Long Hằng Húc tiếp tục: "Nhận thấy học viên năm nhất các lớp đã thể hiện xuất sắc trong kỳ thi đấu vừa qua, học viện quyết định đặc biệt ban thưởng cho toàn bộ học viên năm nhất mỗi người một suất ăn Giáp mỗi ngày trong học kỳ này."
Lời vừa dứt, sự xôn xao lập tức biến thành tiếng hoan hô vang dội. Suất ăn Giáp có ý nghĩa gì chứ? Đó chẳng khác nào đại bổ! Chưa bàn đến hương vị, nó còn mang lại lợi ích to lớn cho việc tu luyện của học viên. Đa phần gia đình không đủ điều kiện để thường xuyên có suất ăn Giáp. Nay cả lớp được miễn phí trong cả học kỳ, đây quả là một sự ưu ái lớn.
Diệp Anh Ngọc, giờ đã là chủ nhiệm lớp Nhị ban năm nhất, sắc mặt trở nên u ám hơn. Rõ ràng là tâm trạng cô không hề vui vẻ.
Long Hằng Húc quát lớn: "Trật tự!"
Tiếng hoan hô dần lắng xuống.
Long Hằng Húc nói tiếp: "Nhờ vào biểu hiện xuất sắc của các học viên năm nhất, ban giám đốc học viện sau khi nghiên cứu đã quyết định thành lập lớp thí điểm ở năm nhất, tuyển chọn những học viên ưu tú nhất để tham gia. LỚp này tạm gọi là Linh Ban năm nhất, do thầy Vũ Trường Không làm chủ nhiệm. Học viên Linh Ban sẽ được tuyển chọn từ các lớp hiện tại, trước mắt có sáu người. Từ Nhất ban năm nhất: Đường Vũ Lân, Tạ Giải, Cổ Nguyệt. Từ Nhị ban năm nhất: Trương Dương Tử, Vương Kim Tỷ, Vì Tiểu Phong. Trong tương lai, nếu có học viên nào khác trong niên khóa thể hiện xuất sắc, cũng có cơ hội gia nhập Linh Ban."
Linh Ban năm nhất?
Đây là cái quái gì vậy?
Các học sinh ở đó đều sững sờ. Trong lịch sử của Đông Hải Học Viện chưa từng có chuyện Linh Ban như thế này! Hơn nữa, thầy Vũ Trường Không lại là chủ nhiệm lớp, điều này có nghĩa là gì?
Đường Vũ Lân và hai người bạn giật mình. Vương Kim Tỷ và Vi Tiểu Phong cũng vậy. Ánh mắt hai người vô thức hướng về phía ba người Đường Vũ Lân.
Trong mắt Vì Tiểu Phong tràn ngập sự căm hận và thù địch. Ánh mắt Vương Kim Tỷ lại tập trung vào Đường Vũ Lân, lộ vẻ phức tạp.
Vũ Trường Không vẫn không biểu lộ cảm xúc gì. Thực tế, đêm qua ban giám đốc học viện đã thông báo quyết định này cho anh ngay lập tức.
Long Hằng Húc nói: "Ngoài hai thông báo trên, còn có một quyết định xử phạt. Trong trận thi đấu giữa Nhất ban và Nhị ban năm nhất ngày hôm qua, một số học viên đã quá khích, không tuân thủ tinh thần hữu nghị và mục tiêu của cuộc thi, dẫn đến ba học viên bị thương nặng. Học viện nghiêm khắc phê bình sáu học viên tham gia trận đấu đó, đồng thời tước bỏ mọi phần thưởng mà sáu người có thể nhận được, để răn đe."
Tước bỏ phần thưởng? Hình như kỳ thi đấu giữa các lớp năm nhất, dù thắng cũng không có phần thưởng gì. Chỉ là thi đấu lên lớp thôi mà!
Long Hằng Húc nói rất nghiêm khắc, nhưng dường như không có hình phạt thực sự nào.
"Viện trưởng, ngài có vài lời chứ?" Long Hằng Húc khẽ nói với Úc Trẫm bên cạnh.
Úc Trẫm gật đầu, cất cao giọng: "Các em học sinh, tôi tin rằng các em đều rất ngạc nhiên về việc thành lập Linh Ban năm nhất. Đó là bởi vì, một vài bạn học được chọn ra ở đây đã vượt xa các em về năng lực cá nhân. Nếu tiếp tục bồi dưỡng các em ở cùng trình độ, sẽ làm thui chột tài năng của các em. Điều này cho thấy, để có thể tỏa sáng trong tương lai, các em phải nỗ lực hơn nữa. Tôi hy vọng sẽ thấy nhiều người hơn nữa trong số các em có thể gia nhập Linh Ban trong tương lai gần, và trở thành những người mới ưu tú nhất của Đông Hải Học Viện. Được rồi, giải tán. Các thầy cô chủ nhiệm dẫn các em về lớp để tiếp tục học. Thầy Long Hằng Húc tạm thời thay thế vị trí chủ nhiệm lớp Nhất ban năm nhất, cho đến khi có chủ nhiệm lớp mới. Thầy Vũ Trường Không và các học viên Linh Ban năm nhất ở lại một lát."
Trong sự kinh ngạc, ghen tị và hâm mộ, năm lớp năm nhất lần lượt trở về phòng học. Trên bãi tập chỉ còn lại Viện trưởng và thầy trò của Linh Ban năm nhất vừa mới thành lập.
"Các con, lại đây." Úc Trẫm vẫy tay về phía mọi người.
Dù có chút không cam tâm, Đường Vũ Lân, Tạ Giải, Cổ Nguyệt, Vương Kim Tỷ và Vi Tiểu Phong vẫn đi đến cùng nhau.
Trước mặt Viện trưởng, dù Vi Tiểu Phong có bất mãn cũng không đám làm càn, nhưng rõ ràng giữa hai bên có sự bất hòa.
Úc Trẫm nhìn năm đứa trẻ trước mặt, nhướng mày và lạnh lùng nói: "Các ngươi giỏi lắm! Có phải các ngươi cảm thấy, mình nổi tiếng trong đám bạn cùng trang lứa nên rất oai phong rồi không? Nhìn xem các ngươi kìa, thành ra cái dạng gì thế này? Năm người mà có hai người gãy tay, trong lớp còn có một người gãy chân nữa."
Cả năm người đều sững sờ trước trận mắng như tát nước của Úc Trẫm. Họ không ngờ rằng khi đối mặt với họ, Úc Trẫm lại mắng té tát như vậy.
Úc Trẫm tiếp tục với vẻ mặt lạnh lùng: "Mục đích thành lập Linh Ban ta vừa mới nói rồi, là sợ làm lỡ các ngươi. Nhưng mà, các ngươi mấy đứa nhóc này, cũng nên dẹp cái kiểu cậy tài khinh người đi, phải thành thật mà sống. Nếu không, đừng trách học viện không khách khí. Ta cảnh cáo các ngươi, nếu còn tái diễn chuyện như ngày hôm qua, thì cứ chờ mà chịu phạt đi. Đừng tưởng rằng bây giờ các ngươi có thiên phú dị bẩm. Ta nói cho các ngươi biết, các ngươi chỉ là ếch ngồi đáy giếng thôi. Ở Liên Bang này, có rất nhiều người mới còn ưu tú hơn các ngươi."
"Trên đời này chưa bao giờ thiếu thiên tài, nhưng cũng chưa bao giờ thiếu những thiên tài chết yểu. Một thiên tài muốn trở thành người tài giỏi, cũng phải trả giá gấp nhiều lần so với người thường. Chỉ có như vậy mới xứng đáng với thiên phú của các ngươi. Nghe rõ chưa?"
"Nghe rõ ạ.” Trước khí thế mạnh mẽ của Viện trưởng, cả năm người đều cảm thấy không dám ngẩng đầu lên.
"Ký vào bản thỏa thuận này đi." Úc Trẫm vung tay, một xấp giấy đầy chữ xuất hiện trong tay ông, rồi ông chia cho năm người.
Năm người theo bản năng nhận lấy giấy bút. Đường Vũ Lân liếc nhìn, thấy trên đó viết ba chữ lớn: "Thỏa thuận thư".
Nội dung phía dưới đại khái là: "Tôi, XXX, tự nguyện ký thỏa thuận với Đông Hải Học Viện, sẽ không chuyển trường trước khi hoàn thành chương trình sơ trung và cao trung của học viện."
Nội dung đại khái là như vậy.
Đây là ý gì? Cả năm người đều sững sờ.
"Học viện thành lập Linh Ban, sau này sẽ tăng cường đầu tư vào các em, tài nguyên các mặt sẽ được ưu tiên. Vì vậy, học viện muốn đảm bảo các em có thể học tập ở đây đến cùng, không vì những lý do bất định nào đó mà rời bỏ quỹ đạo. Được rồi, ký đi."
Tạ Giải yếu ớt hỏi: "Viện trưởng, ký cái này chúng ta có phải nên trao đổi với người nhà một chút không ạ?"
Úc Trẫm nhướng mày, "Được thôi! Cậu về trao đổi đi, nhưng Linh Ban thì đừng tham gia nữa. Ta bận nhiều việc, không có thời gian chờ các cậu làm những chuyện này đâu."
Trong lúc họ nói chuyện, Đường Vũ Lân đã ký xong thỏa thuận trong tay. Với cậu mà nói, thỏa thuận này không có bất kỳ ảnh hưởng nào. Vốn dĩ cậu cũng không biết ngoài Đông Hải Học Viện ra thì còn có thể đi đâu học tập. Học viện chịu dồn tài nguyên, đối với người vốn là củi mục như cậu mà nói, chẳng khác nào bánh từ trên trời rơi xuống, không có lý do gì để không ký cả.
Cổ Nguyệt gần như là ký cùng lúc với Đường Vũ Lân. Thấy hai người đã ký, Tạ Giải cũng không tiện nói gì nữa. Không rời Đông Hải Học Viện, dường như cũng không có gì.
Bên kia, Vương Kim Tỷ cũng ký. Chỉ có Vi Tiểu Phong là do dự, "Viện trưởng, cái này không thương lượng với người nhà thì không hay lắm. Cháu cảm thấy vẫn nên thương lượng một chút, dù sao gia tộc cháu có thể sẽ cho cháu đi học ở một học viện tốt hơn khi lên cao cấp."
Úc Trẫm gật đầu, "Người có chí riêng. Cậu có thể trở về Nhị ban rồi. Số lượng học viên Linh Ban năm nhất đổi thành năm người." Vừa nói, ông vừa cầm lại thỏa thuận trong tay Vi Tiểu Phong, rồi phất tay với cậu.
Trong mắt Vi Tiểu Phong thoáng hiện vẻ phức tạp, nhưng cuối cùng vẫn không cầm lại phần thỏa thuận kia, cúi chào Viện trưởng rồi xoay người về phía Lầu Dạy Học.
Sau khi cậu rời đi, vẻ mặt nghiêm nghị của Úc Trẫm Viện trưởng đột nhiên thay đổi. Sự nghiêm túc, lạnh lùng, lãnh khốc ban nãy tan biến trong chốc lát, thay vào đó là nụ cười hiền hòa.
Khả năng trở mặt thần tốc này khiến bốn người Đường Vũ Lân không khỏi ngây người.
"Tốt rồi, các em đã ký tên vào thỏa thuận này, có nghĩa là từ giờ trở đi, các em sẽ trở thành những tinh anh quan trọng nhất của học viện. Chúng ta tôn trọng sự lựa chọn của bạn Vi Tiểu Phong, nhưng tôi tin rằng, cậu ấy nhất định sẽ hối hận về lựa chọn ngày hôm nay. Tuy rằng Đông Hải Học Viện của chúng ta không được xếp hạng cao trên Đại Lục, nhưng dù sao đây cũng là học viện Hồn Sư trung cấp duy nhất của một thành phố lớn. Khi tài nguyên học viện hoàn toàn dồn vào các em, thì dù là Sử Lai Khắc Học Viện trong truyền thuyết, cũng chưa chắc mạnh hơn chúng ta bao nhiêu."
Nghe những lời tràn đầy tự tin của Viện trưởng, tâm trạng của bốn người vừa ký thỏa thuận rõ ràng đã tốt hơn vài phần. Chỉ có Vũ Trường Không đứng không xa nghe những lời này, khóe miệng khẽ giật.
