Logo
Chương 123: Đông Hải Truyền Linh Tháp

"Nói vậy, học viện lần này chơi lớn thật đấy!" Tạ Giải vẻ mặt tán thưởng nói: "Muốn có được suất tham gia không hề đơn giản. Rất nhiều chỉ tiêu đã được các gia tộc lớn hoặc thế lực lớn đặt trước rồi. Xem ra, học viện chúng ta đúng là có không ít nội tình. Ta đoán, nếu Vì Tiểu Phong biết chúng ta lại có thể vào Thăng Linh Đài tu luyện, nhất định sẽ hối hận xanh cả ruột cho coi."

Trương Dương Tử quay đầu trừng Tạ Giải một cái, "Sao ngươi lắm mồm thế?"

Tạ Giải hừ lạnh một tiếng, "Không phục à? Trong Thăng Linh Đài có thể tùy tiện giao đấu, đến lúc đó cứ thử xem."

Trong mắt Trương Dương Tử loé lên hàn quang, định nói gì đó, lại bị Vương Kim Tỷ đè vai xuống. Trương Dương Tử ngẩng đầu nhìn hắn, Vương Kim Tỷ lắc đầu.

Hắn làm sao vậy? Trương Dương Tử cảm thấy có chút nghi hoặc, mấy ngày nay Vương Kim Tỷ cứ như người mất hồn, cậu ta mơ hồ biết chắc là do lần Đường Vũ Lân áp chế Võ Hồn của hắn gây ra, nhưng mà, lâu như vậy rồi, chẳng lẽ hắn vẫn chưa hồi phục sao?

Đông Hải Thành Truyền Linh Tháp khác xa so với Ngạo Lai Thành nơi Đường Vũ Lân từng ở. Với tư cách một trong mười tám phân tháp lớn của Truyền Linh Tháp, mười tám tòa Truyền Linh Tháp cỡ lớn này còn được gọi là mười tám trụ trời.

Từ rất xa đã có thể thấy tòa Truyền Linh Tháp này, nó cao tới trên trăm tầng, vượt quá bốn trăm mét, cho dù là giữa rừng cao ốc của Đông Hải Thành, nó vẫn là một kiến trúc mang tính biểu tượng.

Nền móng Truyền Linh Tháp có hình bát giác, chiếm diện tích cực lớn, cứ mười tầng lại thu nhỏ vào phía trong một lần, cho đến đỉnh tháp nhọn.

Chỉ nhìn từ vẻ ngoài thôi, cũng có thể cảm nhận được khí thế rộng lớn đến cực điểm của nó.

Phân tháp đã như vậy, vậy tổng bộ Truyền Linh Tháp, nơi được gọi là Thiên Linh Tháp, sẽ hùng vĩ đến mức nào?

Đường Vũ Lân từng nghe người ta nói, tổng bộ Truyền Linh Tháp tọa lạc tại Sử Lai Khắc Thành, khu vực trung tâm của đại lục, mà Sử Lai Khắc Thành, lại là một trong những thành phố trung tâm của toàn liên bang. Cùng với Minh Thành, tổng bộ liên bang phía Tây, là hai thành phố khổng lồ nhất trên đại lục.

Học viện hiển nhiên đã sớm có an bài, khi bọn họ bước lên bậc thềm đi đến trước cổng chính, thầy chủ nhiệm Long Hằng Húc đã chờ ở đó.

Thấy Vũ Trường Không dẫn bọn họ đến, Long Hằng Húc nhanh chóng nghênh đón, "Vũ lão sư."

"Long chủ nhiệm." Chào hỏi đơn giản, Vũ Trường Không vẫn mặt không biểu cảm.

Long Hằng Húc nói: "Các em đi theo tôi."

Bước vào tầng một Truyền Linh Tháp, điều đầu tiên đập vào mắt là sự lộng lẫy, xa hoa của trang trí bên trong. Mặt đất lát đá màu vàng sẫm, phía trên có hoa văn tự nhiên tuyệt đẹp, những cây cột đá khổng lồ chống đỡ mái vòm cao hàng chục mét, và điều khiến người ta tán thưởng hơn cả là những bức bích họa màu sắc rực rỡ trên những cột đá và mái vòm này.

Những bức bích họa vàng son lộng lẫy này, có phong cảnh, có nhân vật, dường như đang ghi lại một câu chuyện.

Vũ Trường Không nói: "Bích họa ghi lại câu chuyện về Tháp Chủ đầu tiên của Truyền Linh Tháp, một đời Hồn Sư truyền kỳ, đồng thời là người phát minh ra Hồn Linh, Linh Băng Đấu La đã dẫn dắt Hồn Sư nhân loại chống lại Thú triều như thế nào. Bích họa ở đây chỉ là một phần, tập hợp bích họa ở mười tám phân tháp Truyền Linh Tháp, có thể có được câu chuyện hoàn chỉnh. Bút tích ở tổng bộ Truyền Linh Tháp, ghi lại cảnh tượng Linh Băng Đấu La đại chiến Thú Thần Đế Thiên mạnh nhất. Chính sau trận đại chiến đó, Linh Băng Đấu La đã biến mất, không còn xuất hiện nữa. Nhưng theo truyền thuyết, người chiến thắng cuối cùng là Linh Băng Đấu La, bởi vì từ đó về sau, Thú Thần Kim Nhãn Hắc Long Vương Đế Thiên cũng không tái xuất hiện."

Dù chỉ là nghe Vũ Trường Không kể, nhưng Đường Vũ Lân vẫn có cảm giác hoa mắt thần mê. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng cái khí thế khoáng đạt, mênh mông toát ra từ những bức bích họa. Trong Thú triều, con Hồn Thú khổng lồ kia, khí tức vô cùng khủng bố, và ngăn cản chúng, là một thành phố cực lớn.

Trên bầu trời thành phố, lơ lửng một bóng người, đôi mắt người đó đặc biệt sáng ngời, xung quanh thân thể anh ta, lơ lửng vài bóng người, có người là một nữ tử bạch y tuyệt sắc, có người là một nữ tử lục y, trên vai anh ta còn có một đóa hoa băng, một con Cự Hùng, một con côn trùng màu trắng khổng lồ, khi bọn họ bảo vệ xung quanh, trên người thanh niên kia bao quanh những Hồn Hoàn kỳ dị.

Đây là Linh Băng Đấu La!

Từ khi còn nhỏ, Đường Vũ Lân đã từng nghe những câu chuyện về ông, Linh Băng Đấu La Hoắc Vũ Hạo, cũng có truyền thuyết nói ông vốn là con trai của Bạch Hổ Công Tước Tinh La Đế Quốc, cho nên thực ra phải gọi là Đái Vũ Hạo mới đúng.

Ông là một nhân tài kiệt xuất của vạn năm trước, từ một thiếu niên bình thường, gia nhập Sử Lai Khắc Học Viện truyền kỳ, từng bước trở thành cường giả đỉnh cấp, uy chấn đại lục. Theo truyền thuyết, ông là người có khả năng đột phá giới hạn của nhân loại, tiến về Thần Giới và thành thần.

Bởi vì, sau khi ông mất tích, vợ của ông cũng biến mất theo.

Ánh mắt Đường Vũ Lân rất tự nhiên hướng về phía Linh Băng Đấu La trong bức bích họa, ngay lập tức cậu chú ý đến một bóng hình kiên định khác.

Đôi cánh bướm khổng lồ mở ra sau lưng, tỏa ra ánh sáng mãnh liệt, rực rỡ, dung nhan tuyệt mỹ, đứng ngay bên cạnh Linh Băng Đấu La, dù bên cạnh họ còn có những đồng đội khác, nhưng ánh mắt mọi người đều không tự giác bị hai người họ thu hút.

"Long Điệp Đấu La Đường Vũ Đồng, thê tử của Linh Băng Đấu La Hoắc Vũ Hạo. Vũ Lân, cậu xem, thê tử của Linh Băng Đấu La đẹp thật đấy! Nghe nói thực lực cũng cực kỳ cường đại, cùng Linh Băng Đấu La có được Võ Hồn dung hợp kỹ cường đại, có thể hợp làm một thể, hóa thành một sự tồn tại siêu cường. Ở thời đại đó, họ là mạnh nhất." Tạ Giải vẻ mặt ngưỡng mộ nhìn bức bích họa.

"Đường Vũ Đồng, ngược lại tên giống Vũ Lân thật." Trong giọng nói Cổ Nguyệt có vài phần kỳ dị, "Hơn nữa, các cậu phát hiện không, Vũ Lân dường như có điểm giống Đường Vũ Đồng! Nhất là đôi mắt."

Tạ Giải nói: "Không giống mà? Mắt và tóc của Long Điệp Đấu La màu lam phấn, còn Vũ Lân đều màu đen. Giống chỗ nào?"

Nghe cuộc đối thoại của bọn họ, Đường Vũ Lân cũng có chút cảm giác kỳ dị, nhìn Long Điệp Đấu La Đường Vũ Đồng, trong lòng cậu thực sự nảy sinh vài phần cảm giác thân cận.

Tự giếu lắc đầu, so với Long Điệp Đấu La, mình là cái gì chứ? Chắc là do tên có điểm giống, nên mới có cảm giác này thôi.

"Được rồi, đi thôi." Giọng Long Hằng Húc đánh thức năm học viên, anh cười nói: "Lần đầu tiên đến mười tám trụ trời, tôi cũng có cảm giác hiếu kỳ giống các em, sau này đến nhiều, cảm giác này cũng giảm bớt. Nhưng mỗi bức bích họa ở mười tám trụ trời đều rất đáng để thưởng thức."

Vũ Trường Không nói: "Thu liễm tâm thần, lát nữa vào Thăng Linh Đài, các em chỉ có thể dựa vào chính mình."

Đường Vũ Lân kinh ngạc nói: "Lão sư, thầy không vào cùng chúng em sao?"

Vũ Trường Không nói: "Sơ cấp Thăng Linh Đài, chỉ Hồn Sư dưới Tứ Hoàn mới có thể vào."

Long Hằng Húc gật đầu, nói: "Nhưng các em yên tâm, chúng tôi sẽ ở bên ngoài theo dõi tình hình của các em, một khi gặp nguy hiểm, các em phải chủ động rút lui, trở về. Lát nữa tôi sẽ giảng giải những điều cần chú ý."

Dưới sự dẫn dắt của Long Hằng Húc và Vũ Trường Không, mọi người đi vào một thang máy, thang máy không đi lên, mà là đi xuống.

Cảm giác mất trọng lượng nhẹ cho họ biết, họ đang không ngừng xâm nhập vào lòng đất, còn sâu bao nhiêu thì không thể phán đoán được.

Truyền Linh Tháp quả không hổ là tổ chức dệt số một của đại lục, sở hữu thực lực hùng hậu và tài lực lớn nhất, một công trình như vậy, tiêu tốn tài sản chắc chắn là một con số thiên văn.

Thang máy không có số, nhưng phải mất ba phút sau mới dừng lại.

Ra khỏi thang máy, bên ngoài là một đại sảnh rộng lớn, trong đại sảnh có hơn mười nhân viên công tác. Phía sau là một. hành lang hẹp bằng kim loại.

Long Hằng Húc lấy ra một tấm thẻ kỳ lạ, đưa cho một nhân viên công tác. Nhân viên công tác không nói gì, chỉ làm một động tác mời, rồi dẫn họ đi về phía một hành lang.

Đi dọc hành lang vài chục mét, lại vào một thang máy. Tiếp tục đi xuống, lần này chỉ mười mấy giây, thang máy dừng lại. Khi xuất hiện lần nữa, họ thấy mình đang ở trong một căn phòng hình tròn.

Trong phòng vẫn toàn là kết cấu kim loại, nhưng trên tường treo một vòng màn hình Hồn Đạo cực lớn, trên màn hình lóe lên đủ loại hình ảnh, nhìn qua, tất cả đều là thế giới màu xanh lá cây, như rừng rậm.

Nhân viên công tác xoay người nói: "Vào sơ cấp Thăng Linh Đài tổng cộng năm chỉ tiêu, thời gian không giới hạn, khi các vị không thể chịu đựng được nguy hiểm bên trong, hãy nhấn vào thiết bị phát tín hiệu cầu cứu của mình, sẽ trở lại đây. Sau đây tôi sẽ nói qua những điều cần chú ý."