành thân, còn cần hắn đi xử lý việc gì?

Trong tộc mà dám để hắn giải quyết chuyện này, chẳng phải quá vô liêm sỉ sao?

Chẳng lẽ không thể vì lý do nào đó mà muốn sớm thành thân ư?

Hắn muốn nghe xem rốt cuộc là chuyện gì.

Tam trưởng lão nhìn Lục Thủy nói:

"Mộ gia Mộ Tuyết, có ấn tượng sao?"

Sao mà không có ấn tượng được chứ?

Gọi nàng cùng đi bệnh viện, thì hay rồi, nàng tức giận đánh nhau với hắn suốt ba tháng trời.

Cuối cùng còn trực tiếp đi bế quan tu luyện nữa chứ.

A, hắn còn nghe nói toàn bộ khu vực Lục gia, ba tháng đó sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng.

Lúc ấy hắn cũng không giải quyết, sau khi đánh xong hắn cũng bế quan luôn rồi.

"Tên trên hôn thư?"

Tam trưởng lão gật đầu:

"Đúng vậy, tên trên hôn thư. Dưới tình huống bình thường, nàng chính là vị hôn thê của con."

Lục Thủy chú ý đến cụm từ "dưới tình huống bình thường".

"Vậy có chuyện bất thường xảy ra à?"

Tam trưởng lão nhìn Lục Thủy, có chút ngoài ý muốn:

"Trở nên thông minh rồi đấy. Đúng vậy, có chuyện bất thường xảy ra, nên cần con đi một chuyến Mộ gia."

Lục Thủy kinh ngạc, ở kiếp trước đâu có chuyện bất thường nào.

Tam trưởng lão tiếp tục nói:

"Chúng ta nhận được tin tức, Mộ Tuyết của Mộ gia cách đây không lâu đột nhiên tu vi biến mất hoàn toàn, triệt để trở thành người bình thường.

Mộ gia che giấu chuyện này."

Lục Thủy nhướng mày, Mộ Tuyết tu vi biến mất hoàn toàn sao?

Lục Thủy không hiểu, bởi vì hắn lại cứ trùng sinh một cách khó hiểu, nên không xác định liệu có xuất hiện dị biến gì không.

"Tam trưởng lão có ý định làm gì?" Lục Thủy hỏi, nếu không có ý định làm gì, thì không cần nói với hắn làm gì.

"Lục gia chúng ta muốn cưới phải là thiên kiêu, thân là người bình thường thì không có tư cách gả vào Lục gia ta.

Con hãy mang theo hôn thư, ba ngày sau đến Mộ gia xé bỏ hôn ước, từ hôn." Tam trưởng lão nhìn Lục Thủy nói.

"Ba ngày này con hãy dưỡng vết thương cho tốt, Chân Võ và Chân Linh sẽ đi cùng con. Nhớ kỹ, nhất định phải từ hôn đấy."

Nói xong những lời này, Tam trưởng lão liền rời đi.

Ông ta không hề thương lượng với Lục Thủy, mà trực tiếp hạ đạt chỉ lệnh.

Tuy nhiên Lục Thủy cũng chẳng để tâm, hắn mỉm cười, tự nhủ trong lòng:

Nếu không phải trên lưng có tổn thương, hắn đã muốn xuất phát ngay bây giờ rồi.

Khó trách Tam trưởng lão lại để hắn đi, chuyện bội ước như thế này thì đúng là rất mất mặt, cũng chỉ có hắn là thích hợp nhất.

Dù sao hắn có sợ mất mặt đâu.

Tuy nhiên để hắn đi, đúng là quá coi thường Mộ gia rồi.

Sau khi rời khỏi đại điện, Lục Thủy đi Linh Dược viên, hái một ít linh dược xong thì trở về.

Vết thương ở eo hắn cần xử lý, nếu không sẽ đau đến chết mất, còn dễ để lại di chứng.

Chờ vết thương lành rồi mới đến chuyện tu vi. Thực tế thì thiên phú tu luyện của hắn rất bình thường, bằng không đã chẳng bị xem như công cụ nối dõi tông đường.

Tuy nhiên sau khi kết hôn, hắn cũng khá chăm chỉ, đọc nhiều sách hơn. Vào một sáng sớm nọ, hắn đột nhiên ngộ ra điều gì đó, cuốn sách mà tất cả mọi người trong tộc không ai hiểu, lại được hắn đọc hiểu.

Cho nên lần này hắn vẫn muốn tu luyện cuốn sách đó.

Tên sách là Thiên Địa Trận Văn.

Sau khi đã quyết định, Lục Thủy cũng mài xong thuốc, nhìn quanh một lượt, xác định trong viện không có ai, liền vén áo lên tự bôi thuốc vào lưng.

"Tê, đau quá."

Ít nhất không còn đau như vậy nữa.

Đúng lúc này, đột nhiên có người đi đến sân nhỏ của Lục Thủy.

Bất đắc dĩ, Lục Thủy chỉ đành vội vàng buông quần áo xuống.

Chờ Lục Thủy quay đầu nhìn, phát hiện là một nữ tử xinh đẹp rất trẻ trung, nàng nhìn Lục Thủy với vẻ mặt tràn đầy ý cười.

Chính là trước đó vị kia Kỳ Khê.

Rất nhanh, người nữ tử dẫn đầu kia liền đi tới trước mặt Lục Thủy, nàng nhìn qua vườn linh dược, rồi nói với Kỳ Khê:

"Ra ngoài canh chừng."

"Vâng." Sau khi đáp lời, Kỳ Khê liền lui ra ngoài.

"Bôi thuốc à? Đến đây, mẹ giúp con nhé."

Mẹ ruột của Lục Thủy, Đông Phương Lê Âm, cũng là gả vào Lục gia theo mối thông gia.

Nghe nói năm đó sính lễ chính là, Đại trưởng lão tự mình chỉ điểm vài cường giả của Đông Phương gia, giúp họ đạt đến cảnh giới mới.

Có thể nói rằng Đông Phương Lê Âm là Lục gia đã bỏ ra cái giá rất lớn để cưới về, đáng tiếc là lại sinh ra đứa con trai chẳng ra làm sao như Lục Thủy.

Đối với hắn cũng coi như yêu thương, chỉ là đôi khi hơi không đứng đắn một chút.

"Không được đâu mẹ, con đã trưởng thành rồi, chuyện này con có thể tự làm được." Lục Thủy nói.

Hắn quen tự mình làm một mình, có người giúp thì hắn lại không quen.

Mộ Tuyết sẽ giúp hắn?

Thị nữ?

Hắn căn bản không cần thứ này.

Đông Phương Lê Âm sững sờ nhìn Lục Thủy, trong đôi mắt mang theo vẻ cô đơn:

"Trưởng thành?"

"Trưởng thành."

Sau đó trầm mặc không nói.

"Lục Thủy......"

Không để ý đến trạng thái của mẹ ruột mình, Lục Thủy hỏi:

Đông Phương Lê Âm lập tức hoàn hồn lại, vẻ thất vọng ban nãy đã biến mất từ lúc nào, nàng nhìn Lục Thủy nói:

"Đúng vậy, nghe nói con trai mẹ đã trừ khử con yêu vật kia, muốn đến đây chúc mừng một chút.

Tuy nhiên còn nghe nói một chuyện khác, thì cũng chẳng còn tâm trạng nào để chúc mừng."

Lục Thủy tiếp tục nghịch linh dược của mình, rồi nói:

Đông Phương Lê Âm gật đầu:

"Mẹ lo lắng con ngây ngốc đến Mộ gia diễu võ giương oai, rồi cao điệu từ hôn."

Lục Thủy: ". . ."

Tốt thôi, trước kia hắn đúng là đã làm ra loại chuyện này.

"Đến lúc đó con có thể khiêm tốn thì cứ khiêm tốn một chút, cứ nói là phụng mệnh làm việc. Cho dù con không nghe lời mẹ, cũng đừng nói lời khó nghe gì ở Mộ gia.

Con cứ nói chuyện đàng hoàng với họ, họ cũng sẽ nói chuyện đàng hoàng với con thôi." Đông Phương Lê Âm dặn dò.

Con trai của nàng cũng chẳng thông minh cho lắm, ở khu vực Lục gia thì không sao, có ngốc nghếch hay gây chuyện thế nào cũng không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng Mộ gia cũng là thế lực lớn có tiếng.

Nếu quá đắc tội đối phương, khẳng định chẳng có lợi lộc gì.

Lục Thủy nghe xong cũng cảm thấy trước kia mình không hiểu chuyện đã gây không ít phiền phức cho mẫu thân, chẳng qua là khi hắn vừa định nói lời an ủi thì đã bị dập tắt từng chút cảm giác ấy.

Bởi vì Đông Phương Lê Âm lại nhiều lời một câu:

"Nếu như con có chuyện gì không may xảy ra, mẹ lại phải sinh con trai khác, ai mà biết phải sinh mấy đứa mới được."

Lục Thủy chỉ vào cửa viện nói: "Mẫu thân, mời mẫu thân về cho."

Còn chưa đợi mẹ ruột nói xong, Lục Thủy liền trực tiếp nói:

"Không tiễn."

Đông Phương Lê Âm ". . ."

Thật đau lòng, con trai của nàng vẫn còn ở thời kỳ nổi loạn.

Còn về chuyện đến Mộ gia nói thế nào, đương nhiên là đến đó rồi tính.

Hiện tại có gì hay mà phải suy nghĩ, dù sao từ hôn là một chuyện rất có ý tứ.

Nhất là hắn đi từ hôn.