"Nhanh lên, nhanh cứu người! Đứa nhỏ này không nhận ra Ám Kim Khủng Trảo Hùng sao? Sao không dùng tín hiệu cứu viện?"
Bên tai văng vẳng tiếng nói lo lắng, Đường Vũ Lân dần tỉnh lại, cảm giác lạnh buốt, tê dại trên người cũng tan biến dần.
Tiếng kim loại ma sát vang lên, ánh sáng ùa vào.
Trở về rồi, mình không sao. Đó là phản ứng đầu tiên của Đường Vũ Lân. Nhưng cậu thấy kỳ lạ, tại sao mình lại có cảm giác này?
Thân thể bị cắt thành nhiều mảnh, đáng lẽ phải đau đớn hoặc có tác dụng phụ mạnh mẽ hơn chứ. Nhưng giờ cậu lại không cảm thấy gì nhiều.
"Sao rồi?" Khuôn mặt Vũ Trường Không hiện ra trên thành tủ kim loại.
Nhân viên công tác bắt đầu tụ tập lại, họ dùng một vật giống que kem châm vào người Đường Vũ Lân, "Có cảm giác không? Có thấy lạnh không?"
"Có." Đường Vũ Lân đáp.
"Ý thức tỉnh táo, có cảm giác. Lạ thật! Hồi phục nhanh vậy sao?" Đường Vũ Lân vịn vào thành tủ kim loại, chậm rãi ngồi dậy.
Đầu óc truyền đến cảm giác suy yếu, tinh thần có chút mệt mỏi. Nhưng mọi thứ đều bình thường.
"Lão sư, con không sao." Xác nhận cơ thể không có vấn đề gì, Đường Vũ Lân nhảy ra khỏi tủ kim loại.
Vương Kim Tỷ, Trương Dương Tử, Cổ Nguyệt đều đang chờ bên cạnh. Cổ Nguyệt đứng ngay cạnh tủ kim loại, thấy cậu ngồi dậy mới thở phào nhẹ nhõm.
Ở phía tủ kim loại bên kia, một đám người đang bận rộn.
Tạ Giải! Bên đó là Tạ Giải.
Tạ Giải sẽ không sao chứ?
Đường Vũ Lân vội hỏi: "Tạ Giải thế nào rồi?"
Vũ Trường Không đáp: "Nó né được phần đầu vào phút cuối, thân thể bị thương, tinh thần truyền vẫn còn, tạm thời mất cảm giác, chắc phải một thời gian mới hồi phục được. Ý thức tỉnh táo."
Nghe thấy hai chữ "ý thức tỉnh táo", Đường Vũ Lân mới yên tâm. Ra khỏi Thăng Linh Đài, quan trọng nhất là giữ được ý thức, chỉ cần ý thức không có vấn đề, thân thể luôn có thể hồi phục chậm rãi, dù sao, vết thương chỉ là giả.
Đến bên tủ kim loại, Đường Vũ Lân nhìn Tạ Giải. Mặt Tạ Giải tái nhợt, người khẽ giật, nhưng tần suất run rẩy hai bên không đều. Đây là di chứng điển hình.
Hình như đây mới là tình huống bình thường. Rõ ràng cơ thể mình cũng bị cắt ra, sao lại không có cảm giác gì?
Không chỉ cậu thắc mắc, Vũ Trường Không cũng có cùng nghỉ vấn, nhưng rõ ràng Đường Vũ Lân không thể giải đáp được.
"Mọi người không sao là tốt rồi." Vũ Trường Không nói.
"Vũ Lân, cảm ơn." Giọng Tạ Giải yếu ớt vang lên từ trong tủ.
"Hả? Cảm ơn gì cơ?" Đường Vũ Lân cười khổ.
Tạ Giải gượng gạo cười, "Cảm ơn bộ Vân Thái Giáp Lưng Nghìn Rèn của cậu. Nếu không nhờ nó đỡ cho tớ một chút ở vai, giúp tớ có thời gian phản ứng, chắc đầu tớ đi tong rồi. Thế thì phiền phức to."
Đường Vũ Lân lúc này mới hiểu ra. Tuy rằng cậu thấy Tạ Giải bị chém trúng, nhưng Vân Thái Giáp Lưng Nghìn Rên vẫn kịp phát huy tác dụng, giúp Tạ Giải phản ứng nhanh nhạy như một Chiến Hồn Sư hệ Mẫn Công, nên mới tránh được.
Nói cũng phải, lúc bụng mình bị chém, hình như cũng có chút cảm giác, chỉ là lúc đó không thể tránh được nữa.
"Các cậu gian lận." Giọng Vũ Trường Không lạnh lùng vang lên. Trong tay ông đang cầm một bộ Vân Thái Giáp Lưng Nghìn Rèn. Chắc chắn là của Tạ Giải, bị lấy ra khi kiểm tra cơ thể.
Đường Vũ Lân lúng túng, "Vũ lão sư, cái này không tính là gian lận đâu ạ. Con chỉ sợ mọi người gặp phải tình huống như Kim Tỷ bị thương lần trước, nên mới..."
Vũ Trường Không đưa giáp lưng cho cậu, "Làm tốt lắm. Em đã có thể Nghìn Rèn rồi à?"
"Dạ?" Đường Vũ Lân ngớ người.
"Đúng vậy."
Vũ Trường Không nói: "Thi cuối kỳ, môn thứ nhất. Những người khác, điểm tối đa. Với tư cách đội trưởng, dẫn đầu gian lận, xúi giục người khác gian lận, điểm thi cuối kỳ của em..."
Đến đây, Đường Vũ Lân thót tim, xong đời.
"Chỉ chín mươi chín điểm thôi."
'Dạ?"
Chín mươi chín điểm? Khác gì một trăm điểm đâu? Đường Vũ Lân chưa kịp phản ứng, Trương Dương Tử đã hô lớn: "Vũ lão sư muôn năm!"
Vũ Trường Không lạnh lùng nói: "Đừng mừng vội, kỳ thi cuối kỳ còn môn thứ hai, qua môn đó mới tính là xong."
Nhân viên công tác dùng dụng cụ ổn định trạng thái cơ thể cho Tạ Giải. Chính xác hơn, họ dùng dòng điện kích thích cơ thể cậu, giảm bớt tác dụng phụ của Thăng Linh Đài.
Thân thể bị mổ xẻ chắc chắn là trọng thương. Sau hơn một giờ hồi phục, Tạ Giải mới đỡ hơn và ngồi dậy được.
Mọi người cơ bản đã hồi phục, đều đang đợi Tạ Giải. Đường Vũ Lân đến bên Vũ Trường Không, khẽ hỏi: "Vũ lão sư, con vẫn còn một về vào Thăng Linh Đài thời kỳ bạo động, con có thể vào thử lại không ạ?"
"Hả?" Vũ Trường Không nhìn tấm thẻ trong tay Đường Vũ Lân, mắt thoáng kinh ngạc.
"Hiệp hội Đoán Tạo Sư cho con." Đường Vũ Lân không giấu giếm.
Vũ Trường Không nhìn cậu, ánh mắt thay đổi, rồi lắc đầu, "Không cần vào, vô ích thôi. Thời kỳ bạo động của Thăng Linh Đài càng ngày càng mạnh, số lượng và độ điên cuồng của Hồn Thú sẽ tăng lên. Giờ em vào, không thể sống sót lâu đâu. Cứ giữ tấm thẻ này đi. Khi nào có đợt bạo động khác thì dùng. Nó đáng giá lắm, có thể bán được giá cao đấy."
Đường Vũ Lân định thử vào Thăng Linh Đài hấp thu Linh lực, nghe Vũ Trường Không nói vậy mới hiểu mình đã nghĩ sai.
"Vũ lão sư, con có một ý tưởng, không biết có thực hiện được không. Về việc chúng ta hấp thu Linh lực ấy ạ. Lần này chúng ta..."
Đường Vũ Lân chưa nói hết câu thì bị Vũ Trường Không ngăn lại. Ông liếc nhìn nhân viên Truyền Linh Tháp đang bận rộn bên cạnh, "Về rồi nói."
Đường Vũ Lân chợt hiểu. Đúng vậy! Lần này họ hấp thu quá nhiều Linh lực, vượt quá mức bình thường, nói với người của Truyền Linh Tháp thì không hay.
"Vâng!"
Tạ Giải được Đường Vũ Lân cõng về học viện. Tuy tri giác đã hồi phục, nhưng khả năng kiểm soát cơ thể vẫn chưa ổn định. Theo nhân viên Truyền Linh Tháp, cậu cần ít nhất một ngày để hồi phục hoàn toàn, nhưng sẽ không để lại di chứng nghiêm trọng. Còn việc có bị ám ảnh hay không, chỉ có Tạ Giải mới biết.
"Tớ không bị ám ảnh đâu! Tớ còn chẳng thấy con Hồn Thú nào ra tay, lấy đâu ra ám ảnh?" Tạ Giải lảm nhảm.
"Vậy thì tốt." Đường Vũ Lân cười.
Tạ Giải tức giận: "Bất công quá, rõ ràng cậu cũng bị cắt, sao lại không thấy gì?"
Đường Vũ Lân nhún vai, "Tớ cũng không biết nữa! Dù sao tớ ra ngoài vẫn khỏe re. Chắc là do thể chất khác nhau. Cậu yếu quá, hay là sáng nào cậu chạy bộ với tớ, tăng cường thể chất thì đỡ hơn."
Tạ Giải nói: "Được đấy! Tiện thể gặp học tỷ luôn."
Mặt Đường Vũ Lân đỏ lên, "Gặp học tỷ gì chứ, đừng có nói bậy."
Cổ Nguyệt liếc nhìn cậu. Trương Dương Tử và Vương Kim Tỷ cũng tò mò nhìn Đường Vũ Lân.
Đường Vũ Lân nói: "Không có gì đâu, sáng nào chạy bộ chẳng đông người. Tất nhiên có mấy học trưởng."
Miệng nói vậy, nhưng trong lòng cậu lại hiện lên một gương mặt xinh đẹp.
Đúng như Tạ Giải nói, sáng nào cậu cũng gặp Âu Dương Tử Hinh, tuy chỉ chào hỏi, thỉnh thoảng nói vài câu. Nhưng lâu dần, Đường Vũ Lân và cô trở nên quen thuộc hơn.
Hơn nữa, cậu đã quen gặp cô mỗi ngày, nếu hôm nào cô không đến, Đường Vũ Lân sẽ thấy hụt hãng.
"Về nghỉ ngơi đi. Mai họp tổng kết. Đường Vũ Lân, em đến phòng tôi một chuyến." Về đến học viện, Vũ Trường Không giải tán.
Đường Vũ Lân đưa Tạ Giải về ký túc xá nghỉ ngơi, rồi đến văn phòng Vũ Trường Không.
"Vũ Lân, nhớ kỹ, sau này ở Thăng Linh Đài hay Truyền Linh Tháp, có phát hiện gì cũng phải về báo tôi trước. Hiểu chưa?" Vũ Trường Không nói.
Đường Vũ Lân gật đầu, "Vâng, lão sư. Nhưng tại sao ạ? Nếu Thăng Linh Đài có vấn đề, chúng ta không nên báo cho Truyền Linh Tháp sao?"
