"Tự chủ đột phá phong ấn? Chẳng lẽ còn có kiểu không tự chủ?" Đường Vũ Lân nghỉ hoặc hỏi.
Lão Đường đáp: "Đương nhiên là có. Nếu ngươi đến độ tuổi nhất định, hoặc vô tình gặp phải thứ gì đó kích hoạt khí tức Kim Long Vương, hoặc vật phẩm có khả năng tinh lọc, phong ấn có thể cưỡng ép đột phá bất cứ lúc nào. Với ngươi mà nói, đó là tình huống nguy hiểm nhất. Chỉ cần sơ sẩy một chút, tính mạng khó bảo toàn. Hơn nữa, những phong ấn phía sau càng kiên cố. Nói cách khác, ngươi đột phá càng nhiều phong ấn, khả năng đột phá không tự chủ càng nhỏ, ngươi càng an toàn. Tốt nhất là đừng bao giờ để đột phá không tự chủ xảy ra. Bằng không..."
Lão Đường không nói hết câu, nhưng giọng ông rõ ràng trở nên ảm đạm.
"Lão Đường, cảm ơn ông." Đường Vũ Lân nói: "Con nhất định sẽ cố gắng. Vậy thì, mục tiêu hàng đầu của con là tiến hóa Hồn Linh của mình lên đến nghìn năm trước đã!"
"Đúng vậy, cố gắng lên."
"Ngày hôm qua, các em đều đạt điểm rất cao. Nguyên nhân chính là các em đã làm tốt việc của mình. Ba tháng này không hề uổng phí, ít nhất các em đã là một đội hoàn chỉnh." Vũ Trường Không rõ ràng đang khích lệ học trò, nhưng lời nói của thầy vẫn lạnh lùng và cứng nhắc như vậy. Khiến người ta hoài nghi thầy có thật sự vui mừng vì chuyện này không.
"Đường Vũ Lân, khả năng khống chế của em đã tiến bộ rõ rệt, hãy tiếp tục cố gắng. Nhưng các em đã hấp thụ quá nhiều Linh lực ngày hôm qua. Sau kỳ thi cuối kỳ, thầy sẽ kiểm tra tổng thể thể chất của các em, để xác định giới hạn Linh lực mà cơ thể các em có thể chịu đựng được. Hãy nhớ, đừng cố gắng vượt quá giới hạn."
Tiếp theo là phần tổng kết từng trận chiến ngày hôm qua.
Vừa nhắc đến sự kiện bạo động ở Thăng Linh Đài ngày hôm qua, năm người lớp Linh Ban không khỏi lộ vẻ hớn hở. Trận chiến với Nhân Diện Ma Chu vẫn mang đến cho mọi người cảm giác khó tin đến tận bây giờ.
Khi đó, Cổ Nguyệt thậm chí còn chưa sử dụng Song Hoàn, nhưng chiến thuật trong trận chiến đó có thể dùng hai từ hoàn mỹ để hình dung.
"Đường Vũ Lân, thầy có một câu hỏi muốn hỏi em. Khi em lên kế hoạch đối phó Nhân Diện Ma Chu, em có cân nhắc đến việc tơ nhện kịch độc của nó sẽ giúp các em tiêu diệt các Hồn Thú khác sau này không?" Vũ Trường Không nhìn Đường Vũ Lân với ánh mắt sắc bén.
Đường Vũ Lân lắc đầu: "Lúc đó, con chỉ nghĩ rằng, nếu nó giăng tơ xong, nó sẽ dễ mất cảnh giác hơn. Đồng thời, những sợi tơ này ít nhất có thể trở thành một hàng rào bảo vệ chúng con. Con không ngờ chúng lại giúp chúng con đánh chết nhiều Hồn Thú đến vậy, mang lại cho chúng con một lượng lớn Linh lực."
Vũ Trường Không khẽ gật đầu: "Khả năng khống chế liên hoàn rất tốt. Em hãy nhớ, tinh túy của Khống Chế Hệ Chiến Hồn Sư nằm ở chỗ, không bao giờ để đối thủ biết mục đích cuối cùng của mình là gì. Em đã làm rất tốt điều này, thông qua nhiều lần dụ dỗ như thật để tạo cơ hội cho mình."
Đường Vũ Lân ngượng ngùng gãi đầu.
Vũ Trường Không nói: "Tuy nhiên, em vẫn chưa đủ tỉnh táo. Sau khi đánh chết Nhân Diện Ma Chu, cách các em tiến lên và đối mặt với các Hồn Thú tiếp theo có vẻ rời rạc, kém xa so với trước. Có phải các em cảm thấy, mình đã đt được quá nhiều trong Thăng Linh Đài, nên thỏa mãn rồi không?"
Mọi người nhìn nhau, trên thực tế, ngay cả Đường Vũ Lân lúc đó cũng có chút suy nghĩ này, dù sao thu hoạch của họ đã vượt xa kế hoạch.
Vũ Trường Không nói: "Vậy thầy hỏi các em một câu. Nếu lúc đó các em đang ở trong một khu rừng sâu thật sự, đối mặt với một lượng lớn Hồn Thú bạo động thì sao? Các em có chắc mình còn sống sót để đứng trước mặt thầy không?"
Tất cả im lặng.
Vũ Trường Không nói: "Hãy nhớ, bất kể lúc nào, đối mặt với bao nhiêu cám dỗ, bao nhiêu lợi ích. Không gì quan trọng hơn việc sống sót."
Tạ Giải hỏi: "Vũ lão sư, con có một câu hỏi. Nếu sau này chúng ta thực sự gặp Ám Kim Khủng Trảo Hùng thì phải làm gì?"
Vũ Trường Không đáp: "Chạy. Chạy không thoát thì đợi chết."
"Ách..." Tạ Giải kinh ngạc nhìn Vũ Trường Không.
Vũ Trường Không nói: "Ám Kim Khủng Trảo Hùng là một loài Hồn Thú vô cùng đặc biệt, ngay từ khi sinh ra, nó đã là Hồn Thú Chi Vương, thực lực của nó không thể đánh giá đơn giản bằng số năm tu luyện. Tuy nhiên, khả năng các em gặp được Ám Kim Khủng Trảo Hùng thật sự là gần như bằng không. Dù sao, Ám Kim Khủng Trảo Hùng thật sự đều đã bị săn giết gần hết trong quá khứ."
"Vì chúng nguy hiểm sao?" Trương Dương Tử hỏi.
Vũ Trường Không lắc đầu, nói: "Không, vì Ám Kim Khủng Trảo Hùng có khả năng xuất hiện Hồn Cốt rất lớn. Nếu nhìn từ góc độ Hồn Thú, con người chúng ta là loài sinh vật rất tham lam. Hồn Thú gần như bị tuyệt diệt, không phải vì chúng gây ra bao nhiêu nguy hiểm cho con người, mà là vì chúng có thể mang lại bao nhiêu lợi ích cho con người.”
Nghe những lời này, Đường Vũ Lân không khỏi ngẩn người. Cậu lần đầu tiên biết, hóa ra mối quan hệ giữa con người và Hồn Thú lại là như vậy. Nhớ lại việc mình giết Hồn Thú trong Thăng Linh Đài, không hiểu sao, lòng cậu đột nhiên cảm thấy khó chịu. Mặc dù những Hồn Thú đó chỉ là tồn tại ảo, nhưng...
...
"Anh, anh đừng nóng giận." Hứa Tiểu Ngôn sợ hãi nói với anh trai.
Sắc mặt Hứa Hiểu Ngữ khó coi đến mức suýt khóc. Anh không thể không tức giận. Gia tộc đã tốn một cái giá rất lớn, vất vả lắm mới có được hai tấm vé vào Thăng Linh Đài trong thời kỳ bạo động, để anh và em gái tiến vào. Vậy mà chỉ vì một chút chủ quan của anh, chuyến đi Thăng Linh Đài đã kết thúc như vậy.
Anh vẫn còn nhớ rõ mình bị các loại nguyên tố công kích đến mức đau đớn như ong đốt, phải nghĩ ngơi cả ngày trời mới miễn cưỡng hồi phục.
"Khu vực bạo động ngày hôm qua, chắc hẳn đều là Hồn Sư từ Đông Hải Thành chúng ta tiến vào. Nhìn tuổi của bọn họ, chắc là học sinh cấp cao của học viện. Chẳng lẽ, là đệ tử của Đông Hải Học Viện?" Hứa Hiểu Ngữ nghiến răng nói.
Hứa Tiểu Ngôn ngớ người: "Vậy sao? Nếu vậy, sau này bọn họ sẽ là học trưởng của em rồi."
Trong nhà, Hứa Hiểu Ngữ tuy là con trai duy nhất, nhưng vì tính tình quật cường, ngạo mạn, không được lòng các trưởng bối trong gia tộc. Còn Hứa Tiểu Ngôn, với tính cách dịu dàng, có chút nhút nhát, lại là viên ngọc quý trong mắt tất cả các trưởng bối.
Hứa Tiểu Ngôn có thiên phú bẩm sinh, bản thân không thích tu luyện, nhưng lại có đầy Hồn Lực. Trong gia tộc vì có người anh trai Hứa Hiểu Ngữ ưu tú, cũng không ai ép buộc cô.
Cứ như vậy, ba năm sau khi thức tỉnh Võ Hồn, trong một bài kiểm tra của gia tộc gần đây, người ta phát hiện Hồn Lực của cô đã vô tình đạt đến cấp mười bảy, hơn nữa còn xuất hiện hiện tượng tỉnh luân cực kỳ hiếm thấy trong lịch sử gia tộc. Lúc này gia tộc mới coi trọng cô. Mọi người mới thực sự hiểu ra, cô gái này còn là thiên tài hơn cả Hứa Hiểu Ngữ.
Hứa gia là một trong những đại gia tộc hàng đầu ở Đông Hải Thành. Cha của Hứa Hiểu Ngữ và Hứa Tiểu Ngôn là tổng trưởng tài vụ của Đông Hải Thành, quyền cao chức trọng. Phát hiện con gái sở hữu Võ Hồn truyền kỳ của gia tộc, ông vui mừng khôn xiết. Vì vậy, ông đã lợi dụng quyền lực và tài lực của mình để có thêm một tấm vé vào cửa, đưa cả con trai và con gái vào Thăng Linh Đài trong thời kỳ bạo động, đồng thời dặn dò Hứa Hiểu Ngữ phải chăm sóc em gái cẩn thận và giúp đỡ em gái thu hoạch Linh lực.
Nhưng Hứa Tiểu Ngôn trời sinh nhút nhát, lại chưa trải qua bất kỳ rèn luyện nào của Hồn Sư, nên khi tiến vào Thăng Linh Đài, cô sợ hãi rụt rè, càng không dám giết Hồn Thú. Hứa Hiểu Ngữ tự mình hấp thụ không ít Linh lực, nhưng em gái lại không dám giết Hồn Thú nên không hấp thụ được bao nhiêu.
Anh vất vả lắm mới thuyết phục được em gái, rằng lần sau gặp Hồn Thú nhất định phải ra tay, thì lại đụng phải nhóm năm người Đường Vũ Lân, và sau đó, bi kịch đã xảy ra...
Sau khi trở về, không chỉ phải chịu đựng sự đau đớn về thể xác, anh còn bị cha mắng cho một trận, tâm trạng anh có thể tốt mới lạ.
"Đừng để tôi biết là ai, bằng không, tôi sẽ không tha cho bọn họ!" Hứa Hiểu Ngữ nghiến răng nói.
Tuy nhiên, trong đầu anh đột nhiên hiện ra một bóng hình, ánh mắt lạnh nhạt, khuôn mặt bình tĩnh. Tuy cô không xinh đẹp bằng em gái anh, nhưng lại có một khí chất đặc biệt. Hơn nữa, tại sao cô có thể khống chế nhiều nguyên tố như vậy để sử dụng?
Đến tận bây giờ, trong lòng Hứa Hiểu Ngữ vẫn tràn đầy nghi hoặc và khó hiểu.
...
"Vũ lão sư, sắp đến kỳ thi cuối kỳ rồi, hôm nay tiết thực chiến có phải nên nhẹ nhàng một chút không?" Trương Dương Tử nịnh nọt nói với Vũ Trường Không khi thầy bước vào phòng học.
Đúng vậy, sắp được nghỉ rồi, các học viên lớp thường đã bắt đầu lười biếng.
Vũ Trường Không thản nhiên nói: "Vì các em đã hấp thụ quá nhiều Linh lực trong Thăng Linh Đài, nên mấy ngày nay, học viện đang liên hệ để sắp xếp cho các em tiến hành kỳ thi Hồn Hoàn hàng năm và kiểm tra thể chất. Đừng tưởng rằng còn trẻ là có thể lãng phí thời gian. Lúc còn trẻ không cố gắng, đợi đến khi già rồi muốn cố gắng cũng không kịp nữa. Sự phối hợp của các em không phải rất ăn ý sao? Tiết thực chiến tiếp tục. Thầy sẽ suy nghĩ một chút, với tình hình hiện tại của các em, Thăng Linh Đài tạm thời không thích hợp để vào. Tiết thực chiến cũng cần phải có sự thay đổi mới được. Đi theo thầy." Nói xong, thầy bước ra ngoài trước.
Trương Dương Tử ủ rũ nói nhỏ: "Vũ lão sư đúng là chẳng gần gũi gì cả."
