Không biết khi nào mới có thể đến Sử Lai Khắc thành xem thử, còn có Tĩnh Đấu Đại Sâm Lâm kia, rốt cuộc là như thế nào nhỉ?
Thiên Đấu Thành và Đông Hải Thành nhìn bề ngoài khác nhau rất lớn. Vốn Đường Vũ Lân cho rằng kiến trúc ở đây sẽ cao lớn và rộng rãi hơn. Nhưng khi chính thức bước chân vào thành phố này, cậu mới hiểu đó chỉ là tưởng tượng của mình.
Ấn tượng đầu tiên thành phố này mang lại là sự cổ kính.
Đúng vậy, phong cách cổ xưa!
Trong thành có rất nhiều công trình kiến trúc trông rất lâu đời. Điều khiến cậu kinh ngạc nhất là, nhìn bao quát cả Thiên Đấu Thành, không hề có một tòa nhà cao tầng nào. Tầm mắt có thể vươn tới chỉ là những cây cổ thụ.
"Vũ lão sư, sao ở đây không có nhà cao tầng ạ?” Đường Vũ Lân khẽ hỏi Vũ Trường Không.
Vũ Trường Không đáp: "Thiên Đấu Thành là một thành phố cổ kính, để bảo tồn nguyên trạng, Thiên Đấu Thành quy định tất cả công trình không được vượt quá 50m, tức là hạn chế dưới mười tầng. Vì vậy, ở đây em không thấy cao ốc là đương nhiên. Ngược lại có rất nhiều cây cổ thụ cao hơn 50m."
"Rất nhiều người thích hoài niệm đều rất yêu nơi này. Bản thân Thiên Đấu Thành cũng là một địa điểm du lịch nổi tiếng, có bề dày văn hóa phong phú. Đường Môn thuở ban đầu đã được thành lập ở đây. Ngay cả bây giờ, ở đây vẫn có một phân bộ quan trọng của Đường Môn."
Đường Vũ Lân tò mò: "Vậy tổng bộ Đường Môn của chúng ta ở đâu ạ? Tổng bộ ở chỗ nào?"
Vũ Trường Không nhìn cậu, "Tổng bộ ư? Tổng bộ Đường Môn của chúng ta ở Sử Lai Khắc thành."
"À." Đường Vũ Lân giật mình, phải rồi! Với nội tình của Đường Môn, phải ở một siêu cấp thành phố như Sử Lai Khắc mới đúng.
"Vũ lão sư, vậy lần này chúng ta đến Thiên Đấu Thành để làm gì ạ?" Đường Vũ Lân tò mò hỏi.
Vũ Trường Không thản nhiên: "Gặp một người bạn. Sau đó dẫn em đi vài nơi. Đi thôi."
Không đi bằng phương tiện giao thông, Vũ Trường Không cứ thế dẫn Đường Vũ Lân đi trên đường phố Thiên Đấu Thành. Khí hậu ở đây dễ chịu, ôn hòa và ẩm ướt. Thêm nữa, thảm thực vật bao phủ rộng khắp khiến không khí đặc biệt trong lành.
Chỉ đi một lát, Đường Vũ Lân đã thấy thích thành phố này. Dạo bước trên đường cũng là một sự hưởng thụ.
"Oa, Vũ lão sư. Bên kia là gì thế? Thơm quá!" Đường Vũ Lân chỉ vào một cửa hàng tỏa ra hương thơm nồng nàn, hỏi Vũ Trường Không.
Vũ Trường Không nghi hoặc: "Em còn là đồ tham ăn à?"
Đường Vũ Lân gật đầu. "Vũ lão sư, để em mời thầy một bữa cơm nhé. Em có tiền."
Vũ Trường Không lắc đầu, "Đi thôi. Thầy mời em ăn."
Hai người hướng theo mùi thơm đi đến. Phía trên cửa hàng treo một tấm biển đề: Vũ Hạo Cá Nướng.
Thấy bốn chữ này, trong mắt Vũ Trường Không thoáng hiện vẻ kinh ngạc. "Thảo nào thơm vậy, ra là quán này.”
Đường Vũ Lân hỏi: "Thầy từng ăn rồi ạ?"
Vũ Trường Không nói: "Vũ Hạo Cá Nướng nổi tiếng ở khu vực trung tâm đại lục, đặc biệt là ở Thiên Đấu Thành, Sử Lai Khắc thành, Tinh La thành. Nghe nói cách chế biến món cá nướng này là do Hoắc Vũ Hạo, vị tháp chủ đầu tiên của Truyền Linh Tháp truyền lại, vì vậy mới có tên như vậy. Nghe nói năm đó, chính nhờ món cá nướng này mà cậu ta đã theo đuổi được người yêu là Long Điệp Đấu La. Nói mới nhớ, tên của em và Long Điệp Đấu La có chút giống nhau, cô ấy tên là Đường Vũ Đồng."
Trong mắt Đường Vũ Lân ánh lên vẻ ngưỡng mộ. "Ra là những nhân vật huyền thoại đó cũng thích ăn uống ạ!"
Cơ mặt Vũ Trường Không khẽ giật. "Đấy là kết luận của em?"
"Ách..." Đường Vũ Lân gãi đầu, nhưng trong lòng có chút nóng lòng, "Lão sư, vậy chúng ta vào đi thôi.”
Quán Vũ Hạo Cá Nướng rất đông khách. Lúc này không phải giờ ăn, nhưng bên trong đã có đến tám phần khách. Hương thơm nồng đậm tỏa ra từ những vỉ cá nướng dài.
Hai người tìm một chỗ khuất ngồi xuống. Vũ Trường Không hiển nhiên đã từng ăn ở đây, thuần thục chọn vài loại khẩu vị, sau khi Đường Vũ Lân khẳng định sẽ ăn hết, thầy gọi luôn mỗi loại mười con.
Cá nướng ngon ở chỗ sau khi nướng xong, da cá giòn tan, nhưng thịt cá lại tươi ngon, mọng nước. Vị giòn tan, thơm lừng hòa quyện cùng thịt cá trắng nõn, quả thực là mỹ vị nhân gian.
Đường Vũ Lân ăn ngon lành đến nỗi mặt mày đỏ ửng, mắt sáng long lanh, suýt nữa muốn ăn luôn cả lưỡi.
Vũ Trường Không chỉ nhã nhặn ăn hết hai con rồi thôi, sau đó ngồi nhìn Đường Vũ Lân trổ tài.
"Tổng cộng 91 con cá, hết... đồng liên bang..." Vũ Trường Không tính tiền.
"Cảm ơn Vũ lão sư." Đường Vũ Lân ăn quá sảng khoái, thậm chí còn có chút chưa đã thèm.
Vũ Trường Không nhìn cậu, "Người nhà nuôi em lớn như vậy chắc hẳn rất vất vả."
Đường Vũ Lân ngẩn người, rồi mới nhận ra Vũ lão sư đang chê mình tham ăn. Sao Vũ lão sư cũng hay nói đùa vậy nhỉ?
"Lão sư, vậy bây giờ chúng ta đi đâu ạ?”
"Tìm chỗ ở trước đã. Lúc trước em nhập định sâu đến bảy ngày, nghỉ ngơi rồi tắm rửa thay quần áo đã. Sau đó chúng ta ra ngoài." Vũ Trường Không thản nhiên nói.
"Vâng ạ."
Vũ Trường Không chọn một khách sạn không hề xa hoa, thậm chí có thể nói là đơn giản. Ưu điểm duy nhất là sạch sẽ.
Vũ Trường Không chỉ thuê một phòng, hai giường.
Đường Vũ Lân đi tắm rửa trước, toàn thân như trút bỏ gánh nặng, thay một bộ quần áo sạch sẽ, thoải mái vô cùng.
Thời gian Vũ Trường Không tắm rửa có vẻ lâu hơn. Y phục của thầy dường như chỉ có một màu, một kiểu dáng.
Áo trắng bồng bềnh, tóc dài xõa tự nhiên sau lưng, được thầy dùng hồn lực làm khô.
"Đi thôi!" Vũ Trường Không nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đôi mắt lạnh lùng thường ngày thoáng hiện một nỗi u buồn nhàn nhạt.
Đường Vũ Lân mơ hồ cảm thấy, từ khi đến Thiên Đấu Thành, Vũ lão sư dường như đã trở nên khác trước.
Ra khỏi khách sạn, Vũ Trường Không vẫn chọn đi bộ, nhưng bước chân rõ ràng nhanh hơn. Thầy rất quen thuộc Thiên Đấu Thành, dẫn Đường Vũ Lân đi hết đông lại tây, từ những con phố đông đúc dần dần trở nên vắng vẻ.
Đây là đi đâu vậy nhỉ?
Qua một con hẻm nhỏ, người càng thưa thớt, con đường cũng trở nên chật hẹp, chỉ vừa đủ hai chiếc hồn đạo xe đi song song.
Một bên đường nhỏ là tường vây cao ngất, mơ hồ có thể thấy bên trong có rất nhiều cây xanh. Phía bên kia là rừng cây.
Khi đi vào con đường nhỏ này, Đường Vũ Lân cảm nhận rõ rệt cảm xúc của Vũ Trường Không thay đổi. Hô hấp của thầy nhanh hơn bình thường, bước chân cũng nhanh hơn rất nhiều. Quan trọng hơn là, Đường Vũ Lân vô tình thấy được vẻ lạnh lùng trong mắt Vũ lão sư đã biến mất, thay vào đó là một loại tình cảm khó tả.
U ám, tưởng niệm, u buồn, đủ loại cảm xúc. Nếu như bình thường thầy là áo trắng kiếm lam, băng thiên tuyết hàn, thì giờ đây thầy chỉ là một người đàn ông u buồn. Tất cả lớp vỏ lạnh lùng dường như đã tan rã. Đôi mắt lạnh lẽo không hề cảm xúc chấn động ngày xưa, giờ phút này tràn ngập những sắc thái tình cảm phức tạp.
Dọc theo con hẻm, đi thẳng chừng năm trăm mét, trên bức tường cao xuất hiện một cánh cổng lớn.
"Thiên Đấu nghĩa địa công cộng."
Thấy bốn chữ này, Đường Vũ Lân không khỏi chấn động trong lòng. Nơi này lại là... nghĩa địa?
Bất giác, cậu mơ hồ cảm thấy sau lưng mình phảng phất có từng đợt hàn ý bốc lên. Vũ lão sư dẫn mình đến nghĩa địa? Thầy muốn viếng ai sao?
