Vương Kim Tỷ kinh hãi biến sắc, hắn biết rõ dưới ảnh hưởng của luồng khí tức này, thực lực của mình có thể phát huy tối đa năm thành đã là may mắn. Hơn nữa đó là còn chưa phải đối mặt với Đường Vũ Lân, sự áp chế này thật sự quá mạnh mẽ.
Bàn tay Đường Vũ Lân bắt đầu trở nên to lớn, các khớp xương cũng vậy, và rồi Long trảo xuất hiện.
Long trảo màu vàng rực bao phủ bởi lớp vảy vụn, chỉ có phần đầu ngón tay dài ba tấc là bóng loáng như gương.
"Ầm ầm, răng rắc!"
Một con số lóe lên rồi biến mất, sau đó, chỗ dụng cụ đo lường bị tác động, kim loại văng tung tóe, tạo thành một lỗ thủng.
Kim Long Trảo, hiệu quả nghiền nát.
Quả nhiên hỏng mất rồi...
Con số kia là bao nhiêu?
Bốn học viên đều kinh ngạc trước cảnh Đường Vũ Lân đánh nát dụng cụ đo lực, nên không ai kịp nhìn rõ con số vừa lóe lên.
Chỉ có Vũ Trường Không là thấy được.
Ông ghi lại con số ba nghìn chín trăm chín mươi tám cân vào cuốn sổ của mình.
Dù trầm ổn và lạnh lùng như ông, cũng không khỏi nuốt khan một tiếng.
Trương Dương Tử cảm thấy chân mình hơi đau, đồng thời cũng hiểu rằng chân mình gãy không hề oan uổng. Nếu lúc đó không có kỹ năng dung hợp Võ Hồn bảo vệ, có lẽ mọi chuyện không chỉ đơn giản là gãy xương.
Gã này... ta không muốn trả thù hắn. Trương Dương Tử thầm nghĩ đầy bi thương.
Vương Kim Tỷ hoàn toàn im lặng, đứng ngây ra đó, vẻ mặt đã bình thường trở lại, nhưng hai tay vẫn khẽ run rẩy.
"Hạng tiếp theo, kiểm tra phản ứng.”
Không nghi ngờ gì, Tạ Giải là người đầu tiên tham gia kiểm tra phản ứng. Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ là người có năng lực phản ứng nhanh thứ hai không phải Trương Dương Tử, người cũng có năng lực Tốc Độ, mà là Đường Vũ Lân, sau đó là Cổ Nguyệt, rồi mới đến Trương Dương Tử và Vương Kim Tỷ.
Những bài kiểm tra tiếp theo càng khiến Trương Dương Tử nghi ngờ về đánh giá thiên tài của bản thân.
Ngoài phản ứng và tốc độ, Đường Vũ Lân đều đứng nhất ở tất cả các bài kiểm tra về thể chất. Sau đó, Cổ Nguyệt, người vốn được cho là yếu nhất, cũng đạt được những thành tích không hề tầm thường.
Bọn họ là người sao? Có phải người không? Có phải người không vậy?
Hay là gia súc ăn cỏ lớn lên?
"Kiểm tra xong. Hôm nay chủ yếu kiểm tra năng lực thể chất, không đại diện cho tất cả. Võ Hồn cũng rất quan trọng đối với Hồn Sư. Vì vậy, một số bạn không cần nản lòng. Giải tán. Đường Vũ Lân, em đi theo tôi." Vũ Trường Không tiêu sái bước đi, Đường Vũ Lân đi theo sau.
Trương Dương Tử đứng tại chỗ, cảm thấy như có một cơn gió lạnh thổi qua trán.
"Một số bạn", là đang nói ai vậy?
Văn phòng của Vũ Trường Không.
"Ngồi đi." Vũ Trường Không chỉ vào ghế sofa và nói với Đường Vũ Lân.
"Cảm ơn Vũ lão sư." Đường Vũ Lân ngồi xuống.
Vũ Trường Không thản nhiên nói: "Bây giờ tôi cần em cho tôi biết, chuyện gì đã xảy ra với em. Trong một thời gian ngắn ngủi, Tinh Thần Lực của em tăng lên một phần ba, cánh tay có thể khống chế vảy, còn có Long trảo. Lực lượng tăng lên đáng kể, phản ứng của cơ thể, độ bền bỉ và dẻo dai, đều có tiến bộ rõ rệt. Tính theo thời gian, hẳn là đã có chuyện gì đó xảy ra với em trong những ngày có bão, tôi nói đúng chứ?"
Đường Vũ Lân thực ra đã đoán được mục đích Vũ Trường Không gọi mình đến đây, và cậu cũng biết không thể giấu được. Những điều này quá rõ ràng, không thể che giấu.
"Vũ lão sư, lần trước em đã nói với thầy về sự thay đổi trong huyết mạch, là vào những ngày có bão. Em đã phải chịu đựng rất nhiều đau đớn, khi tỉnh dậy thì đã thành ra như bây giờ. Em không biết cụ thể chuyện gì đã xảy ra, nhưng dường như có một loại năng lượng đặc biệt trong huyết mạch của em, đã thay đổi mọi thứ, ngay cả Lam Ngân Thảo của em cũng biến đổi, cả Hồn Linh nữa."
Vừa nói, cậu vừa giải phóng Lam Ngân Thảo và Kim Quang, đồng thời để Kim Quang xuất hiện trước mặt Vũ Trường Không.
Nhìn con rắn nhỏ có vảy màu vàng nhạt và kích thước lớn hơn, Vũ Trường Không ngạc nhiên nói: "Ngay cả Hồn Linh cũng bị biến dị? Tình huống này rất hiếm, có nghĩa là lực lượng huyết mạch của em rất mạnh. Để tôi nghĩ xem, hình như tôi đã từng thấy tình huống này trong điển tịch."
Trên điển tịch có ghi chép về trường hợp của mình? Đường Vũ Lân giật mình, nếu vậy thì tốt hơn. Ít nhất có thể biết được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Nhưng chuyện về Lão Đường thì cậu nhất định sẽ không nói ra, dù sao, điều đó quá sức tưởng tượng.
Vũ Trường Không đi đi lại lại trong phòng làm việc, trong mắt lộ ra vẻ suy tư.
Một lúc sau, ông đột nhiên dừng bước, ngẩng đầu lên, "Tôi nhớ ra rồi. Sự thay đổi của em rất có thể liên quan đến Võ Hồn thức tỉnh."
"Võ Hồn thức tỉnh?" Đường Vũ Lân có chút khó hiểu.
Vũ Trường Không gật đầu, nói: "Đúng, chính là Võ Hồn thức tỉnh. Em nghĩ xem, Hồn Linh dễ biến đổi nhất khi nào?"
Đường Vũ Lân không chút do dự nói: "Là khi dung hợp với Hồn Sư, Hồn Linh và Võ Hồn của Hồn Sư dung hợp, bị Võ Hồn ảnh hưởng, từ đó phát sinh biến hóa." Lúc trước, khi cậu dung hợp với Tiểu Kim Quang, Kim Quang không thay đổi quá nhiều, đó là vì Võ Hồn Lam Ngân Thảo của cậu yếu kém, nếu là Võ Hồn mạnh mẽ, khi dung hợp sẽ phản hồi Hồn Linh, khiến Hồn Linh biến đổi lớn hơn.
Vũ Trường Không nói: "Không sai. Hồn Linh của em biến đổi rất giống với lúc Võ Hồn và Hồn Linh dung hợp. Trong lịch sử đã từng có ghi chép tương tự, đó là, Hồn Sư giấu trong cơ thể một Võ Hồn khác, Võ Hồn này không thể thức tỉnh trong nghi thức thức tỉnh, nhưng lại thức tỉnh dần dần theo sự phát triển của Hồn Sư. Trong quá trình thức tỉnh, sẽ sinh ra một loạt biến dị, ảnh hưởng đến Võ Hồn ban đầu, ảnh hưởng đến bản thân Hồn Sư."
Đường Vũ Lân lập tức hiểu ra khi nghe ông nói đến đây, tình huống của Vũ lão sư không giống với mình. Trong cơ thể cậu là tỉnh hoa Kim Long Vương và mười tám phong ấn khó hiểu, có lẽ không có Võ Hồn thứ hai nào cả.
Vũ Trường Không tiếp tục nói: "Tình huống này thường có hai hướng phát triển, nhưng đều tốt cả. Một là, Võ Hồn thứ hai thành công phá vây, thức tỉnh hoàn toàn, giúp em trở thành Hồn Sư song sinh Võ Hồn như Tạ Giải, hai là, dung hợp với Võ Hồn hiện tại, khiến Võ Hồn biến dị hoàn toàn, hỗ trợ lẫn nhau, trở thành một Võ Hồn mạnh mẽ. Hiện tại xem ra, tình huống của em có lẽ giống với loại thứ hai. Vì vậy mới sinh ra biến dị liên tục."
Đường Vũ Lân thầm kính nể, dù cậu biết Vũ Trường Không đoán không hoàn toàn chính xác, nhưng việc ông có thể đoán được nhiều như vậy chứng tỏ ông rất uyên bác. Hơn nữa, suy đoán của ông là cách giải thích tốt nhất cho tình huống hiện tại của cậu.
"Có lẽ vậy." Đường Vũ Lân nói.
Vũ Trường Không khẽ gật đầu, "Tuy nhiên, trong quá trình Võ Hồn biến dị, em có thể gặp nguy hiểm. Bởi vì cơ thể em cần phải chịu đựng được sự biến dị đó. Vì vậy, sau này, khi em cảm thấy cơ thể không ổn, nhất định phải đến chỗ tôi, tôi sẽ giúp em hộ pháp, đảm bảo em biến dị thành công. Giảm thiểu rủi ro xuống mức thấp nhất."
Đường Vũ Lân gật đầu, trong lòng cũng dâng lên một tỉa ấm áp.
Dù Vũ lão sư vô cùng tuấn tú này luôn lạnh lùng, nhưng cậu cảm nhận được rằng bản thân Vũ Trường Không không hề lạnh lùng như vẻ ngoài của ông.
"Ừm, em cũng không cần suy nghĩ quá nhiều. Hướng biến dị của em luôn là điều tốt, hơn nữa, cường độ cơ thể của em tăng cường trong quá trình biến dị, điều này rất có lợi cho việc tiếp tục biến dị. Vì vậy, em chỉ cần im lặng chấp nhận là được. Biến dị càng nhiều lần, tiềm năng phát triển của em trong tương lai càng lớn. Hiểu chưa?"
"Vâng, đã hiểu, cảm ơn Vũ lão sư."
"Về đi!" Vũ Trường Không luôn trực tiếp như vậy.
Đường Vũ Lân đứng dậy và bước ra ngoài.
Đúng lúc này, Vũ Trường Không đột nhiên nói: "Chờ một chút."
Đường Vũ Lân dừng bước, quay lại nhìn ông, xem ông còn có gì muốn nói.
Vũ Trường Không nhíu mày, trong mắt lộ ra vẻ đăm chiêu, một lát sau, "Còn nhớ bộ pháp tôi thi triển trong giờ học thực chiến hôm đó không? Em có hứng thú học không?"
Trong mắt Đường Vũ Lân hiện lên một tia vui mừng, "Đương nhiên là có hứng thú rồi ạ. Vũ lão sư, thầy bằng lòng dạy chúng em sao?"
Vũ Trường Không trầm giọng nói: "Bộ pháp này rất thần kỳ, nhưng nó không thuộc về tôi. Nó thuộc về một tổ chức hùng mạnh, nếu em muốn học, trước tiên em phải gia nhập tổ chức này. Tuy nhiên, tôi không có quyền quyết định, chỉ có thể giới thiệu, sau khi thông qua khảo hạch mới có thể gia nhập."
